Biết khi nào gặp nhau

Tản mạn mùa thu – Tập viết. Viết cho thời gian trôi…

Tôi đang dần tách mình ra khỏi thế giới bên ngoài. Thực ra việc tôi tách ra khỏi thế giới đó đã khởi sự từ lâu; nhưng khi đó là do nguyên nhân khách quan khiến tôi buộc bị phải thế. Lúc này việc đó xảy đến hoàn toàn là do ý muốn chủ quan thôi thúc tôi thực hiện. Và cũng do ý muốn chủ quan của tự bản thân mà tôi không thể dùng lý trí để ngăn cản, tôi bắt đầu làm những việc mà ai cũng thắc mắc và hoài nghi về mục đích thật sự của những việc đó. Thật sự, chỉ là, tôi thích cái điều mà tôi đã nói ngay từ câu mở đầu: tôi đang dần tách mình ta khỏi thế giới bên ngoài.

Tôi không tiến hành mọi việc một cách nhanh chóng, sẽ là từ từ, không làm gì phải vội vàng. Nếu quá nhanh chóng, mọi người sẽ nhận ra và sẽ đặt nghi vấn; và tôi sẽ gặp tai ương vạ gió, sẽ phải đóng vai một cái tổng đài giải đáp thắc mắc. Tôi không thích mọi người quá quan tâm, cũng như quan tâm đến mình; nhưng lại thích làm ngược lại là quan tâm, cũng như quá quan tâm đến những người mà tôi có cơ hội tiếp xúc. Tôi không biết nữa; tôi giống như một người một mình bơi giữa dòng sông, một người một mình lặn giữa lòng biển cả, thích quan sát cuộc sống của bầy cá, cách di chuyển, kiếm ăn của từng con cũng như tập tính của cả đàn mỗi khi gặp một biến cố to lớn nào đó. Nhưng quả thực tôi không biết bơi, cũng chả biết lặn, thế là cũng đôi lúc gặp khó khăn khi phải đưa ra những nhận định cuối cùng sau bao nhiêu lần hút chết vì sặc nước, để cố tìm lấy được cái hạt cát mà sau này sẽ biến thành một viên ngọc trai đẹp đẽ như mười chín viên ngọc trai, mà tôi đã có dịp chiêm ngưỡng: làm thành một cái vòng ngọc trai bắt mắt lăn xung quanh cổ một người phụ nữ. Quả thực, tôi thích làm mọi việc một mình, và chẳng cần biết ai nghĩ gì, muốn gì; vì quả thực, khi làm một việc gì đó, tôi luôn suy nghĩ thấu đáo hết mọi khả năng ảnh hưởng của nó đến những người xung quanh, và luôn cố tiến hành một cách hiệu quả nhất với cái năng lực hạn chế của tình cảm và khối óc. Quả thực thì tôi thực sự quan tâm đến mọi người hơn mọi người tưởng, rất nhiều, không biết nên nói thế nào; tôi không thể dùng lý trí để ngăn cản mình làm điều đó. Nhưng giờ thì tôi bỏ cuộc.

Tôi vẫn tiến hành mọi thứ theo ý mình, chỉ còn là không cảm thấy nhu cầu muốn biết người khác cảm thấy ra sao; giống như một nhà hoạch định đô thị chất phác, quyết định mở một con đường lớn thằng tắp, dài mười cây số, xuyên qua biết bao khu dân cư, chẳng cần biết là sẽ có hàng chục cái ngã tư nữa sẽ được tạo ra, và những người dân đang ngủ say giữa cái lòng đường vẫn còn trên trang giấy đó sau khi được thực hiện hóa sẽ đi về đâu. Tôi bắt đầu học tiếng Nhật và sống cô đơn. Cũng có thể ví như thể xác tôi vẫn ở đây nhưng lòng tôi thì đã ở mãi chốn xa nào rồi. Tôi bắt đầu hối tiếc vì những rung động gần đây. Khiến tôi bị níu giữ. Nếu không tôi đã bay xa khỏi ánh mặt trời mà chui rúc trong khu rừng già ẩm ướt, tối tăm; ở đó tôi sẽ tự tay cắt bỏ đôi cánh của mình, và xếp đống lông vũ vào ngăn kỷ niệm. Tôi bắt đầu xuất hiện thất thường và biến mất thất thường. Tôi bắt đầu suy nghĩ thất thường khiến người khác phải bối rối mỗi khi tôi mở lời. Tôi bắt đầu kệ xác những thứ tôi hằng mơ ước, mong muốn thực hiện, bỏ qua những tri thức mà tôi sẽ phải vượt qua để đến một chân trời mới, một bản ngã mới của cuộc đời; những thứ đó giờ với tôi chỉ như một tấm màn mù sương không có điểm bám. Tôi bắt đầu đi trên cây cầu khỉ bắc dọc theo con sông Hồng êm đềm cuộn sóng nước đục ngầu. Tôi bắt đầu đi từ đoạn giữa, và mắt thì đã bị mù, tai đã bị điếc, tôi bắt đầu nảy sinh mối ngờ vực là mình đang đi ra biển, tuy vẫn cảm thấy nơi đây ngập tràn hương gió núi chẳng phai nhạt đi kể từ lúc xuất phát. Tôi bắt đầu làm phiền một số người và xa cách một số người. Chẳng vì lý do gì, rất tự nhiên và thành thật, lý trí tôi chẳng thể ngăn cản được những việc tôi bắt đầu làm. Tôi bắt đầu nhấm nháp cái tự do, thoải mái mình vừa tạo ra, cho dù cái tự do ấy có dẫn đến cái chết.

Vậy thì, biết khi nào gặp nhau? Tôi cố tưởng tượng ra cái khoảnh khắc bấy lâu mong chờ. Nhưng tôi, đơn giản là thích thất bại hơn thành công, chẳng muốn phân biệt sự khác nhau khi so cái lối đi giữa một cánh đồng xanh mướt với con đường mòn vết bánh xe đường trường giữa sa mạc đấy cát và đá. Tôi luôn đơn giản trong suy nghĩ; trong khi mọi người luôn coi trọng nó và thần thánh nó. Tôi ít khi tìm tòi, tìm hiểu, bổ sung tri thức, vốn sống cho bản thân; trong khi nhiều người luôn cho rằng thực đáng tự hào khi mình biết hơn người khác, thực hãnh diện khi đạt được điều gì đó mà người khác chưa đạt được. Tôi chỉ có thể giới thiệu mình là một người chuyên đi cắm những cột mốc lẻ loi dọc đường biên giới giữa các quốc gia. Người ta chỉ đâu, tôi sẽ đến đấy để bắt đầu công việc do thám địa hình, tính toán cự ly; sau khi nhất trí được đôi bên, tôi sẽ đánh dấu vị trí, sẽ tiến hành đào móng và dựng bia, rồi khắc chữ. Tôi chẳng để lại được dấu ấn gì của mình ở những vùng núi tôi đặt chân qua, những bãi đất bằng tôi dựng lều nằm ngủ, những cơn bụi cát cũng chỉ suýt nữa khiến tôi quên đường về mà thôi; nhưng những nơi ấy thì lại luôn để lại trong tôi một lòng mong mỏi sâu sắc. Nhưng nào tôi có được quay trở lại, thế là tôi buộc lòng phải nhớ. Tôi vẫn tiếp tục công việc cắm cột mốc biên giới ở những nơi cần đến tôi. Phải, ngành nghề nào cũng có nhiều cạnh tranh. Tôi luôn có đối thủ. Tôi không khéo tay, khắc chữ cũng không được đẹp, nên cũng có nhiều lần bị cướp miếng ăn. Nhưng tôi tự hào là bản thân luôn làm việc hết mình. Sau khi cắm hết các cột mốc trên đất liền, tôi sẽ cắm đến các cột mốc trên biển và ngoài đại dương nữa. Có lẽ tôi nên mua một quyển sách về sinh vật biển và đại dương, tôi sẽ đọc nó sau mỗi buổi học bơi và lặn. Tôi sẽ học cách nói chuyện với cá heo và lái thuyền buồm. Tôi đã sẵn sàng cho mọi sự thay đổi mang tính tiêu cực nhất.

Vậy thì, biết khi nào gặp nhau? Hãy hỏi đi và tôi sẽ trả lời; rằng thì là tôi đã khác xa cái tôi cách đây tầm một tháng, thậm chí khác hẳn, nếu tôi bộc lộ hết mọi quan điểm cá nhân của mình cho mọi người biết. Tôi luôn đi tìm một người bạn, mà đáng lý ra tôi phải có từ lâu rồi mới đúng. Nhưng những tiêu chuẩn của tôi về một người bạn quá giản đơn đến nỗi tôi lại tìm thấy nhiều người bạn hơn mình muốn. Thành thử tôi chỉ biết hoang mang và luôn giữ khoảng cách với họ, một khoảng cách đồng đều đủ để ai muốn cũng có thể với tới tôi bằng một cánh tay. Và đủ để tôi với tới họ cũng chỉ bằng một cánh tay. Nhưng tôi thực sự cần một khoảng cách gần hơn thế, vì không phải lúc nào tôi cũng nghĩ tới việc phải bá vai một ai đó. Tôi luôn tỏ ra xa lánh mọi người hay khó gần tại vài thời điểm. Tôi hầu như không kể với ai những suy nghĩ thật của mình bao giờ. Tôi luôn phủ lên mặt mình những ẩn dụ tinh tế gây lầm tưởng. Tôi thèm được một lần dùng lý trí để điều khiển mọi việc mà tôi làm. Và tôi thèm được nói toạc mọi thứ như lúc này đây.

Vậy thì, biết khi nào gặp nhau? Tôi đang hướng về phương Nam ấm áp, cái điểm hẹn cuối cùng của mọi sự trải nghiệm. Tôi định đi tìm Hằng, người bạn mà tôi đã bỏ rơi từ rất lâu trong tuổi thơ muôn vàn ký ức. Tôi quả thực muốn thoát khỏi cái biên giới mà chính tay tôi đã đặt nhiều tâm huyết để hoàn thành những cột mốc đỏ thắm. Và quả thực, tôi muốn mình thành thạo tiếng Nhật trước khi quá muộn. Trước khi tôi thật sự có thể biết chắc về cái ngày kết thúc cho mọi điều suy đoán.

Khái niệm về hếk

Tản mạn mùa thu – Tập viết. Viết cho thời gian trôi…

Nói cho cùng là tôi định mở đầu “khái niệm về hếk” bằng nhiều yếu tố văn vẻ xen lẫn lãng mạn phù phiếm, bằng cái khả năng diễn đạt tuyệt vời mà tôi đang có ý định đạt đến. Ví dụ như đầu tiên, tôi sẽ đề cập đến việc tại sao trong đời sống lại nảy sinh ra nhiều khái niệm lẫn định nghĩa đến thế. Rằng thì, ở mức độ đôi khi, con người mới cần đến định nghĩa hay khái niệm để làm rõ và khẳng định một vấn đề còn đang gây hoang mang, xôn xao dư luận. Chính định nghĩa, khái niệm, chung quy được hiểu là một phát biểu mang tính học thuật nào đó, là lý do duy nhất khiến tôi đồng ý với quan điểm về một thế giới đang ngày càng phẳng ra. Cây thì phải có rễ, lá, thân, cành; không khí không màu, không mùi, không vị.. Chẳng cần phải quá hiểu biết ta cũng có thể cảm nhận được. Mọi người luôn đi ra từ sự hiểu biết, cụng đầu nhau ở sự hiểu biết, đánh nhau vì sự hiểu biết, và dường như ai cũng đủ hiểu biết để có thể viết một tập sách phiên bản đút túi mang tên “Những hiểu biết của riêng tôi”. Nhưng thường không ai có ý định đấy, và như thế, đối lập với “đôi khi”, tức là hầu như chẳng bao giờ con người cần đến một chùm các câu chữ để diễn tả sự hiểu biết của mình mênh mông đến đâu. A, cái cây; không khí này.. Thật đơn giản, không cần phải qua lớp cơ bản sinh học hay hóa học, ai cũng hiểu.. Nhưng thế đấy, đôi khi, đôi khi muốn lãng mạn, đôi khi muốn thổi hồn mình, đôi khi muốn truyền đạt cảm xúc, chứ không phải chỉ là cái mong muốn làm phức tạp hóa bài toán tính lực luôn nằm trong suy nghĩ của các giáo viên ra đề môn vật lý như tôi tưởng, con người vẫn sáng tạo ra những lời lẽ đầy khoa trương và phách lối với ý định nắm mọi thứ trong lòng bàn tay tri thức của mình, để mà vo viên và chơi trò ném quả cầu tuyết vào lưng nhau.

Nói cho cùng thì nên viết hoa chữ hếk; và tiêu đề sẽ được viết lại thật đẹp đẽ, rõ ràng là “Khái niệm về Hếk”. Đơn giản, là vì, Hếk là một cô gái. Ít tuổi hơn tôi, mới quen, đủ để nói thật là chưa thân đến độ tôi có thể biết một chút, dù là rất ít ỏi về bản thân Hếk. Nếu tôi đi đằng sau Hếk, hay hình dung một cách đơn giản là nếu Hếk đang sải bước đằng trước tôi, tôi chỉ có thể gọi bằng tất cả khái niệm về Hếk mà tôi ghi trong quyển “Những hiểu biết của riêng tôi” nằm trong túi áo: “Hếkkk!!”. Và hi vọng tôi sẽ đỗ hạng đầu trong lớp sơ cấp về nhận diện người quen chỉ cần hai phát nhìn từ đằng sau. Đến đây, cũng có chút băn khoăn: liệu tôi có nên tìm hiểu chút gì về Hếk trước khi hoàn tất câu chuyện tản mạn mùa thu của mình không!?.. Nhưng rồi thế đấy, đôi khi, chẳng cần lãng mạn, chỉ muốn thổi hồn mình, chỉ muốn từ những cảm xúc mà khơi gợi được ánh hào quang của mặt trời, hoặc nếu ai giống tôi: thích ban đêm hơn thì có thể thay bằng cụm: vẻ đẹp rạng ngời của mặt trăng; dù thế nào thì… Hếk hiển nhiên vẫn là một cô gái, ít tuổi hơn tôi. Tôi mới quen Hếk. Hếk mang một cặp mắt kính, à, thì ra là Hếk có mang một cặp mắt kính; Hếk sở hữu một cái mũi có xu hướng hếch, và đây sẽ là tâm điểm chú ý, là chủ đề chính trong các chuyên mục bàn luận về những tin tức thời sự quốc tế trên ti-vi, nếu như tôi không cố tình lướt qua nó. Và tôi sẽ cố tình lướt qua nó. Bởi vì chỉ với sự quan sát thô kệch của mình, tôi chẳng nhận thấy gì ngoài đôi cánh mũi nhỏ xinh nằm nép mình hai bên cái chóp mũi mà rõ ràng là không bao giờ chịu cúi đầu trước ai; hoàn toàn phù hợp với mọi kiểu cười của Hếk mà tôi có thể nghĩ được: từ cười nhe răng, đến cười toét miệng, cười vênh mặt, hay cả cười nhăn mũi.. hếch; phù hợp với cả hai trò chơi mà tôi từng được biết là búng mũi và véo mũi; phù hợp với mọi góc nhìn mà tôi thấy khả dĩ tìm được chỗ để ngắm: nhìn thẳng, nhìn ngang, nhìn nghiêng hay nhìn chếch. Nói cho cùng, mũi hếch cũng chỉ đáng yêu như bao kiểu mũi khác; ngoại trừ một điều làm nó đặc biệt hơn: đó chính là Hếk sở hữu nó, không tốn lấy một xu, trên khuôn mặt mình, khuôn mặt chuyên nhăn nhở và nghịch ngợm. Người khác nếu muốn thì phải tự hếch mũi mình, và chẳng giữ được lâu, còn Hếk thì khỏi cần, dù ngủ dù ngồi, dù đứng dù chạy, dù cố vuốt thì mũi vẫn cứ hếch. Và thật may mắn khi được đi ngược chiều với Hếk, cặp mắt kính đặt trên cái mũi hếch, dưới cái mũi hếch vô cùng giá trị đó là một trong năm trường hợp: một nụ cười khoe răng, hoặc một nụ cười toét môi, hoặc một nụ cười vẹo mặt, hoặc một nụ cười rách mũi, hoặc là không có nụ cười nào cả; sẽ là điều chẳng mấy khó khăn gì để đi bảy bước viết bảy câu văn tả Hếk, hệt như tả ngôi sao năm cánh, năm câu đầu tả năm cánh sao lấp lánh, hai câu cuối tả về hai cánh sao cũng lấp lánh trước đây có nhưng đã bị mất do một vụ va chạm thiên thạch; đó là quy tắc mà tôi luôn tuân theo vô điều kiện: năm câu tả thật và hai câu bịa, quá đủ để làm đời bớt buồn, và năm cánh sao còn lại không còn cô đơn.

Nói cho cùng, trên con đường đi tìm chân lý, và được biết thời gian luôn có giao lộ với sự thật, cũng như mũi Hếk thì có thể so sánh với độ vểnh của tai thỏ trong các bộ phim hoạt hình, tôi sẽ giữ tròn bổn phận của người phải kết thúc cuộc tìm kiếm và đưa ra kết luận. Tôi sẽ làm rạng rỡ và phong phú thêm kho tàng phi vật thể của nhân loại bằng  một “khái niệm về Hếk” và một “định nghĩa về hếch”. Có lẽ tôi nên khuyên Hếk tham gia Công ước Bơn về quyền tác giả, tác phẩm. Hoặc đề cử Hếk đoạt giải Nô-ben về Ngôn ngữ học. Như vậy tôi mới hoàn toàn yên tâm về mức độ tin cậy mà khán giả truyền hình luôn dành rất nhiều cho bản tin dự báo thời tiết của mình. Tôi sẽ dự báo có mưa trong khoảng một tiếng rưỡi tới. Và khả năng tồi nhất xảy đến là tôi phải tự hóa trang “ướt như chuột lột” trước ống kính trong mục quảng cáo về áo mưa trong hai tiếng nữa. Tôi còn phải biên tập kịch bản cho tiểu phẩm “Biết khi nào gặp nhau” vào các ngày rảnh trong tuần. Và trước mặt tôi hiện giờ là cả chồng bản thảo về “Những câu chuyện không bao giờ dứt” đang chờ ngày lên sóng. Giá như phòng tôi có ban công, tôi sẽ đứng ngoài đó mà hét: “Hếkkk!!”. Tôi thích khoa trương và phách lối từ trên cao. Hàng xóm của tôi cũng thế; họ sẽ nhìn tôi từ trên sân thượng, hay từ dưới đất, sẽ tròn mắt, sẽ nhăn mặt, sẽ nghiêng đầu ngơ ngác, sẽ tức giận không nguôi. Tôi sẽ đáp lại bằng nụ cười đắc thắng và hét tiếp: “Một cô gáiii!!”.

Thế giới thế là thêm đà phẳng ra, nhờ cái mũi hếch của Hếk. Có lẽ tôi sẽ không cần quyển “Những hiểu biết của riêng tôi” nữa; tôi sẽ bán đồng nát. Tôi bỗng dấy lên niềm đam mê sưu tầm tranh và giấc mơ cầm cọ, trở thành họa sĩ; tôi sẽ vẽ cây và pha loãng không khí; tôi sẽ phác họa một chân dung hoàn chỉnh về Hếk, chỉ với bảy màu sắc cơ bản của cầu vồng: sẽ phân ra thành hai màu chính và năm màu phụ.. Chắc là sẽ ổn. Tôi tin tưởng rằng mình sẽ không chỉ biết ký tên bằng bút bi, bút mực hoặc bút chì. Đôi khi cũng nên thử vo viên và ném quả cầu tuyết vào lưng người khác xem sao. Tôi bắt đầu thích cái đôi khi ấy đến chết mất.

***

Một chút chia sẻ: Post này gửi tặng Hoàng Ngọc Kim Oanh – hay còn gọi thân mật là Hếk, một khuôn mặt, một nụ cười, một cá tính khiến tôi có vài cảm xúc sững sờ. Tôi quen Hếk trên FB, được 2 ngày thì tôi viết note về Hếk, Hếk gọi tôi là nhà văn trào phúng làm Hếk cười chảy nước mắt; chưa đầy một tháng sau tôi lập tài khoản FB mới và xóa cái cũ đi. Tôi không còn dính dáng đến Hếk nữa; nhưng tôi biết Hếk vẫn giữ một phiên bản cái note đó của tôi bên FB của Hếk. Và hiện tại thì cái note về Hếk đã thực sự trở thành một bài post trên WP.

Update (10/4/2012): Thực ra là cho đến bây giờ tôi đã add friend lại Hếk trên FB mới. Có nhiều điều để gắn kết tôi, với Hếk. Tỷ dụ như Hếk là bạn cùng lớp của Trâm Anh (TA), qua TA tôi mới biết và quen Hếk. Nhưng có một điều hơn thế, đó là Hếk khiến tôi nhớ về người bạn gái tên Hằng từ hồi bé tý của mình, khuôn mặt và nụ cười không lẫn đi đâu được làm tôi lần đầu tiên trông thấy bỗng thoáng giật mình. Hiện h Hếk đang deactivate tkhoản trên FB, chắc để lo chuyện học hành, lớp 12 rồi mà, tốt nghiệp và đại học. Vậy thôi, chúc em thi tốt.

Update (15/8/2012): Hếk thi đại học đã xong từ lâu và giờ mới có thời gian thêm thắt thông tin. Đỗ HV Báo chí và Tuyên truyền (khoa Triết) rồi nhé. Haha. Được gặp Hếk (1/8/2012). Đây là điều chưa bao giờ nghĩ tới. Một bữa trưa đơn giản (@Lotteria Trấn Vũ) và một món quà đơn giản (cuốn tiểu thuyết mang tên “Cô gái mang trái tim đá” của Andrew Davidson): mừng Hếk sắp trở thành tân sinh viên chứ sao nữa. Nói chung cuộc sống luôn nhiều điều bất ngờ. Và ta cứ chờ đợi những bất ngờ đó mãi thôi.

Update (06/01/2015): Không ngờ cũng có thời gian đi cập nhật mấy thứ dạng này.. Tôi và Hếk đã biết nhiều hơn về nhau. Qua từng đấy thời gian. Em đã đổi FB mới từ đầu năm ngoái (link đã cập nhật ở đoạn chia sẻ đầu tiên), không còn giữ cái note này nữa. Và ngày càng trở nên đáng ghét hơn. Theo xu hướng trào phúng vẫn thường hay xảy ra vào cái thời kỳ nhàm chán nào đó trong các mối quan hệ. Nhưng với tôi, em vẫn là một thực thể đáng chú ý. Đáng ghét đấy, nhưng vẫn đặc biệt.

Update (24/12/2015): Tự nhiên muốn chôm một bức ảnh kỷ yếu của Hếk lên đây. Chẳng mấy nữa mà em ra trường.

HNKO

Ngày tận thế 2 (Hay là “Những câu chuyện không bao giờ dứt”)

Tản mạn mùa thu – Tập viết. Viết cho thời gian trôi…

Hôm nay gặp lại em. Vẫn tinh nghịch và bướng bỉnh. Luôn đòi hỏi thiệt hơn, không dễ gì chịu chấp nhận số phận. Em vẫn luôn miệng nhắc về cái ngày tận thế chẳng bao giờ đến của tôi. Vẫn quan tâm đến tôi như là một bà chị đầy âu lo chứ chẳng phải một đứa em thơ đang cần người khác, như là tôi chẳng hạn, chăm sóc. Em vẫn có cái vô tư trong những ngày tháng tươi đẹp của cuộc đời; tôi thì vẫn dí dỏm và hài hước như em đã từng nhận xét rất lâu trước đó, khi em và tôi mới bắt đầu làm quen và qua những buổi đầu trò chuyện; và cũng theo cái nhịp thời gian rất lâu đó, tôi nhận thấy mình già hơn. Thực ra lúc đầu tôi định dùng từ “già dặn”, nhưng có lẽ “già dặn” chỉ đủ để nói lên mức độ trưởng thành của tuổi đời mà thôi; thế là tôi đành chịu chung mình với những hom hem, nhăn nheo, xơ xác của người dãi dầu qua nhiều chục năm tháng, người mà tuổi trẻ chỉ còn trong ý nghĩ thoáng qua những khi cảm thấy cô đơn, những khi thơ thẩn trên con đường hiu quạnh trước cửa nhà. Và thế là tôi chẳng còn mảy may để ý đến vấn đề bao lâu nữa là trái đất diệt vong, bao lâu nữa loài người sẽ trở thành một sinh vật huyễn hoặc, sự sống sẽ đi về đâu; hiện giờ tôi rút gọn, cắt tỉa từng ly từng tý sự quan tâm của mình để chúng chỉ đếm được ngang với số đốt ngón tay trên một bàn tay; và để diễn tả tất cả sự quan tâm của mình ngay lúc này, tôi sẽ nói rằng thì là tôi đang đăm chiêu suy nghĩ về em, cùng với đó là những câu chuyện, theo tôi cảm nhận, là sẽ không bao giờ dứt.

Tháng Tám mùa thu, sang tháng Chín thì vẫn là thu, cũng giống như hàng vạn những thay đổi từ lúc một loại trái cây nào đó mới bắt đầu chín cho đến lúc chín hẳn mà rụng xuống, mùa thu qua một tháng đã vàng hơn rất nhiều, đã thơm hơn rất nhiều. Ngon mắt, ngon miệng, ngon mũi, nói chung là cũng ngon lắm rồi đi, tuy rằng chưa đủ độ, để mà hợp khẩu vị của nhiều người. Và cuộc sống thì vẫn còn nhiều những người biếng ăn, hay nhiều cả những người không muốn ăn nữa, đó là còn chưa kể đến những người thích bày tủ kính hơn là cho vào miệng để thưởng thức mọi sự ngọt ngào mà cuộc sống đem lại. Phải, cuộc sống là đa dạng, đầy những éo le, biết bao nhiêu hoàn cảnh. Thời tiết sinh ra cuộc sống để rồi cuộc sống cũng nảy sinh được thời tiết. Những câu chuyện cứ miên man theo con phố và ánh nắng chiều, đôi khi dàn trải qua cả dãy đèn cao áp buổi tối. Mỗi con người, mỗi ca bệnh kinh niên, tất cả đều cư ngụ ngay dưới một bầu trời đầy sao; mỗi con người, mỗi vết thương riêng lẻ, tất cả đều cư ngụ bên cạnh bầu trời đầy sao. Và khi bầu trời đầy sao, tôi luôn ước mình có thể thay đổi được thế giới, ít nhất là có thể thay đổi được cái thế giới nhỏ bé luôn hiện diện quanh tôi cái đã; rồi những khi bầu trời đầy sao tiếp, tôi sẽ lại ước mơ nữa. Vả chăng nếu chẳng khi nào bầu trời đầy sao tiếp, tôi sẽ cố nhận ra điều đó thật sớm, thật sớm, và sẽ đi tìm những khung cảnh thơ mộng khác cho những ước vọng nhỏ nhoi của mình. Và, có lẽ do quá mải mong ngóng một phép mầu phủ sáng trời đêm, tôi đã không còn để mắt đến những gì người ta bày biện trước mỗi cửa hàng, những bóng đèn rực rỡ màu sắc, những hoa giăng và những tấm pa-nô lóa màu, những biểu ngữ đủ lời lẽ khoa trương, thúc giục và cũng không thừa phần thiếu thực tế. Và, giữa những náo động mang tính xã hội đang phát triển của một đất nước cũng đang phát triển, tôi thu gém đồ đạc của mình, tôi gọi chúng là hành lý của tuổi hai mươi hai của tôi, tuy rằng thật sự thì tôi chưa đến cái tuổi đấy theo cách tính thông thường nhất. Tôi chờ một chuyến tàu, một chuyến xe khách, tôi hoàn toàn có thể tự cuốc bộ qua những miền đất, dù không thể bơi qua những con sông. Tôi chờ một quán ăn lên ánh điện, một tiếng người bán bánh mỳ rong rao đêm, tôi có thể nhịn ăn thoải mái trong một tuần, dù chẳng dễ gì nhịn khát qua một đêm. Nhưng những điều đó nào có nghĩa gì khi tôi đang bỏ mặc thời gian trôi… để nghĩ về em.

Vì khi nghĩ về em, tôi chẳng còn nghĩ, hay đơn giản là mở mắt để thấy, một điều gì khác. Tưởng tượng ra giọng nói của em, tưởng tượng ra nét mặt bí xị của em khi tôi thú nhận toàn bộ sự thật của cuộc đời, những điều mà tôi dối trá; tôi sẽ không thèm che dấu cái bản chất hào nhoáng xanh màu ngọc bích của ngày tận thế, và sẽ kể cho kì hết từ đầu tới cuối về những câu chuyện thật sự đã xảy ra, sẽ còn tiếp diễn và chưa bao giờ có kết thúc…

***

Một chút chia sẻ: Post này lấy cảm xúc tiếp từ Ngày tận thế (1). Tuy đã thực sự chẳng còn liên quan gì đến phiên bản trước nữa. Mở đầu cho một thời kỳ tập viết và luyện viết..

When the train runs off the line

Tản mạn mùa thu – Tập viết. Viết cho thời gian trôi…

 

Time blows like the wind
Throughout the fields
Over the mountains
Welcome the morning and the sun
That shining my life
Welcome you who understands
What I am thinking of
What I’m trynna do
What I love to watching
Watching you step
You walk down the street
With all the kisses you can bring
With all the songs you can sing
All the love that I am giving
To you..

When the train runs off the line
I’m on off the usual way
I’m not gonna save my life
Let it fall from high
Let it break into pieces
And let it turn, turning around you
You are the dreams
And you are the clouds
And you are…

Ngày tận thế

Post này đã được viết cách đây khá lâu. Ban đầu là những cảm xúc thật viết cho một người có thật, nhưng dần được lèo lái đi 360 độ để người ta không thể nhận ra. Là entry cuối cùng trên blog Yahoo! cũ, đồng thời cũng là entry đầu tiên xông đất trên các trang nhật ký cá nhân trên mạng mà mình có cơ hội thử qua. Post chính thức đăng ngày 30/03/2009.

Gửi 123 của ngày ấy…

***

Dù biết là chả có ngày tận thế trên đời này, hay chí ít thì tôi cũng cho rằng như thế, nhưng khi nghe em hỏi về sự tồn tại của nó, tôi vẫn khẳng định như đinh đóng cột ngày đó sẽ đến vào một thời điểm ko xa lắm trong tương lai. Vì sao ư, đơn giản là tôi thích cái tính tò mò ưa vặn vẹo của em. Vì tôi biết rằng những câu hỏi của em về ngày tận thế sẽ không chỉ ngưng lại ở đấy. Vì tôi lại có thể thoải mái ba hoa và tán dóc với em về những sự kiện, những mường tượng mà chả ai có thể tin hay nghĩ ra được. Vì những lúc như thế, em thật hồn nhiên và đáng yêu với những emoticon dễ khiến người ta hiểu lầm. Và vì những lúc như thế, tôi thật thoải mái với nụ cười nhẹ nhõm sau ngày dài mệt mỏi vương vấn trên môi và trong trí óc.. Và tôi nhận ra bản chất thật của con người mình..

Chưa bao h thấy một buổi chiều đẹp đến thế. Những tia nắng mặt trời cuối cùng đẹp đến mê hồn. Không phải cái sắc vàng rực rỡ chói lòa, mà là cái sắc vàng điềm đạm và an lành, dịu dàng và mát mẻ, cái sắc vàng tuyệt vời nhất mà tôi từng thấy. Cứ ngỡ mùa thu đến sớm, nhưng đâu phải, những hàng cây vẫn xanh thắm một màu thế kia.. Hà Nội thật đẹp trong dáng chiều muộn. Tuy sự cổ kính ngày càng phai nhạt theo thời gian, nhưng bạn ạ, Hà Nội luôn được thiên nhiên ưu đãi về nhiều mặt. Nếu bạn biết chọn đúng lúc, đúng thời gian và đúng địa điểm, như lúc này đây, bạn có thể thấy được những nét xưa cũ, cảm nhận được mùi vị của lịch sử thoáng qua, những tinh tế của chốn kinh đô Rồng Bay, giữa những dòng xe cộ nhộn nhịp, giữa những dòng người chen chúc và giữa những ngôi nhà chật chội.. Tôi đang sống ở đây, và tôi yêu nó, như tôi đã yêu em vậy..

Thật buồn cười khi tôi chẳng nhận ra là mình đang đi lang thang theo đúng nghĩa đen của từ đó. Đi từ chỗ này sang chỗ khác mà không rõ thực sự là nơi nào mình muốn đến. Có những nơi còn không có tên trong lộ trình đã vạch ra từ trước. Thật lạ là dù nhận ra nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn cố tình đi chệch đường. Chắc là để kiếm những khoảnh khắc quý báu cho riêng mình, tôi nghĩ thế. Lang thang giữa bụi bặm và ánh điện, thế vẫn chưa đủ, tôi lang thang ngay cả trong khối óc của mình. Từ những kí ức thơ bé, những điều tôi tự nhớ được, hay một phần nhiều hơn là được nghe nhắc lại, đến những kí ức tôi chủ động khắc sâu vào bộ nhớ của mình mãi mãi. Quá khứ, hiện tại, rồi lại nghĩ về cả tương lai. Tôi lang thang đến cả những vùng kí ức chưa được nạp. Và rồi nhớ đến câu chuyện về ngày tận thế mà tôi đã thao thao bất tuyệt với em. Và bất chợt, tôi nhận ra, một chút thôi, tôi nhớ em..

Ước gì ngày tận thế… là có thật nhỉ. Nhảm nhí. Nó chẳng thể nào là có thật được. Vì mình là người biết rõ nhất. Chẳng phải kiêu ngạo nhưng rõ ràng chỉ mình là người trong cuộc. Nếu nó là có thật thì việc gì phải ước cơ chứ. Điều đó chẳng phải là sự chứng minh hiển nhiên rồi đó sao. Nhưng mình vẫn vui, vẫn phấn khởi, vì không có ngày tận thế, mình vẫn có thể kể cho em nhiều câu chuyện khác, những câu chuyện thỏa mãn cái tính tò mò ưa vặn vẹo khác thường của em. Tôi thích em, chẳng phải vì em luôn lắng nghe những điều vớ vẩn lãng nhách và không có thật đó, cũng chẳng phải vì tính cách, vì cái lối hay chọc ngoáy, đá đểu những câu nói của tôi, mà là vì.. uhm, biết nói thế nào cho dễ hiểu nhỉ. Nếu em không hỏi về ngày tận thế, thì làm sao tôi có thể nói cho em biết tất cả những điều, mà có quỷ thần chứng giám, trước đó một phút tôi còn chẳng nghĩ rằng là mình có thể bịa ra được hay như thế. Đôi lúc tôi tự hỏi em là gì nhỉ, mà khiến tôi như thế..

Nhưng rồi tôi biết rằng, ngày tận thế… là không có thật!!
Và tôi vẫn nhận ra bản chất thật của con người mình.
Dù không có em…

Chỉ vì em

Hiếm có khi nào tôi buồn đến thế,
Chỉ vì em tôi chẳng nói chẳng cười,
Chỉ vì em tôi đứng ngoài cửa lớp,
Cho nỗi buồn hòa với gió xa xôi.

Hiếm có khi nào tôi lặng lẽ đôi môi,
Chẳng thèm cất tiếng hát buồn như trước,
Ngồi một mình trông lá vàng trở biếc,
Một mình tôi ôm nỗi nhớ khôn nguôi.

Tôi nhớ em, tháng ngày dài, dài lắm,
Như mùa xuân chim én chẳng ngừng,
Rồi mùa hè nắng cháy sau lưng,
Mưa dội xuống còn hoa thì nở mãi.

Tưởng chừng như trời cao là vô tận,
Tưởng chừng như biển bao la vô bờ,
Tưởng chừng như gió sẽ không ngừng thổi,
Tưởng chừng như em mãi bên tôi trong phút giây này..

Những con đường dần lộ vẻ thơ ngây
Của mối tình đầu thầm thương, trộm tiếc;
Chỉ vì em, biết bao lời kể xiết
Tôi chôn vùi sâu lắm trong tim.

Khi yêu một người mà chẳng thể nói được

                                            ..bởi vì người ấy luôn yêu ai không phải ta..

 

Có những lúc muốn nói điều muốn nói
Mà sao lại chẳng nói nên lời
Đành trao ánh mắt gửi nụ cười
Mà chỉ thấy một bóng hình xa xăm.

Biết sao được dòng chảy của thời gian
Đang lang thang cùng bông hoa bé nhỏ
Trôi đi, trôi đi, mà trôi mãi
Có ra biển lớn cùng nỗi nhớ vô bờ?