Chết

Mưa ơi! Mưa cứ rơi…
Cho lòng tôi chất thêm nỗi u sầu.
Mây ơi! Mây cứ trôi…
Cho hồn tôi chẳng vương vấn chuyện thế gian.

Tôi đã muốn chết từ khi hoa còn là nụ,
Lá còn là chồi non mơn mởn xanh.
Đã muốn hóa kiếp trong giấc ngủ yên lành,
Thả mình trên sóng mà trôi ngược ra khơi.

Tôi đã tưởng tượng ở cuối chân trời,
Nơi tôi sẽ đến, bao linh hồn trú ngụ.
Họ sẽ làm gì với tôi – linh hồn mới?
Liệu một linh hồn như tôi sẽ được đón mời…

***

Hãy cứ cười đi – những giọt mưa tinh nghịch,
Cay đắng lòng tôi những lúc buồn,
Cứ tự do đi – những đám mây thơ thẩn,
Cho hồn tôi theo đến khắp chốn cùng..

Tôi đã không muốn sống lúc đêm tối mịt mùng,
Chỉ muốn ngừng thở khi bình minh thức giấc,
Mong Tử Thần mang đi trong phút chốc,
Để từ nay xin vĩnh biệt cuộc đời.

Vì cuộc đời này sao phí những phút giây…

Say what you need to say