Khóc

Hãy cho tôi được khóc,
Vì những gì đau đớn trong tim,
Vì những gì làm tôi chìm nghỉm
Dưới hố đen của vực sâu muôn trùng.

Tôi đã không còn những suy nghĩ lung tung,
Nhưng vẫn muốn cuộc đời tươi đẹp wá.
Thỉnh thoảng gặp em trên con đường xa lạ,
Tự nhủ mình rằng ta đã xa nhau.

Tôi không thể quên được giây phút ban đầu.
Đôi mắt ấy, đen tròn và sâu thẳm,
Nụ cười ấy, hồn nhiên và cởi mở.
Ôi, đâu rồi những kỉ niệm dấu yêu!?…

Hãy cho tôi được khóc,
Tôi sẽ quên những tháng ngày tăm tối!
Tôi sẽ quên những đau đớn trong tim!
…Chia tay hoàng hôn màu tím
Hi vọng ngày mai những tiếng cười.

Say what you need to say