Biết khi nào gặp nhau

Tản mạn mùa thu – Tập viết. Viết cho thời gian trôi…

Tôi đang dần tách mình ra khỏi thế giới bên ngoài. Thực ra việc tôi tách ra khỏi thế giới đó đã khởi sự từ lâu; nhưng khi đó là do nguyên nhân khách quan khiến tôi buộc bị phải thế. Lúc này việc đó xảy đến hoàn toàn là do ý muốn chủ quan thôi thúc tôi thực hiện. Và cũng do ý muốn chủ quan của tự bản thân mà tôi không thể dùng lý trí để ngăn cản, tôi bắt đầu làm những việc mà ai cũng thắc mắc và hoài nghi về mục đích thật sự của những việc đó. Thật sự, chỉ là, tôi thích cái điều mà tôi đã nói ngay từ câu mở đầu: tôi đang dần tách mình ta khỏi thế giới bên ngoài.

Tôi không tiến hành mọi việc một cách nhanh chóng, sẽ là từ từ, không làm gì phải vội vàng. Nếu quá nhanh chóng, mọi người sẽ nhận ra và sẽ đặt nghi vấn; và tôi sẽ gặp tai ương vạ gió, sẽ phải đóng vai một cái tổng đài giải đáp thắc mắc. Tôi không thích mọi người quá quan tâm, cũng như quan tâm đến mình; nhưng lại thích làm ngược lại là quan tâm, cũng như quá quan tâm đến những người mà tôi có cơ hội tiếp xúc. Tôi không biết nữa; tôi giống như một người một mình bơi giữa dòng sông, một người một mình lặn giữa lòng biển cả, thích quan sát cuộc sống của bầy cá, cách di chuyển, kiếm ăn của từng con cũng như tập tính của cả đàn mỗi khi gặp một biến cố to lớn nào đó. Nhưng quả thực tôi không biết bơi, cũng chả biết lặn, thế là cũng đôi lúc gặp khó khăn khi phải đưa ra những nhận định cuối cùng sau bao nhiêu lần hút chết vì sặc nước, để cố tìm lấy được cái hạt cát mà sau này sẽ biến thành một viên ngọc trai đẹp đẽ như mười chín viên ngọc trai, mà tôi đã có dịp chiêm ngưỡng: làm thành một cái vòng ngọc trai bắt mắt lăn xung quanh cổ một người phụ nữ. Quả thực, tôi thích làm mọi việc một mình, và chẳng cần biết ai nghĩ gì, muốn gì; vì quả thực, khi làm một việc gì đó, tôi luôn suy nghĩ thấu đáo hết mọi khả năng ảnh hưởng của nó đến những người xung quanh, và luôn cố tiến hành một cách hiệu quả nhất với cái năng lực hạn chế của tình cảm và khối óc. Quả thực thì tôi thực sự quan tâm đến mọi người hơn mọi người tưởng, rất nhiều, không biết nên nói thế nào; tôi không thể dùng lý trí để ngăn cản mình làm điều đó. Nhưng giờ thì tôi bỏ cuộc.

Tôi vẫn tiến hành mọi thứ theo ý mình, chỉ còn là không cảm thấy nhu cầu muốn biết người khác cảm thấy ra sao; giống như một nhà hoạch định đô thị chất phác, quyết định mở một con đường lớn thằng tắp, dài mười cây số, xuyên qua biết bao khu dân cư, chẳng cần biết là sẽ có hàng chục cái ngã tư nữa sẽ được tạo ra, và những người dân đang ngủ say giữa cái lòng đường vẫn còn trên trang giấy đó sau khi được thực hiện hóa sẽ đi về đâu. Tôi bắt đầu học tiếng Nhật và sống cô đơn. Cũng có thể ví như thể xác tôi vẫn ở đây nhưng lòng tôi thì đã ở mãi chốn xa nào rồi. Tôi bắt đầu hối tiếc vì những rung động gần đây. Khiến tôi bị níu giữ. Nếu không tôi đã bay xa khỏi ánh mặt trời mà chui rúc trong khu rừng già ẩm ướt, tối tăm; ở đó tôi sẽ tự tay cắt bỏ đôi cánh của mình, và xếp đống lông vũ vào ngăn kỷ niệm. Tôi bắt đầu xuất hiện thất thường và biến mất thất thường. Tôi bắt đầu suy nghĩ thất thường khiến người khác phải bối rối mỗi khi tôi mở lời. Tôi bắt đầu kệ xác những thứ tôi hằng mơ ước, mong muốn thực hiện, bỏ qua những tri thức mà tôi sẽ phải vượt qua để đến một chân trời mới, một bản ngã mới của cuộc đời; những thứ đó giờ với tôi chỉ như một tấm màn mù sương không có điểm bám. Tôi bắt đầu đi trên cây cầu khỉ bắc dọc theo con sông Hồng êm đềm cuộn sóng nước đục ngầu. Tôi bắt đầu đi từ đoạn giữa, và mắt thì đã bị mù, tai đã bị điếc, tôi bắt đầu nảy sinh mối ngờ vực là mình đang đi ra biển, tuy vẫn cảm thấy nơi đây ngập tràn hương gió núi chẳng phai nhạt đi kể từ lúc xuất phát. Tôi bắt đầu làm phiền một số người và xa cách một số người. Chẳng vì lý do gì, rất tự nhiên và thành thật, lý trí tôi chẳng thể ngăn cản được những việc tôi bắt đầu làm. Tôi bắt đầu nhấm nháp cái tự do, thoải mái mình vừa tạo ra, cho dù cái tự do ấy có dẫn đến cái chết.

Vậy thì, biết khi nào gặp nhau? Tôi cố tưởng tượng ra cái khoảnh khắc bấy lâu mong chờ. Nhưng tôi, đơn giản là thích thất bại hơn thành công, chẳng muốn phân biệt sự khác nhau khi so cái lối đi giữa một cánh đồng xanh mướt với con đường mòn vết bánh xe đường trường giữa sa mạc đấy cát và đá. Tôi luôn đơn giản trong suy nghĩ; trong khi mọi người luôn coi trọng nó và thần thánh nó. Tôi ít khi tìm tòi, tìm hiểu, bổ sung tri thức, vốn sống cho bản thân; trong khi nhiều người luôn cho rằng thực đáng tự hào khi mình biết hơn người khác, thực hãnh diện khi đạt được điều gì đó mà người khác chưa đạt được. Tôi chỉ có thể giới thiệu mình là một người chuyên đi cắm những cột mốc lẻ loi dọc đường biên giới giữa các quốc gia. Người ta chỉ đâu, tôi sẽ đến đấy để bắt đầu công việc do thám địa hình, tính toán cự ly; sau khi nhất trí được đôi bên, tôi sẽ đánh dấu vị trí, sẽ tiến hành đào móng và dựng bia, rồi khắc chữ. Tôi chẳng để lại được dấu ấn gì của mình ở những vùng núi tôi đặt chân qua, những bãi đất bằng tôi dựng lều nằm ngủ, những cơn bụi cát cũng chỉ suýt nữa khiến tôi quên đường về mà thôi; nhưng những nơi ấy thì lại luôn để lại trong tôi một lòng mong mỏi sâu sắc. Nhưng nào tôi có được quay trở lại, thế là tôi buộc lòng phải nhớ. Tôi vẫn tiếp tục công việc cắm cột mốc biên giới ở những nơi cần đến tôi. Phải, ngành nghề nào cũng có nhiều cạnh tranh. Tôi luôn có đối thủ. Tôi không khéo tay, khắc chữ cũng không được đẹp, nên cũng có nhiều lần bị cướp miếng ăn. Nhưng tôi tự hào là bản thân luôn làm việc hết mình. Sau khi cắm hết các cột mốc trên đất liền, tôi sẽ cắm đến các cột mốc trên biển và ngoài đại dương nữa. Có lẽ tôi nên mua một quyển sách về sinh vật biển và đại dương, tôi sẽ đọc nó sau mỗi buổi học bơi và lặn. Tôi sẽ học cách nói chuyện với cá heo và lái thuyền buồm. Tôi đã sẵn sàng cho mọi sự thay đổi mang tính tiêu cực nhất.

Vậy thì, biết khi nào gặp nhau? Hãy hỏi đi và tôi sẽ trả lời; rằng thì là tôi đã khác xa cái tôi cách đây tầm một tháng, thậm chí khác hẳn, nếu tôi bộc lộ hết mọi quan điểm cá nhân của mình cho mọi người biết. Tôi luôn đi tìm một người bạn, mà đáng lý ra tôi phải có từ lâu rồi mới đúng. Nhưng những tiêu chuẩn của tôi về một người bạn quá giản đơn đến nỗi tôi lại tìm thấy nhiều người bạn hơn mình muốn. Thành thử tôi chỉ biết hoang mang và luôn giữ khoảng cách với họ, một khoảng cách đồng đều đủ để ai muốn cũng có thể với tới tôi bằng một cánh tay. Và đủ để tôi với tới họ cũng chỉ bằng một cánh tay. Nhưng tôi thực sự cần một khoảng cách gần hơn thế, vì không phải lúc nào tôi cũng nghĩ tới việc phải bá vai một ai đó. Tôi luôn tỏ ra xa lánh mọi người hay khó gần tại vài thời điểm. Tôi hầu như không kể với ai những suy nghĩ thật của mình bao giờ. Tôi luôn phủ lên mặt mình những ẩn dụ tinh tế gây lầm tưởng. Tôi thèm được một lần dùng lý trí để điều khiển mọi việc mà tôi làm. Và tôi thèm được nói toạc mọi thứ như lúc này đây.

Vậy thì, biết khi nào gặp nhau? Tôi đang hướng về phương Nam ấm áp, cái điểm hẹn cuối cùng của mọi sự trải nghiệm. Tôi định đi tìm Hằng, người bạn mà tôi đã bỏ rơi từ rất lâu trong tuổi thơ muôn vàn ký ức. Tôi quả thực muốn thoát khỏi cái biên giới mà chính tay tôi đã đặt nhiều tâm huyết để hoàn thành những cột mốc đỏ thắm. Và quả thực, tôi muốn mình thành thạo tiếng Nhật trước khi quá muộn. Trước khi tôi thật sự có thể biết chắc về cái ngày kết thúc cho mọi điều suy đoán.

Say what you need to say