Chỉ vì em

Hiếm có khi nào tôi buồn đến thế,
Chỉ vì em tôi chẳng nói chẳng cười,
Chỉ vì em tôi đứng ngoài cửa lớp,
Cho nỗi buồn hòa với gió xa xôi.

Hiếm có khi nào tôi lặng lẽ đôi môi,
Chẳng thèm cất tiếng hát buồn như trước,
Ngồi một mình trông lá vàng trở biếc,
Một mình tôi ôm nỗi nhớ khôn nguôi.

Tôi nhớ em, tháng ngày dài, dài lắm,
Như mùa xuân chim én chẳng ngừng,
Rồi mùa hè nắng cháy sau lưng,
Mưa dội xuống còn hoa thì nở mãi.

Tưởng chừng như trời cao là vô tận,
Tưởng chừng như biển bao la vô bờ,
Tưởng chừng như gió sẽ không ngừng thổi,
Tưởng chừng như em mãi bên tôi trong phút giây này..

Những con đường dần lộ vẻ thơ ngây
Của mối tình đầu thầm thương, trộm tiếc;
Chỉ vì em, biết bao lời kể xiết
Tôi chôn vùi sâu lắm trong tim.

Say what you need to say