Khái niệm về hếk

Tản mạn mùa thu – Tập viết. Viết cho thời gian trôi…

Nói cho cùng là tôi định mở đầu “khái niệm về hếk” bằng nhiều yếu tố văn vẻ xen lẫn lãng mạn phù phiếm, bằng cái khả năng diễn đạt tuyệt vời mà tôi đang có ý định đạt đến. Ví dụ như đầu tiên, tôi sẽ đề cập đến việc tại sao trong đời sống lại nảy sinh ra nhiều khái niệm lẫn định nghĩa đến thế. Rằng thì, ở mức độ đôi khi, con người mới cần đến định nghĩa hay khái niệm để làm rõ và khẳng định một vấn đề còn đang gây hoang mang, xôn xao dư luận. Chính định nghĩa, khái niệm, chung quy được hiểu là một phát biểu mang tính học thuật nào đó, là lý do duy nhất khiến tôi đồng ý với quan điểm về một thế giới đang ngày càng phẳng ra. Cây thì phải có rễ, lá, thân, cành; không khí không màu, không mùi, không vị.. Chẳng cần phải quá hiểu biết ta cũng có thể cảm nhận được. Mọi người luôn đi ra từ sự hiểu biết, cụng đầu nhau ở sự hiểu biết, đánh nhau vì sự hiểu biết, và dường như ai cũng đủ hiểu biết để có thể viết một tập sách phiên bản đút túi mang tên “Những hiểu biết của riêng tôi”. Nhưng thường không ai có ý định đấy, và như thế, đối lập với “đôi khi”, tức là hầu như chẳng bao giờ con người cần đến một chùm các câu chữ để diễn tả sự hiểu biết của mình mênh mông đến đâu. A, cái cây; không khí này.. Thật đơn giản, không cần phải qua lớp cơ bản sinh học hay hóa học, ai cũng hiểu.. Nhưng thế đấy, đôi khi, đôi khi muốn lãng mạn, đôi khi muốn thổi hồn mình, đôi khi muốn truyền đạt cảm xúc, chứ không phải chỉ là cái mong muốn làm phức tạp hóa bài toán tính lực luôn nằm trong suy nghĩ của các giáo viên ra đề môn vật lý như tôi tưởng, con người vẫn sáng tạo ra những lời lẽ đầy khoa trương và phách lối với ý định nắm mọi thứ trong lòng bàn tay tri thức của mình, để mà vo viên và chơi trò ném quả cầu tuyết vào lưng nhau.

Nói cho cùng thì nên viết hoa chữ hếk; và tiêu đề sẽ được viết lại thật đẹp đẽ, rõ ràng là “Khái niệm về Hếk”. Đơn giản, là vì, Hếk là một cô gái. Ít tuổi hơn tôi, mới quen, đủ để nói thật là chưa thân đến độ tôi có thể biết một chút, dù là rất ít ỏi về bản thân Hếk. Nếu tôi đi đằng sau Hếk, hay hình dung một cách đơn giản là nếu Hếk đang sải bước đằng trước tôi, tôi chỉ có thể gọi bằng tất cả khái niệm về Hếk mà tôi ghi trong quyển “Những hiểu biết của riêng tôi” nằm trong túi áo: “Hếkkk!!”. Và hi vọng tôi sẽ đỗ hạng đầu trong lớp sơ cấp về nhận diện người quen chỉ cần hai phát nhìn từ đằng sau. Đến đây, cũng có chút băn khoăn: liệu tôi có nên tìm hiểu chút gì về Hếk trước khi hoàn tất câu chuyện tản mạn mùa thu của mình không!?.. Nhưng rồi thế đấy, đôi khi, chẳng cần lãng mạn, chỉ muốn thổi hồn mình, chỉ muốn từ những cảm xúc mà khơi gợi được ánh hào quang của mặt trời, hoặc nếu ai giống tôi: thích ban đêm hơn thì có thể thay bằng cụm: vẻ đẹp rạng ngời của mặt trăng; dù thế nào thì… Hếk hiển nhiên vẫn là một cô gái, ít tuổi hơn tôi. Tôi mới quen Hếk. Hếk mang một cặp mắt kính, à, thì ra là Hếk có mang một cặp mắt kính; Hếk sở hữu một cái mũi có xu hướng hếch, và đây sẽ là tâm điểm chú ý, là chủ đề chính trong các chuyên mục bàn luận về những tin tức thời sự quốc tế trên ti-vi, nếu như tôi không cố tình lướt qua nó. Và tôi sẽ cố tình lướt qua nó. Bởi vì chỉ với sự quan sát thô kệch của mình, tôi chẳng nhận thấy gì ngoài đôi cánh mũi nhỏ xinh nằm nép mình hai bên cái chóp mũi mà rõ ràng là không bao giờ chịu cúi đầu trước ai; hoàn toàn phù hợp với mọi kiểu cười của Hếk mà tôi có thể nghĩ được: từ cười nhe răng, đến cười toét miệng, cười vênh mặt, hay cả cười nhăn mũi.. hếch; phù hợp với cả hai trò chơi mà tôi từng được biết là búng mũi và véo mũi; phù hợp với mọi góc nhìn mà tôi thấy khả dĩ tìm được chỗ để ngắm: nhìn thẳng, nhìn ngang, nhìn nghiêng hay nhìn chếch. Nói cho cùng, mũi hếch cũng chỉ đáng yêu như bao kiểu mũi khác; ngoại trừ một điều làm nó đặc biệt hơn: đó chính là Hếk sở hữu nó, không tốn lấy một xu, trên khuôn mặt mình, khuôn mặt chuyên nhăn nhở và nghịch ngợm. Người khác nếu muốn thì phải tự hếch mũi mình, và chẳng giữ được lâu, còn Hếk thì khỏi cần, dù ngủ dù ngồi, dù đứng dù chạy, dù cố vuốt thì mũi vẫn cứ hếch. Và thật may mắn khi được đi ngược chiều với Hếk, cặp mắt kính đặt trên cái mũi hếch, dưới cái mũi hếch vô cùng giá trị đó là một trong năm trường hợp: một nụ cười khoe răng, hoặc một nụ cười toét môi, hoặc một nụ cười vẹo mặt, hoặc một nụ cười rách mũi, hoặc là không có nụ cười nào cả; sẽ là điều chẳng mấy khó khăn gì để đi bảy bước viết bảy câu văn tả Hếk, hệt như tả ngôi sao năm cánh, năm câu đầu tả năm cánh sao lấp lánh, hai câu cuối tả về hai cánh sao cũng lấp lánh trước đây có nhưng đã bị mất do một vụ va chạm thiên thạch; đó là quy tắc mà tôi luôn tuân theo vô điều kiện: năm câu tả thật và hai câu bịa, quá đủ để làm đời bớt buồn, và năm cánh sao còn lại không còn cô đơn.

Nói cho cùng, trên con đường đi tìm chân lý, và được biết thời gian luôn có giao lộ với sự thật, cũng như mũi Hếk thì có thể so sánh với độ vểnh của tai thỏ trong các bộ phim hoạt hình, tôi sẽ giữ tròn bổn phận của người phải kết thúc cuộc tìm kiếm và đưa ra kết luận. Tôi sẽ làm rạng rỡ và phong phú thêm kho tàng phi vật thể của nhân loại bằng  một “khái niệm về Hếk” và một “định nghĩa về hếch”. Có lẽ tôi nên khuyên Hếk tham gia Công ước Bơn về quyền tác giả, tác phẩm. Hoặc đề cử Hếk đoạt giải Nô-ben về Ngôn ngữ học. Như vậy tôi mới hoàn toàn yên tâm về mức độ tin cậy mà khán giả truyền hình luôn dành rất nhiều cho bản tin dự báo thời tiết của mình. Tôi sẽ dự báo có mưa trong khoảng một tiếng rưỡi tới. Và khả năng tồi nhất xảy đến là tôi phải tự hóa trang “ướt như chuột lột” trước ống kính trong mục quảng cáo về áo mưa trong hai tiếng nữa. Tôi còn phải biên tập kịch bản cho tiểu phẩm “Biết khi nào gặp nhau” vào các ngày rảnh trong tuần. Và trước mặt tôi hiện giờ là cả chồng bản thảo về “Những câu chuyện không bao giờ dứt” đang chờ ngày lên sóng. Giá như phòng tôi có ban công, tôi sẽ đứng ngoài đó mà hét: “Hếkkk!!”. Tôi thích khoa trương và phách lối từ trên cao. Hàng xóm của tôi cũng thế; họ sẽ nhìn tôi từ trên sân thượng, hay từ dưới đất, sẽ tròn mắt, sẽ nhăn mặt, sẽ nghiêng đầu ngơ ngác, sẽ tức giận không nguôi. Tôi sẽ đáp lại bằng nụ cười đắc thắng và hét tiếp: “Một cô gáiii!!”.

Thế giới thế là thêm đà phẳng ra, nhờ cái mũi hếch của Hếk. Có lẽ tôi sẽ không cần quyển “Những hiểu biết của riêng tôi” nữa; tôi sẽ bán đồng nát. Tôi bỗng dấy lên niềm đam mê sưu tầm tranh và giấc mơ cầm cọ, trở thành họa sĩ; tôi sẽ vẽ cây và pha loãng không khí; tôi sẽ phác họa một chân dung hoàn chỉnh về Hếk, chỉ với bảy màu sắc cơ bản của cầu vồng: sẽ phân ra thành hai màu chính và năm màu phụ.. Chắc là sẽ ổn. Tôi tin tưởng rằng mình sẽ không chỉ biết ký tên bằng bút bi, bút mực hoặc bút chì. Đôi khi cũng nên thử vo viên và ném quả cầu tuyết vào lưng người khác xem sao. Tôi bắt đầu thích cái đôi khi ấy đến chết mất.

***

Một chút chia sẻ: Post này gửi tặng Hoàng Ngọc Kim Oanh – hay còn gọi thân mật là Hếk, một khuôn mặt, một nụ cười, một cá tính khiến tôi có vài cảm xúc sững sờ. Tôi quen Hếk trên FB, được 2 ngày thì tôi viết note về Hếk, Hếk gọi tôi là nhà văn trào phúng làm Hếk cười chảy nước mắt; chưa đầy một tháng sau tôi lập tài khoản FB mới và xóa cái cũ đi. Tôi không còn dính dáng đến Hếk nữa; nhưng tôi biết Hếk vẫn giữ một phiên bản cái note đó của tôi bên FB của Hếk. Và hiện tại thì cái note về Hếk đã thực sự trở thành một bài post trên WP.

Update (10/4/2012): Thực ra là cho đến bây giờ tôi đã add friend lại Hếk trên FB mới. Có nhiều điều để gắn kết tôi, với Hếk. Tỷ dụ như Hếk là bạn cùng lớp của Trâm Anh (TA), qua TA tôi mới biết và quen Hếk. Nhưng có một điều hơn thế, đó là Hếk khiến tôi nhớ về người bạn gái tên Hằng từ hồi bé tý của mình, khuôn mặt và nụ cười không lẫn đi đâu được làm tôi lần đầu tiên trông thấy bỗng thoáng giật mình. Hiện h Hếk đang deactivate tkhoản trên FB, chắc để lo chuyện học hành, lớp 12 rồi mà, tốt nghiệp và đại học. Vậy thôi, chúc em thi tốt.

Update (15/8/2012): Hếk thi đại học đã xong từ lâu và giờ mới có thời gian thêm thắt thông tin. Đỗ HV Báo chí và Tuyên truyền (khoa Triết) rồi nhé. Haha. Được gặp Hếk (1/8/2012). Đây là điều chưa bao giờ nghĩ tới. Một bữa trưa đơn giản (@Lotteria Trấn Vũ) và một món quà đơn giản (cuốn tiểu thuyết mang tên “Cô gái mang trái tim đá” của Andrew Davidson): mừng Hếk sắp trở thành tân sinh viên chứ sao nữa. Nói chung cuộc sống luôn nhiều điều bất ngờ. Và ta cứ chờ đợi những bất ngờ đó mãi thôi.

Update (06/01/2015): Không ngờ cũng có thời gian đi cập nhật mấy thứ dạng này.. Tôi và Hếk đã biết nhiều hơn về nhau. Qua từng đấy thời gian. Em đã đổi FB mới từ đầu năm ngoái (link đã cập nhật ở đoạn chia sẻ đầu tiên), không còn giữ cái note này nữa. Và ngày càng trở nên đáng ghét hơn. Theo xu hướng trào phúng vẫn thường hay xảy ra vào cái thời kỳ nhàm chán nào đó trong các mối quan hệ. Nhưng với tôi, em vẫn là một thực thể đáng chú ý. Đáng ghét đấy, nhưng vẫn đặc biệt.

Update (24/12/2015): Tự nhiên muốn chôm một bức ảnh kỷ yếu của Hếk lên đây. Chẳng mấy nữa mà em ra trường.

HNKO

Say what you need to say