Sao ngày lại dài thế

Khi đứng trước biển cả,
Những cơn sóng vỗ về.
Khi đứng trước mắt em,
Cả vầng dương não nề..

 

Đã quá lâu rồi. Kể từ lúc tôi mặc xác em trên đường đời tấp nập. Cuộc sống mà Thượng Đế dành cho em luôn nhộn nhịp đầy những tiếng cười, tiếng hớn hở. Màu trong mắt em là màu của bảy sắc cầu vồng, phản chiếu bởi muôn vàn sự vật tươi vui, là màu của những đóa hoa chợt nở bên đường và trên mỗi dấu chân em bước qua. Tôi thích được nhìn thấy em hăng say và nồng nhiệt đón chờ những thử thách, hân hoan với những thay đổi và cơ hội. Nói một cách đơn giản là tôi thích được nhìn em sống, theo dõi và cảm nhận từng lời nói, cử chỉ, cái lối em làm người khác phải chú ý, và cái cách em khiến cho tôi phải nhiều lần ngẫm nghĩ. Có thể em không nhận ra, hoặc cũng có thể em cũng đã biết, rằng tôi thật không thể chịu đựng việc thiếu vắng em trong nhiều ngày. Không tin tức, không một dấu hiệu nào giúp tôi biết em thực sự vẫn đang sống ở đâu đó – đối với tôi có lẽ chính là điều sợ nhất trên đời. Nói một cách đơn giản, được cảm nhận cuộc sống qua lăng kính của em – gây nên một thứ cảm xúc nào đấy mà tôi tóm gọn trong hai tiếng “hạnh phúc” mà tôi không bao giờ muốn mất đi.

Ấy thế rồi cũng có ngày tôi vứt được nỗi ám ảnh về em sang một bên. Là sang hẳn một bên, nếu như tôi cần phải miêu tả rõ ràng hơn. Tôi và em, giờ đã ở hai bên bờ khác nhau của một con sông chảy dài vô tận, mà chiều rộng của nó có thể sánh ngang bằng với đại dương. Đừng tưởng rằng tôi đã hoàn toàn dứt khoát; tôi vẫn còn đấy những tháng ngày chịu đựng, cô đơn trong cái thế giới ngầm của riêng mình hòng chống chọi với những dòng nước âm ỉ có thể xói mòn cả tảng đá vững chãi nhất chỉ trong vòng vài giờ. Đừng tưởng rằng tôi sẽ chạy, sẽ cố đi tìm một cây cầu, sẽ lại rồi quay trở lại, khoảng cách sẽ lại chỉ còn là một thứ vớ vẩn đáng bị coi thường. Và vì, chỉ là tôi đã quyết định, nên tôi quyết không từ bỏ. Mỗi người đều có những lý do riêng để mà hành động; chẳng cần nhờ sự chỉ bảo của ai và chịu sự ảnh hưởng của ai. Tôi quyết theo đuổi cái nền tảng độc lập âm thầm đó. Và vì thế, tôi bỏ rơi nhiều thứ đã tồn tại trong đời. Những chân lý rõ ràng, những lời ca đẹp đẽ, những mơ ước huyền ảo, và một tình yêu thướt tha: tất cả đều đang tận hưởng chuyến chu du vô cùng tận trong vực thẳm cõi lòng tăm tối. Chỉ còn mình em, thực sự là biết bao luyến tiếc, tôi vẫn để em làm mặt trời sự sống của tôi, làm biểu tượng cao quý về mặt tinh thần những lúc thấy đời khốn khó. Mà nói thế nào nhỉ, tôi lại thấy bồn chồn và hoài nghi, nhưng giờ đây tôi không còn cảm thấy quá quan trọng với việc dõi ánh mắt của mình theo một hướng…

Thời gian đã trôi qua nhiều kể từ khi bắt đầu, và thật khó khăn để diễn đạt nổi một điều gì đó lúc kết thúc. Những ý nghĩ về em giờ chỉ còn là những thứ vẩn vơ, lặng lẽ. Tôi tự nguyện bỏ em lại, để mặc bụi mù và gió trắng lấp liếm nỗi chia xa. Tôi mang niềm kiêu hãnh của mình trên vai, rảo bước trong khổ ải của đời người, cái mà tôi hoàn toàn không muốn em phải trải qua dù bất cứ lý do gì. Lý do, lý do ư, liệu có phải lý do là nguyên nhân của tất cả mọi thứ đang hàng ngày biến đổi. Tôi không biết, miễn sao tôi vẫn còn tin tức, vẫn còn những dấu hiệu giúp tôi biết rằng em thực sự vẫn đang sống ở đâu đó, nét vui tươi và hớn hở luôn rạng ngời trên khuôn mặt. Tôi không muốn hạnh phúc của mình bị sứt mẻ. Vậy là tôi thả chùm bóng bay sặc sỡ ngập tràn màu sắc dưới ánh dịu nhẹ của mặt trời mà không cần suy nghĩ thêm nữa. Chúng sẽ không còn choán tầm nhìn của tôi đến cái khoảng không mênh mang trên cao, đến tận cuối con đường dài thằng tắp. Và rồi tôi lại đạp xe, hưởng trọn cảm giác thanh thản trong quầng mắt. Những cảnh vật trước kia dần quay trở về theo thời gian. Những suy tư trước kia dần cũng lại quay trở về theo thời gian…

Theo thời gian…

Thời gian chẳng thể nào xóa nhòa những ký ức đã qua trong tôi, nhưng rất có thể làm được điều ngược lại trên một chủ thể khác. Tôi không biết, nhưng thực sự có quan tâm. Cho đến khi nào chùm bóng bay mà tôi đã thả nổ hết đến quả bóng bay cuối cùng, chỉ còn những sợi dây dài rối ren ảo tưởng, tôi vẫn cứ muốn hỏi em chân thật rằng:

– Sao ngày lại dài thế…

Con đường nhỏ

Con đường nhỏ
Con đường nhỏ
Bước trên những cánh hoa
Lòng gợn theo cơn gió
Ở đằng xa
Thấp thoáng là nỗi nhớ
Là bóng hình mờ trong làn sương khói phủ
Sớm tinh mơ
Thoảng hơi lạnh đầu mùa
Đông thiếu nắng
Có chăng chỉ thấy chút cô đơn
Mang hiu quạnh rải đều lên từng lát gạch
Vỉa hè xa
Vỉa hè xa
Đượm mỗi gót chân qua
Vẳng lại tiếng lòng của người nhiều tâm sự
Ở bên trong
Ngổn ngang bao bổ đề
Bao học thuyết cho cuộc sống đầy màu hoang tưởng
Khóe mắt nồng
Thấm vị cay của những lần chia tay
Bên bức tường đổ vắng ánh mặt trời
Những vành rêu vằn vện chạm trổ
Những vết nứt hứng trọn niềm an ủi
Cơn mưa hư ảo đầu mùa khô
Đầu mùa khô
Đầu mùa khô
Trên con đường nhỏ
Con đường nhỏ
Có một người
Âm thầm cúi mình nhặt những cánh hoa..

Mưa trên sân ga

Tản mạn mùa thu – Tập viết. Viết cho thời gian trôi…


“Đi tìm Sui Den”

1.

Con tàu vừa chạy vào đoạn đường ray vòng cung có bán kính khá lớn. Bor ngồi ở chiếc ghế có ghi số 56, toa thứ Tám trong tất cả mười ba toa tàu, tựa tay lên thành cửa sổ và ngắm nhìn cảnh vật đang di động rất chậm ở bên ngoài, tận đằng xa. Có cảm tưởng như cả đoàn tàu đang chạy vòng tròn quanh cái cột tháp truyền hình cách chỗ Bor ngồi tầm hai cây số; và, trong con mắt, khoảng cách đó được lấp đầy bởi những lúa là lúa. Các thửa ruộng đầy những hạt lúa vàng óng nối tiếp nhau tận đến rìa mí mắt, một vụ mùa bội thu quá sức tưởng tượng đối với những ai đang đắm ánh nhìn vào nó.

Có lẽ sắp đến một thành phố lớn nào đó, Bor không biết và cũng chẳng quan tâm. Bor đã đặt vé đến tận nơi cuối cùng của cuộc hành trình. Có nghĩa là, Bor có thể xuống ga tại bất cứ đâu một khi đang giữ nửa cọng vé xe lửa mua trước đó hai ngày trong tay; có nghĩa là, mọi việc sẽ chỉ phụ thuộc giữa hai tùy chọn là muốn và không muốn mà thôi. Bor đã ngồi tàu được gần trọn một ngày và chưa thấy mỏi mệt, dù không ngủ cũng đã chừng ấy thời gian.

Thật lạ kỳ khi quanh chỗ Bor ngồi không có một ai. Đúng ra là đã có một cặp vợ chồng mới cưới cho đến bốn ga trước còn choán hết hai số ghế trước mặt Bor. Họ cũng dễ bắt chuyện, anh chồng thì hài hước còn cô vợ thì đỏm dáng. Bor không thích lắm cách họ chọn chỗ ngồi như vậy. Họ ồn ào và náo nhiệt, trong khi Bor chỉ muốn tĩnh lặng và yên lặng, và tất là những từ gần nghĩa với im lặng. Nhưng họ vờ như không biết, tra tấn Bor bằng những câu chuyện trời ơi đất hỡi. Chúng làm Bor bật cười thầm, mà Bor thì không muốn cười chút nào. Bor không hài hước, không có năng khiếu kể một câu chuyện có thể đăng trong mục “Công viên kỷ Haha”, không thích chim sẻ và chim vành khuyên. Bo đối thoại nhát gừng, chờ mong tự do. Và tự do đã đến. Và thậm chí, quá là tự do đã đến.

Từ lúc tàu khởi hành, cái ghế số 55 đã chẳng có ai ngồi, và từ lúc hai chiếc ghế đối diện bỏ trống, thì chúng vẫn cứ trống như vậy qua mấy chặng; mà cũng chẳng ai thiếu chỗ ngồi để mà phải ngồi gần với thằng nhóc lầm lì chẳng nói câu nào ấy. Phải, Bor là một đứa con trai bề ngoài thô tính và ít khi chịu mở miệng nói cho ra một thứ ngữ nghĩa có tình cảm gì đấy, nhưng Bor biết mình không phải thế. Đơn giản, Bor thích luôn được ở một mình suy tư và cảm nhận, không thích bị quấy rầy khi chưa làm xong nhiệm vụ, và sẽ nổi cơn cáu gắt tức thì nếu có ai gây bất kì sự sao nhãng không cần thiết nào. Chưa có người nào đủ tầm ảnh hưởng để dừng được cái mạch đập nhịp nhàng đấy. Cứ nhìn cái vẻ bên ngoài của Bor là đã chẳng ai muốn làm rồi.

Bor chẳng để ý đến ai từ khi lên tàu và cứ thế yên vị tại chỗ ngồi suốt, không nhón chân đi đâu. Nhưng giờ Bor chợt để ý tới một người. Bởi chỉ vì cậu nhóc đó đang mấp máy môi một giai điệu rất có vẻ gì quen thuộc với Bor. Có lẽ tai Bor nhạy cảm với cái tần số siêu âm của những rung động đều đều trong cái cổ họng bé tí đó, nên nó mới khiến Bor lần đầu tiên tỏ ý quan tâm tới những người xung quanh, mà tạm rời xa cái khẩu vị đang lượn lờ bên ngoài đồng ruộng. Một cô gái trẻ, một ông bố của cô gái đó, một ông lão tuy nhìn kĩ thì cũng chưa già lắm, và một thằng nhóc. Thằng nhóc ngồi đối xứng với Bor qua tâm của một cái hình chữ nhật tưởng tượng. Trông nó như một hình ảnh phản chiếu của Bor; Bor giật mình khi cảm nhận được nét mặt mình trên khuôn mặt cậu nhóc, không dễ gì đoán nổi cảm xúc, khó gần, ánh mắt thì đang hội tụ ở nơi nào đó xa vời, lầm rầm hát mặc kệ những người bên cạnh có thích hay là không. Bor lại quay mặt mình ra ngoài và ngắm cột tháp truyền hình của thành phố, miệng bỗng cũng nhẩm từng lời trong bài hát quen thuộc. Một điều gì đó khó tả hình thành trong tâm trí, làm Bor quên ngay đi cậu nhóc gần như song sinh với mình. Đúng là cậu ta có nhiều nét giống mình, Bor chỉ nghĩ đến mức đấy. Bor đã quên hẳn cậu ta.

Trời về chiều bỗng đổi sắc, chỗ đậm chỗ nhạt, chỗ rất tối và chỗ rất sáng; và mưa đến. Đoàn tàu thì sắp đến chỗ dừng chân tiếp theo. Bor thì luôn không thấy mưa quá ảnh hưởng đến mình. Tuy rằng định cố nghĩ chút gì về mưa, nhưng Bor chẳng biết bắt đầu từ đâu. Những hạt mưa như tâm hồn của người nào đó xa lạ đang trút lên những nóc nhà; Bor có thể với tới, nhưng không thể đụng chạm. Bor không thể hiểu tại sao mưa lại rơi vào chiều hôm ấy; cho đến khi tất cả các toa tàu của đoàn tàu có mười ba toa dừng hẳn, và Bor cảm nhận được cái khựng nhẹ nơi hai vai và lưng mình. Mưa bên ngoài nặng hạt hơn nhiều so với lúc trước. Tấm vé trong túi áo đủ để Bor đặt chân xuống sân ga chót của cuộc đời. Nhưng như đã nói từ lúc đầu, tất cả đều phụ thuộc vào tâm thức của Bor. Mọi người trong cái toa tàu bình lặng này chẳng thể nào thấy được nó, họ chỉ đơn giản bằng con mắt mà tạo hóa ban cho, dõi theo một thằng nhóc đội sụp mũ lưỡi trai màu đen lên trán, mặc áo sơ-mi sọc xám, quần bò loại bình thường như kiểu mấy thanh niên hiện giờ hay mặc, và chiếc ba-lô trông có vẻ nặng, cũng màu đen như chiếc mũ. Người ta còn chú ý đến chiếc ba-lô ấy cho đến tận khi nó khuất dạng sau cánh cửa đầu toa, bởi vì cái “có vẻ nặng” còn quá ư nhẹ nhàng để mô tả cho thật đúng cảm tưởng của họ về chiếc ba-lô, rằng tất cả mọi thứ trên thế giới dường như đều được nhét vào đằng sau mỗi cái khóa kéo trên đó thì phải. Họ thắc mắc xem mình có đang chợt chiêm ngưỡng một kì quan nào đó không, thì chiếc ba-lô khuất dạng thực sự. Đoàn tàu tiếp tục lăn bánh, vừa kịp lúc Bor đặt chân lên sân ga lõm bõm nước.

Mưa xối xả. Không còn cái cảm giác nhẹ tênh lúc trên tàu nữa, Bor di chuyển nhanh chóng trong cái tiết trời thất thường chưa từng có. Đưa cuống vé cho bất kì ai cần rồi rời khỏi nhà ga; mục đích là thế, nhưng Bor chỉ hoàn thành được nửa đầu với kết quả lượm được là đôi con mắt hơi ngỡ ngàng của người soát vé. Cơn mưa không dứt đã cản bước Bor ở khâu tiếp theo; Bor cứ đinh ninh là mình sẽ chẳng rời khỏi tàu khi chưa đến đước nơi cần đến, nên trong chiếc ba-lô không tìm được một thứ có thể che mưa tốt hơn cái mũ đã ướt đẫm trên đầu. Hơn nữa, Bor cũng chưa biết nơi nào để đi ở cái nơi này. Mưa làm nhạt nhòa suy nghĩ và khiến Bor có hơi chút lặng người vì mọi chuyện đã lại lần nữa chệch khỏi con đường đã định.

Mưa còn khiến nơi sân ga trở thành vắng vẻ, và là một con kỳ đà làm đảo lộn mọi kế hoạch của bất kỳ ai. Bor nghĩ thầm thế, rồi đành tìm đến trú dưới mái hiên khô ráo nhất, và ở đấy một mình khá lâu. Trong tâm trí miên man thỉnh thoảng có lúc đăm chiêu một chút về cuộc sống đã ở lại đằng sau, nhưng phần lớn thời gian chủ yếu Bor chỉ nhìn mưa và chẳng tốn công sức cho bất kỳ ý nghĩ nhỏ nhoi nào nữa. Bor thấy hơi đói, bèn lôi một chiếc bánh ngọt ăn dở dang trong lúc ở trên tàu ra và gặm tiếp. Thời gian thì cứ trôi, đều đặn tiếp nước cho cơn mưa dai dẳng dạo đầu tháng Chín. Và thời gian cũng không quên sắp xếp cho Bor gặp Ryu, một cách hết sức là vô cùng tình cờ, ngay trong lúc Bor thảy những miếng cuối cùng của chiếc bánh vào dạ dày.

– Này, bạn.. Mình.. có thể hỏi..

Thứ âm thanh tách lọc vang lên bất thường được Bor phân tích là đủ ảnh hưởng để thực hiện động tác ngẩng đầu lên coi xem ai đang quấy rầy mình trong cái khung cảnh thế này. Hai ánh mắt gặp nhau ở khoảng đâu đó giữa cơn mưa. Cô gái, cũng chỉ bằng tuổi Bor là cùng, tóc và quần áo cũng ướt cái kiểu vừa mới rời bỏ con tàu mang tên cuộc đời rồi chạy vội vàng ra đây giống Bor, không nói thêm nữa; tưởng như cô đang chờ tiếng mưa tạnh để nó không tiếp tục làm những ngôn từ ngắt quãng thêm phần khó nghe. Bor cũng chờ, chờ cô hỏi một điều gì đấy khác lạ như cách cô vừa mở lời; tưởng như cả hai cứ yên lặng thế mãi…

Con tàu vừa chạy vào đoạn đường ray vòng cung có bán kính khá lớn. Bor ngồi ở chiếc ghế có ghi số 56, toa thứ Tám trong tất cả mười ba toa tàu, tựa tay lên thành cửa sổ và ngắm nhìn cảnh vật đang di động rất chậm ở bên ngoài, tận đằng xa. Có cảm tưởng như cả đoàn tàu đang chạy vòng tròn quanh cái cột tháp truyền hình cách chỗ Bor ngồi tầm hai cây số; và, trong con mắt, khoảng cách đó được lấp đầy bởi những lúa là lúa. Các thửa ruộng đầy những hạt lúa vàng óng nối tiếp nhau tận đến rìa mí mắt, một vụ mùa bội thu quá sức tưởng tượng đối với những ai đang đắm ánh nhìn vào nó.

Có lẽ sắp đến một thành phố lớn nào đó, Bor không biết và cũng chẳng quan tâm. Bor đã đặt vé đến tận nơi cuối cùng của cuộc hành trình. Có nghĩa là, Bor có thể xuống ga tại bất cứ đâu một khi đang giữ nửa cọng vé xe lửa mua trước đó hai ngày trong tay; có nghĩa là, mọi việc sẽ chỉ phụ thuộc giữa hai tùy chọn là muốn và không muốn mà thôi. Bor đã ngồi tàu được gần trọn một ngày và chưa thấy mỏi mệt, dù không ngủ cũng đã chừng ấy thời gian.

Thật lạ kỳ khi quanh chỗ Bor ngồi không có một ai. Đúng ra là đã có một cặp vợ chồng mới cưới cho đến bốn ga trước còn choán hết hai số ghế trước mặt Bor. Họ cũng dễ bắt chuyện, anh chồng thì hài hước còn cô vợ thì đỏm dáng. Bor không thích lắm cách họ chọn chỗ ngồi như vậy. Họ ồn ào và náo nhiệt, trong khi Bor chỉ muốn tĩnh lặng và yên lặng, và tất là những từ gần nghĩa với im lặng. Nhưng họ vờ như không biết, tra tấn Bor bằng những câu chuyện trời ơi đất hỡi. Chúng làm Bor bật cười thầm, mà Bor thì không muốn cười chút nào. Bor không hài hước, không có năng khiếu kể một câu chuyện có thể đăng trong mục “Công viên kỷ Haha”, không thích chim sẻ và chim vành khuyên. Bo đối thoại nhát gừng, chờ mong tự do. Và tự do đã đến. Và thậm chí, quá là tự do đã đến.

Từ lúc tàu khởi hành, cái ghế số 55 đã chẳng có ai ngồi, và từ lúc hai chiếc ghế đối diện bỏ trống, thì chúng vẫn cứ trống như vậy qua mấy chặng; mà cũng chẳng ai thiếu chỗ ngồi để mà phải ngồi gần với thằng nhóc lầm lì chẳng nói câu nào ấy. Phải, Bor là một đứa con trai bề ngoài thô tính và ít khi chịu mở miệng nói cho ra một thứ ngữ nghĩa có tình cảm gì đấy, nhưng Bor biết mình không phải thế. Đơn giản, Bor thích luôn được ở một mình suy tư và cảm nhận, không thích bị quấy rầy khi chưa làm xong nhiệm vụ, và sẽ nổi cơn cáu gắt tức thì nếu có ai gây bất kì sự sao nhãng không cần thiết nào. Chưa có người nào đủ tầm ảnh hưởng để dừng được cái mạch đập nhịp nhàng đấy. Cứ nhìn cái vẻ bên ngoài của Bor là đã chẳng ai muốn làm rồi.

Bor chẳng để ý đến ai từ khi lên tàu và cứ thế yên vị tại chỗ ngồi suốt, không nhón chân đi đâu. Nhưng giờ Bor chợt để ý tới một người. Bởi chỉ vì cậu nhóc đó đang mấp máy môi một giai điệu rất có vẻ gì quen thuộc với Bor. Có lẽ tai Bor nhạy cảm với cái tần số siêu âm của những rung động đều đều trong cái cổ họng bé tí đó, nên nó mới khiến Bor lần đầu tiên tỏ ý quan tâm tới những người xung quanh, mà tạm rời xa cái khẩu vị đang lượn lờ bên ngoài đồng ruộng. Một cô gái trẻ, một ông bố của cô gái đó, một ông lão tuy nhìn kĩ thì cũng chưa già lắm, và một thằng nhóc. Thằng nhóc ngồi đối xứng với Bor qua tâm của một cái hình chữ nhật tưởng tượng. Trông nó như một hình ảnh phản chiếu của Bor; Bor giật mình khi cảm nhận được nét mặt mình trên khuôn mặt cậu nhóc, không dễ gì đoán nổi cảm xúc, khó gần, ánh mắt thì đang hội tụ ở nơi nào đó xa vời, lầm rầm hát mặc kệ những người bên cạnh có thích hay là không. Bor lại quay mặt mình ra ngoài và ngắm cột tháp truyền hình của thành phố, miệng bỗng cũng nhẩm từng lời trong bài hát quen thuộc. Một điều gì đó khó tả hình thành trong tâm trí, làm Bor quên ngay đi cậu nhóc gần như song sinh với mình. Đúng là cậu ta có nhiều nét giống mình, Bor chỉ nghĩ đến mức đấy. Bor đã quên hẳn cậu ta.

Trời về chiều bỗng đổi sắc, chỗ đậm chỗ nhạt, chỗ rất tối và chỗ rất sáng; và mưa đến. Đoàn tàu thì sắp đến chỗ dừng chân tiếp theo. Bor thì luôn không thấy mưa quá ảnh hưởng đến mình. Tuy rằng định cố nghĩ chút gì về mưa, nhưng Bor chẳng biết bắt đầu từ đâu. Những hạt mưa như tâm hồn của người nào đó xa lạ đang trút lên những nóc nhà; Bor có thể với tới, nhưng không thể đụng chạm. Bor không thể hiểu tại sao mưa lại rơi vào chiều hôm ấy; cho đến khi tất cả các toa tàu của đoàn tàu có mười ba toa dừng hẳn, và Bor cảm nhận được cái khựng nhẹ nơi hai vai và lưng mình. Mưa bên ngoài nặng hạt hơn nhiều so với lúc trước. Tấm vé trong túi áo đủ để Bor đặt chân xuống sân ga chót của cuộc đời. Nhưng như đã nói từ lúc đầu, tất cả đều phụ thuộc vào tâm thức của Bor. Mọi người trong cái toa tàu bình lặng này chẳng thể nào thấy được nó, họ chỉ đơn giản bằng con mắt mà tạo hóa ban cho, dõi theo một thằng nhóc đội sụp mũ lưỡi trai màu đen lên trán, mặc áo sơ-mi sọc xám, quần bò loại bình thường như kiểu mấy thanh niên hiện giờ hay mặc, và chiếc ba-lô trông có vẻ nặng, cũng màu đen như chiếc mũ. Người ta còn chú ý đến chiếc ba-lô ấy cho đến tận khi nó khuất dạng sau cánh cửa đầu toa, bởi vì cái “có vẻ nặng” còn quá ư nhẹ nhàng để mô tả cho thật đúng cảm tưởng của họ về chiếc ba-lô, rằng tất cả mọi thứ trên thế giới dường như đều được nhét vào đằng sau mỗi cái khóa kéo trên đó thì phải. Họ thắc mắc xem mình có đang chợt chiêm ngưỡng một kì quan nào đó không, thì chiếc ba-lô khuất dạng thực sự. Đoàn tàu tiếp tục lăn bánh, vừa kịp lúc Bor đặt chân lên sân ga lõm bõm nước.

Mưa xối xả. Không còn cái cảm giác nhẹ tênh lúc trên tàu nữa, Bor di chuyển nhanh chóng trong cái tiết trời thất thường chưa từng có. Đưa cuống vé cho bất kì ai cần rồi rời khỏi nhà ga; mục đích là thế, nhưng Bor chỉ hoàn thành được nửa đầu với kết quả lượm được là đôi con mắt hơi ngỡ ngàng của người soát vé. Cơn mưa không dứt đã cản bước Bor ở khâu tiếp theo; Bor cứ đinh ninh là mình sẽ chẳng rời khỏi tàu khi chưa đến đước nơi cần đến, nên trong chiếc ba-lô không tìm được một thứ có thể che mưa tốt hơn cái mũ đã ướt đẫm trên đầu. Hơn nữa, Bor cũng chưa biết nơi nào để đi ở cái nơi này. Mưa làm nhạt nhòa suy nghĩ và khiến Bor có hơi chút lặng người vì mọi chuyện đã lại lần nữa chệch khỏi con đường đã định.

Mưa còn khiến nơi sân ga trở thành vắng vẻ, và là một con kỳ đà làm đảo lộn mọi kế hoạch của bất kỳ ai. Bor nghĩ thầm thế, rồi đành tìm đến trú dưới mái hiên khô ráo nhất, và ở đấy một mình khá lâu. Trong tâm trí miên man thỉnh thoảng có lúc đăm chiêu một chút về cuộc sống đã ở lại đằng sau, nhưng phần lớn thời gian chủ yếu Bor chỉ nhìn mưa và chẳng tốn công sức cho bất kỳ ý nghĩ nhỏ nhoi nào nữa. Bor thấy hơi đói, bèn lôi một chiếc bánh ngọt ăn dở dang trong lúc ở trên tàu ra và gặm tiếp. Thời gian thì cứ trôi, đều đặn tiếp nước cho cơn mưa dai dẳng dạo đầu tháng Chín. Và thời gian cũng không quên sắp xếp cho Bor gặp Ryu, một cách hết sức là vô cùng tình cờ, ngay trong lúc Bor thảy những miếng cuối cùng của chiếc bánh vào dạ dày.

– Này, bạn.. Mình.. có thể hỏi..

Thứ âm thanh tách lọc vang lên bất thường được Bor phân tích là đủ ảnh hưởng để thực hiện động tác ngẩng đầu lên coi xem ai đang quấy rầy mình trong cái khung cảnh thế này. Hai ánh mắt gặp nhau ở khoảng đâu đó giữa cơn mưa. Cô gái, cũng chỉ bằng tuổi Bor là cùng, tóc và quần áo cũng ướt cái kiểu vừa mới rời bỏ con tàu mang tên cuộc đời rồi chạy vội vàng ra đây giống Bor, không nói thêm nữa; tưởng như cô đang chờ tiếng mưa tạnh để nó không tiếp tục làm những ngôn từ ngắt quãng thêm phần khó nghe. Bor cũng chờ, chờ cô hỏi một điều gì đấy khác lạ như cách cô vừa mở lời; tưởng như cả hai cứ yên lặng thế mãi…