Sao ngày lại dài thế

Khi đứng trước biển cả,
Những cơn sóng vỗ về.
Khi đứng trước mắt em,
Cả vầng dương não nề..

 

Đã quá lâu rồi. Kể từ lúc tôi mặc xác em trên đường đời tấp nập. Cuộc sống mà Thượng Đế dành cho em luôn nhộn nhịp đầy những tiếng cười, tiếng hớn hở. Màu trong mắt em là màu của bảy sắc cầu vồng, phản chiếu bởi muôn vàn sự vật tươi vui, là màu của những đóa hoa chợt nở bên đường và trên mỗi dấu chân em bước qua. Tôi thích được nhìn thấy em hăng say và nồng nhiệt đón chờ những thử thách, hân hoan với những thay đổi và cơ hội. Nói một cách đơn giản là tôi thích được nhìn em sống, theo dõi và cảm nhận từng lời nói, cử chỉ, cái lối em làm người khác phải chú ý, và cái cách em khiến cho tôi phải nhiều lần ngẫm nghĩ. Có thể em không nhận ra, hoặc cũng có thể em cũng đã biết, rằng tôi thật không thể chịu đựng việc thiếu vắng em trong nhiều ngày. Không tin tức, không một dấu hiệu nào giúp tôi biết em thực sự vẫn đang sống ở đâu đó – đối với tôi có lẽ chính là điều sợ nhất trên đời. Nói một cách đơn giản, được cảm nhận cuộc sống qua lăng kính của em – gây nên một thứ cảm xúc nào đấy mà tôi tóm gọn trong hai tiếng “hạnh phúc” mà tôi không bao giờ muốn mất đi.

Ấy thế rồi cũng có ngày tôi vứt được nỗi ám ảnh về em sang một bên. Là sang hẳn một bên, nếu như tôi cần phải miêu tả rõ ràng hơn. Tôi và em, giờ đã ở hai bên bờ khác nhau của một con sông chảy dài vô tận, mà chiều rộng của nó có thể sánh ngang bằng với đại dương. Đừng tưởng rằng tôi đã hoàn toàn dứt khoát; tôi vẫn còn đấy những tháng ngày chịu đựng, cô đơn trong cái thế giới ngầm của riêng mình hòng chống chọi với những dòng nước âm ỉ có thể xói mòn cả tảng đá vững chãi nhất chỉ trong vòng vài giờ. Đừng tưởng rằng tôi sẽ chạy, sẽ cố đi tìm một cây cầu, sẽ lại rồi quay trở lại, khoảng cách sẽ lại chỉ còn là một thứ vớ vẩn đáng bị coi thường. Và vì, chỉ là tôi đã quyết định, nên tôi quyết không từ bỏ. Mỗi người đều có những lý do riêng để mà hành động; chẳng cần nhờ sự chỉ bảo của ai và chịu sự ảnh hưởng của ai. Tôi quyết theo đuổi cái nền tảng độc lập âm thầm đó. Và vì thế, tôi bỏ rơi nhiều thứ đã tồn tại trong đời. Những chân lý rõ ràng, những lời ca đẹp đẽ, những mơ ước huyền ảo, và một tình yêu thướt tha: tất cả đều đang tận hưởng chuyến chu du vô cùng tận trong vực thẳm cõi lòng tăm tối. Chỉ còn mình em, thực sự là biết bao luyến tiếc, tôi vẫn để em làm mặt trời sự sống của tôi, làm biểu tượng cao quý về mặt tinh thần những lúc thấy đời khốn khó. Mà nói thế nào nhỉ, tôi lại thấy bồn chồn và hoài nghi, nhưng giờ đây tôi không còn cảm thấy quá quan trọng với việc dõi ánh mắt của mình theo một hướng…

Thời gian đã trôi qua nhiều kể từ khi bắt đầu, và thật khó khăn để diễn đạt nổi một điều gì đó lúc kết thúc. Những ý nghĩ về em giờ chỉ còn là những thứ vẩn vơ, lặng lẽ. Tôi tự nguyện bỏ em lại, để mặc bụi mù và gió trắng lấp liếm nỗi chia xa. Tôi mang niềm kiêu hãnh của mình trên vai, rảo bước trong khổ ải của đời người, cái mà tôi hoàn toàn không muốn em phải trải qua dù bất cứ lý do gì. Lý do, lý do ư, liệu có phải lý do là nguyên nhân của tất cả mọi thứ đang hàng ngày biến đổi. Tôi không biết, miễn sao tôi vẫn còn tin tức, vẫn còn những dấu hiệu giúp tôi biết rằng em thực sự vẫn đang sống ở đâu đó, nét vui tươi và hớn hở luôn rạng ngời trên khuôn mặt. Tôi không muốn hạnh phúc của mình bị sứt mẻ. Vậy là tôi thả chùm bóng bay sặc sỡ ngập tràn màu sắc dưới ánh dịu nhẹ của mặt trời mà không cần suy nghĩ thêm nữa. Chúng sẽ không còn choán tầm nhìn của tôi đến cái khoảng không mênh mang trên cao, đến tận cuối con đường dài thằng tắp. Và rồi tôi lại đạp xe, hưởng trọn cảm giác thanh thản trong quầng mắt. Những cảnh vật trước kia dần quay trở về theo thời gian. Những suy tư trước kia dần cũng lại quay trở về theo thời gian…

Theo thời gian…

Thời gian chẳng thể nào xóa nhòa những ký ức đã qua trong tôi, nhưng rất có thể làm được điều ngược lại trên một chủ thể khác. Tôi không biết, nhưng thực sự có quan tâm. Cho đến khi nào chùm bóng bay mà tôi đã thả nổ hết đến quả bóng bay cuối cùng, chỉ còn những sợi dây dài rối ren ảo tưởng, tôi vẫn cứ muốn hỏi em chân thật rằng:

– Sao ngày lại dài thế…

Say what you need to say