Kẻ thất tình

Thôi rồi ta vỡ mộng
Nước mắt vỡ thành sông
Nỗi buồn trào thành bể

Cơn mưa nào nhẹ ướt lòng em
Bóng đêm nào che khuất lối nhỏ
Vỉa hè xa ôm ấp bước chân
Ánh điện vàng hắt hơi sương lạnh giá
Mang cô đơn chìm dần theo tiếng thở
..
… Mảnh trăng đã khuyết đến tận cùng
Thôi giờ hồn ta đành tắt lịm
Trốn trong góc phố
Để mặc cơn mơ

*

Biết nói gì đây nhỉ
Để khỏa lấp nỗi buồn
Em không cần tôi nữa
Nhẹ nhàng bỏ ra đi

Để lại mối tình si
Từ giờ thoi thóp thở
Thôi nô đùa vĩnh viễn
Không nấc nghẹn một lời

Em đã đi thật rồi
Mang theo hết mùa nắng
Và cả những ngày mưa
Cho con tim trống vắng

Buồn ở nơi xa lắm
Ngơ ngác ngắm trời chiều
Em như là xa lắm
Dù vừa ở đây thôi…

*

Chưa có bao giờ buồn như hôm nay
Mây gió xa rồi còn tôi nơi đây
Ngu ngốc dại khờ tìm trong cơn say
Bao nhiêu yêu dấu thôi đã vội bay
Thương tiếc ngổn ngang rơi rớt qua ngày.

Đôi lúc nhớ em

Cuộc đời có mấy khi lòng trống trải
Được xa em và cảm thấy cô đơn.

*

Em,
Là chút nắng hồng nâng niu buổi sớm
Giữa cuộc đời mơ mộng của tôi.

*

Biết bao giờ em mới buồn đây…
Anh sẽ pha cho em một cốc trà thật ấm
Sẽ có hương vị của mùa thu ngọt lắm
Và anh sẽ ngồi bên và chỉ ngắm em thôi.

*

Đôi lúc nhớ em, anh sẽ như thế
Sẽ để em cười, sẽ để em nói không thôi
Sẽ mặc kệ em vui sướng với đời
Chỉ đợi đêm về mới chúc câu ngon giấc

Đôi lúc nhớ em, anh sẽ cứ như thế
Sẽ im lặng, sẽ mộng mị trong cơn tự kỉ với thời gian
Sẽ ôm cây đàn và chặn những nốt buồn xưa cũ
Sẽ dạt dào cảm xúc mà viết mấy vần thơ..
Rằng anh đã nhớ em nhiều, phải thế, thật không?

Chẳng biết. Mưa. Tôi chẳng liên quan, và cầu thang thì quá hẹp. (or “A couples of time”)

Mãi mới có cảm xúc để viết một điều gì đó dành cho ai đó.

 

Ngày tháng quả là dài. Một năm đã qua. Một ngày nhìn lại. Một thoáng mộng mơ. Một chốc tỉnh ngộ. Một lúc mới thốt lên được một câu: Đời mình thật vô hồn.

Những cảm xúc là thực, và những câu chuyện là bịa.

Bão đến, rồi tan. Mưa sốc nổi đến theo bão, cũng theo bão mà nhạt dần phố vắng.

Tôi viết tên em lên giấy, mượn những giọt nước vẽ tên em lên tấm kính phủ bàn.

Những cuộc tình vội vã. Ngây thơ hay chính niềm tin đã hướng những tia nắng lọt qua cửa sổ vậy.

Chẳng biết.

Gió đầu mùa đã lạnh…

Hôm nay rẽ nơi góc phố lạ. Bỗng buông tiếng thở dài thườn thượt. Cuộc sống không chờ đợi ai. Nhưng hình như nó đã chờ đợi tôi. Chờ đợi tôi thay đổi. Thay đổi những suy nghĩ ngây dại. Chỉ có tôi, màn đêm và bóng tối. Con đường. Ánh điện dở dang đôi lúc vô tình hắt vội những cô đơn bấy lâu cất giữ xuống nền hè lạnh lắm. Dở hơi đi đếm từng viên gạch bước qua, giống như trước đây đã từng dở hơi đi đếm sao trên trời hòng vượt qua nỗi mất ngủ, để cho đến giờ mắc nợ mối duyên tình với những ngôi sao đến thế. Làm sao để quên đi đây.

Bỏ.

Ta lại đi theo nơi phố dài nối phố,
Xa rời ảo tưởng về mối tình xa xăm,
Nhìn cuộc sống trong màu da thuộc cũ
Đượm hương mùi bác ái thế gian..

Ta ra đi mà lòng không nhỏ lệ.
Nước mắt chỉ buồn rơm rớm ven mi.
Hỡi trái tim đã thề, xin vội bước!
Đừng lưu luyến âm thầm buốt ruột gan.

Ta sẽ đi cùng với trăm gian nan.
Mắt sẽ hướng một đường cong thẳng tắp.
Dù có sa lầy trong niềm vui hạnh phúc
Cũng không làm giảm một chí hướng miên man.

Dù khối óc có phải nghĩ qua ngàn
Dù đôi tay chưa một lần lầy lội
Dù đôi chân bước vài lần đã mỏi

Nhưng yêu thương đâu có cần chờ đợi
Đâu có cần héo mòn cây mới nở hoa!?

Phải không nhỉ.

Thực sự mấy bữa nay thấy lòng rất rối bời. Nửa muốn làm ông già vác cuốc xẻng đi tìm chân lý nơi hầm sâu tăm tối. Nửa muốn làm đứa trẻ con loay hoay xoay sở với chiếc kẹo mút đầu tiên trong đời. Nửa nào cũng đầy hấp dẫn. Đầy những cám dỗ. Thèm thuồng. Tuy có nhiều trái ngược đấy, nhưng chung qui lại, cả hai ý tưởng đều hút hồn đến khó tả.

Biết diễn đạt sao đây.

Quả thực khi chúng ta đã lớn và ngày càng phải suy nghĩ nhiều, chúng ta càng trở nên hâm theo một lối so sánh đáng ngạc nhiên nào đó. Và ai biết được một thằng điên đang nghĩ gì, ấy chính là người nắm bắt được cả thế giới trong tay mình. Ấy là tôi bịa ra thế. Ha ha. Nhưng khoan. Chà.. Ít khi tôi chia sẻ với các bạn nhiều đến vậy. Hãy nói ngay ra đây niềm mong ước nhỏ nhoi của bạn. Thật nhỏ nhoi vào. Điều mà bạn muốn thực hiện sớm nhất có thể. Nhớ là phải nhỏ thôi đấy. Hãy nói ra. Và gắng giữ lấy một khoảnh khắc nhỏ trong tim. Bạn mong chờ điều gì? Phải chăng bạn muốn nắm bắt được cả thế giới trong tay mình?

Không dễ thế đâu.

Mưa xa xôi và mưa mãi đơn côi. Và mỏi mệt khiến ta muốn ngồi nghỉ. Và ngồi nghỉ trong mưa quả thật là một cái thú riêng của từng người. Người ta có thể tìm một gốc cây với tán lá đủ rộng, tầng lá đủ dày để ngăn những giọt mưa làm ướt áo trắng. Hoặc tìm một mái hiên nhà ai nhô đủ xa ra ngoài mà tựa lưng vào tường với hai tay đan chéo sau hông; hay êm ái hơn là được ngồi ở một bậc tam cấp nào đấy, cái tư thế chống cằm ngắm mưa ôi chao mới thật quyến rũ làm sao.

Những hạt mưa…

Tôi không bao giờ đếm những hạt mưa rơi trước mặt. Vì tôi biết mưa không thích người ta đếm trộm cái kho báu đầy ắp của nó. Đủ mọi loại hạt cườm long lanh trong sắc nắng. Chỉ được ngắm nhìn. Có thế thôi.

Những hạt mưa…

Mỗi giọt là mỗi điều ước xa xăm của trăm vạn nghìn người. Đã gửi đi. Và giờ được trả lại. Thấm nhuần, nuôi dưỡng vạn vật buồn thiu nơi này.

Chỉ muốn được hát thôi.


Vắng bóng em con đường tan nát
Ngổn ngang yêu thương rơi vỡ khung trời
Ơi gió đông đang xiết nơi nào hoang dại quá
Nỗi nhớ em vượt thác ghềnh, dậy sóng, rơi ngược cả màn đêm.

Muốn thấy em ở cuối con đường, e ấp sau hàng hoa màu tím,
Đôi mắt tiếc thương cho điều gì đã mất từ lâu
Giá buốt ngoài xa làm con tim khô cứng
Xõa tóc dài che khuất nửa hồn mơ.

Nửa hồn mơ?

Tôi không liên quan quá nhiều đến những gì người ta gọi là thực tế. Lại càng không dính dáng đến những gì được gán mác viển vông. Tôi có thể cho cả thiên hạ một mẻ cười kinh hồn. Nhưng sự thật. Tôi chỉ thích nhìn thiên hạ mà cười một cách kinh tởm không đâu.

Đó là cái giá rất đáng trả. Để có được một cuộc sống bên lề xã hội ta cần phải hi sinh. Hi sinh gì đây. Hi sinh tâm hồn. Hi sinh suy nghĩ. Hi sinh mọi ước ao và thèm muốn. Ném lại những yêu thương.

Nửa hồn mơ?

Đã trôi tận xuống đáy và giờ muốn ngóc đầu lên.

Thời gian không phải là tất cả những gì chúng ta sẽ có. Khoảnh khoắc mới chính là quả cầu pha lê hoàn hảo đủ khả năng để lưu giữ một ngày đầy tuyết trắng sẽ tan chảy ngọt ngào trên đôi bàn tay chúng ta. Hãy tận dụng nó mà làm phiền cuộc sống với tình yêu và nỗi buồn. Tôi sẽ ở đây mà chờ bạn nở một nụ cười rạng rỡ đến hết tuần sau. Hết tuần sau. Hết tuần sau..

Tôi chờ bạn mang đến một giọt nước mắt.

Nửa hồn mơ?

Choáng váng bởi những khuôn mặt bẩn thỉu. Nhưng những đôi mắt lại rất có hồn. Choáng váng bởi cái khí giời và hơi đất đã tạo ra những dáng vẻ đẹp lạ lùng đến thế.

Khi ta không thấy, ta không biết được,
Lũ trẻ nhà bên đáng yêu ra sao,
Khi ta buồn và ta cau có,
Tất cả rồi giống như một lũ giặc con con:

Chúng la hét, bay vèo như máy bay chiến đấu,
Thả những tiếng đinh tai mới ngồ ngộ làm sao,
Ta tức mình hô phòng không tác chiến..
Chúng chỉ cười ngặt nghẽo, mặt nhơn nhơn!

Ta tóm được: “Tù binh là phải đánh!”,
Chúng nó hù: “Đầu hàng không thì quây!”.
Ôi bọn trẻ con bây giờ láo thật,
Người lớn thôi thì chỉ biết hòa với mắng yêu.

Trẻ con.

Đã gần mười năm sống trong nhà tầng. Đã đi mòn cả cầu thang từng ấy thời gian. Chưa bao giờ dập mặt dù đã nhiều lần líu ríu bước chân nọ lọ xọ nhầm bậc sang chân kia. Không hề có một cảm tình nào. Chưa bao giờ dành một sự chú ý.

Cái Tết cuối cùng.

Cà phê Hoa Giấy a còng Nam Ngư phố.

Đôi khi thật lạ lùng khi ta không hiểu được ngay chính con người mình. Giống như việc ta ngày ngày quay tròn quanh một chủ thể là cuộc sống. Ngoài ra, ta còn tự quay quanh chính ta nữa. Mà cái quay đấy. Ta ít khi có thể kiểm soát được. Đành phó mình cho say xỉn.

Bỗng sợ những cơn hoa mắt chóng mặt.

Chúng làm mình mất phương hướng. Sợ cả cái cầu thang gỗ lim với tay vịn lạnh băng màu rượu nho đắng chát. Bước trên nó mà lòng yên ả không thôi. Sợ khung cửa sổ rợp nắng chiếu. Những cành cây đung đưa chói lòa bốc hơi mất bao cảm xúc. Sợ cà phê. Cứ dính hơi là mất ngủ chua lòm cả một đêm.

Sợ quên. Nên lúc nào cũng phải nhớ.

 

Chẳng biết nữa..
Mưa đã ngừng rơi.
Mình thì vốn dĩ chẳng liên quan gì đến cuộc sống,
còn cầu thang nhà mình thì luôn đủ rộng để cho ba người chen nhau…

 

PS: Và đây là những dòng cuối cho cuộc tình đầy thơ mộng: Một cá tính đã thay đổi. Và bạn biết được gì? Những cảm xúc là thật và những câu chuyện là bịa. Có thể sau vài tập nữa sẽ là những cảm xúc là thật và những câu chuyện là thật. Hoặc sẽ là những cảm xúc là bịa, chỉ có những câu chuyện là thật. Hãy tự quay quanh mình và khóc. Những giọt nước mắt nào chạm được đến tim bạn sẽ làm bạn cảm thấy bình yên. Cảm giác lâng lâng của sự phấn khích rồi sẽ qua mau thôi. Hãy quay và giật giải. Hết.