Đôi lúc nhớ em

Cuộc đời có mấy khi lòng trống trải
Được xa em và cảm thấy cô đơn.

*

Em,
Là chút nắng hồng nâng niu buổi sớm
Giữa cuộc đời mơ mộng của tôi.

*

Biết bao giờ em mới buồn đây…
Anh sẽ pha cho em một cốc trà thật ấm
Sẽ có hương vị của mùa thu ngọt lắm
Và anh sẽ ngồi bên và chỉ ngắm em thôi.

*

Đôi lúc nhớ em, anh sẽ như thế
Sẽ để em cười, sẽ để em nói không thôi
Sẽ mặc kệ em vui sướng với đời
Chỉ đợi đêm về mới chúc câu ngon giấc

Đôi lúc nhớ em, anh sẽ cứ như thế
Sẽ im lặng, sẽ mộng mị trong cơn tự kỉ với thời gian
Sẽ ôm cây đàn và chặn những nốt buồn xưa cũ
Sẽ dạt dào cảm xúc mà viết mấy vần thơ..
Rằng anh đã nhớ em nhiều, phải thế, thật không?

Say what you need to say