23.5

Đôi khi “nửa” (hay “rưỡi”) cũng có cái hay của nó.

***

Không biết tự bao giờ tôi bắt đầu thích kỷ niệm cái nửa chừng con dốc hay nôm na là cái tuổi rưỡi của mình.

***

Đôi khi không biết phải nói sao, khi Hà Nội hôm nay nắng mưa bất chợt đến vậy. Loa kèn nở trắng ngần trong những ngày tháng Tư vội vã chuyển mùa. Ta ở nhà đón nắng, ta ở trong phòng nghe tiếng mưa rơi rào rạt ngoài hiên. Ta lặng lẽ nhấm nháp tình yêu khi Hà Nội chuyển mình giữa hai thái cực êm ả của đất trời. Một chút, ta bỗng thấy cuộc đời của mình dần trở nên bình dị hơn bao giờ hết.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi anh yêu em nhiều đến thế. Chỉ là một tình yêu đơn giản bắt nguồn từ lời nói đến trái tim. Từ những sự quan tâm giản dị diễn ra hằng ngày, rồi đến những quãng thời gian xa cách đến không ngờ, mà anh cá là tạo hóa đã cố tình chen vào giữa cuộc sống vốn bình thường trôi đi đó, để khiến anh dần nhận ra chút gì đó đặc biệt nơi em. Và rồi anh chỉ biết suy nghĩ, đắn đo trong những cảm xúc mới có. Đâu ngờ chút gì đó đặc biệt kia vẫn cứ lớn lên mạnh mẽ thành hai tiếng “hạnh phúc” mà anh không bao giờ muốn mất đi nữa. Anh đã đôi lúc nhớ em. Và giờ thì anh đã yêu em được mấy mươi lúc cũng khá lâu rồi. Thế đấy. Trời ơi.

***

Đôi khi không biết phải nói sao, khi hôm nay trái khoáy đến lạ. Viết rất dài như thường lệ rồi xóa hết, chỉ để lại hai mẩu bắt đầu nằm trong đống hoa thị, và thay thế cho đống lê thê bị xóa là một đống cà chớn “đôi khi không biết phải nói sao” ngay tiếp sau đây. Ít nhất là ngắn hơn và dễ đọc hơn. Vậy đó. Trời ơi.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi sắp tới sẽ có nhiều thay đổi. Ta thấy tốt hơn nên giấu kín tất cả. Nơi đây để bắt đầu. Ở nơi nào đó sẽ có phần kết thúc.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi ta đang ăn caramen mẹ làm. Nói chung là quá ngọt. Và ta thực sự không thích ăn những đồ ngọt quá. Nhưng mà vẫn phải ăn hết.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi em luôn khiến ta phải bận tâm lo lắng. Đang thi cử mà thuốc thang quanh người. Ta đâu uống thuốc hộ được. Vậy là kệ thôi.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi lục lọi về những kỷ niệm cũ. Những khuôn mặt bạn bè ở mỗi chặng đường ngày trước vốn thân thiết. Chỉ biết lặng cười khi tất cả đã quá xa.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi giấc mơ xưa giờ đã đủ lớn để ta thực hiện. Liệu rằng ta sẽ bước những bước khởi đầu, biến điều ấp ủ trong tim trở thành kỳ vĩ.

Đôi khi không biết phải nói sao, nên đành lảm nhảm lấy vài cái đôi khi như thế. Riết rồi cũng chán. Vậy là ta chấm hết.

Say what you need to say