LANA-YA (or “A reason for my memory”)

Viết cho ngày hôm qua.

***

Hôm nay..

Hà Nội mưa lả rả mãi thôi. Những giọt mưa cứ như chùm lá thu vàng mọng treo vắt vẻo trên bầu trời, chờ mỗi đợt gió qua là líu ríu rụng từng đám. Từng đàn. Từng đợt. Man mác. Man mát.

Vàng..

Mùa thu vẫn đẹp và thật mộng mơ. Miết ngón tay qua bức tường rịn lớp vôi bám rêu, cảm nhận từng lứa cát bụi xì xèo xậm xị bỏng rát; làm như thể có điều gì đang hối thúc ta theo một cung cách nồng cháy lắm ý. Chỉ là cái miết ngón tay vô nghĩa mà thời gian vô tận vậy cũng chỉ như khoảnh khắc. Ở đó, ta có thể cảm nhận được mùa thu ẩm ương biết nhường nào. Những vết rêu nhòa xanh ngoằn ngoèo. Những vảy vữa cạn khô nắng hè, chẳng còn trắng phới, le lói nhuốm màu thu nhè nhẹ. Những vệt mưa lắng bụi bám khan từ mùa cũ, lâu lắm rồi – ta còn nhớ gì đâu, dần tac tác, tỏa khói phẩy phây, co cuộn, lãng vãng.

***

Lãng vãng.

Anh vẫn hằng muốn chưa bao giờ ngừng viết về em. Giống như một lời đề tựa anh đã dùng cho tất cả các bài viết của mình trong suốt một dạo nào đó anh cũng không còn nhớ, anh đã quên mất bài đầu tiên nó như thế nào, và bài cuối cùng anh cũng để lạc dấu – Phải, cái ý muốn đó thật đơn lẻ và có phần cô độc, ấy là “Cứ lặng lẽ yêu em cho đến hết tháng ngày”. Dù cho những gì anh viết chẳng liên quan đến cái lời lẽ ngây thơ đấy, thì nó, âm thầm và khắc nghiệt như mối duyên tiền kiếp, vẫn nằm đấy, luôn là câu in nghiêng mở đầu cho mọi cảm xúc thăng trầm trong lòng anh. Dù vui, dù buồn. Dù là về chính em, hiển nhiên rồi, hay kể cả có là về người khác.

Nhưng như em thấy đấy, lời đề tựa in nghiêng của ngày hôm nay đã không còn vậy nữa. Nó đã trở thành “Viết cho ngày hôm qua”. Anh cũng đã vội viết lại tất cả những lời đề tựa trong các ngày khác có bóng dáng em ở đấy. Không, không phải cứ lặp lại cái ngày hôm qua trải dài suốt quá khứ như thế. Anh đã tìm được một lời hay hơn, phỏng từ một lời bài hát, nếu cứ đơn thuần dịch ra ngôn ngữ trẻ con thì nó sẽ là: “Và mọi thứ anh làm.. Ừ, tất cả chúng đều có màu vàng!!”. Vậy là anh sẽ ngừng viết về em ư? Sẽ vứt bỏ nỗi hằng vẫn muốn như vậy ư? Có điều gì bỗng làm anh định quên em ư? Không. Anh chỉ muốn nói rằng, màu vàng đó không phải thứ màu vàng ám ảnh của sự lãng quên đáng sợ. Mà là thứ màu vàng sơ úa của kỷ niệm, lơ đãng nhưng vẫn điểm xuyến những giọt óng ánh chiều hôm.

Anh đã yêu thứ màu vàng đó từ thuở nào rồi ý. Mỗi mùa thu. Đổ dồn và chất đống bao tâm trạng xuyến xao, bồi hồi. Những kỷ niệm phơi vàng cả dải phố. Ta cứ lim dim chậm bước, tha hồ tìm kiếm, nhặt nhạnh. Khi đã thoải mái với đống của cải thu lượm được, ta hoàn toàn có thể tựa lưng vào thân cây nào đó và ngây ngất ngắm lá vàng rơi. Không có nỗi buồn nào êm đềm hơn nỗi buồn xảy ra vào mùa thu. Tiếng xao xác tung tẩy của đám lá khô trên nền hè theo làn gió hiu hiu vương cái lạnh sơm sớm se se thổi là quá đủ để ngăn cho nỗi buồn của bất cứ ai cũng không thể đi được đến tận cùng. Thành thử tất cả chúng, những nỗi buồn trong mùa thu vàng óng, cứ quanh quẩn ở cái điểm không đầu không cuối. Man mác. Lãng vãng. Như cái cách mà những vệt bụi khan gây nên bởi những giọt mưa in dấu trên tường vỡ vụn mỗi khi có ngón tay người miết qua. Chúng co cuộn, lòa xòa, không bám đuổi mà cũng chẳng chịu tan đi.

Vậy đó, khi sắp xếp những ý nghĩ để viết về ngày hôm nay, anh không nghĩ là sẽ nhắc tới em nhiều đến thế. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là anh đang nhắc tới em ngày hôm qua – ở thì quá khứ mất rồi. Còn hôm nay, ở thì hiện tại, anh không biết anh đang lãng vãng hay em đang lãng vãng nữa. Là anh không chịu tan đi hay em không chịu tan đi? Và như vậy cũng có nghĩa là anh đang đạt được điều mình muốn là chưa bao giờ ngừng viết về em. Phải không thế, mùa thu đang dần sơ úa của anh?

Say what you need to say