Nhật ký hành trình 21

Mấy vòng nữa.

Bạn biết rồi đấy. Bản chất của ngôn ngữ là một dạng thể hiện của suy nghĩ. Nó có sức mạnh. Đủ quyền hạn và khả năng để gây ra mọi sự biến đổi. Giống như nước. Nếu muốn nó có thể làm mùa màng bội thu. Còn không, nó sẽ khiến tất cả các cánh đồng biến mất, đất đai trơ trống và hoang toàn. Chính bởi đã thấu đáo được sức mạnh vô ngần đó và kiểm soát được nó qua một khoảng thời gian rất lâu, dần dà tôi cảm thấy sợ, đến nỗi run rẩy khi viết ra từng chữ. Từng chữ một, nó vừa là con dao, vừa là cái lắc chuông. Khi yên bình, sẽ có gió thổi nhè nhẹ. Khi khổ đau, mùi máu sẽ dậy cánh mũi. Tim tôi phập phồng. Lo lắng. Đó là một sự hồi hộp đáng kể. Một dạng thần kinh phân liệt. Tay tôi chùn bước trước mỗi từ. Ngòi bút tịt mực qua vài câu mở đầu ngắn ngủi. Và tâm hồn tôi chỉ biết tìm đường trốn. Nó đi ngủ. Tin tưởng rằng mình đã trở nên vô hình. Trong đêm đen. Ngay chính tôi cũng đã tưởng rằng thế. Rằng có thánh thần hiện lên đây. Cũng chẳng ai trông ra được cái tâm hồn đã cố tình trở nên vô bóng vô dạng của mình. Tôi gần đạt được sự bỏ viết. Kiểu như giã từ vũ khí. Chối phăng sức mạnh duy nhất mà tôi có. Trở thành một đồ vật trang trí tầm phào trong giới con người. Tôi sống vô vị như một cái gọt bút chì. Cứ thế.

Hồ Tây. Chiều thơ, gió mặn mặn vị cá. Làn nước lăn tăn màu trời. Xanh ngàn ngạn. Em đã làm anh quên đi cô ấy. Là em, hay vẫn là anh. Là em, hay vẫn là thời gian trôi đi vằn vặn. Là em, hay vẫn là những áng mây vần vũ trên bầu trời sẵn bão. Nắng bị gió cuốn, trờ lên đôi mắt, vừa nóng vừa lạnh. Con sóng lấp loáng ánh hoàng hôn, quen thói dập dềnh phù du, chen chân nhung nhúc vào sự tĩnh lặng của cuộc đời. Đã đến những thời điểm khả quan để quên đi một người xưa cũ, tôi nghĩ. Trong mơ.

Hôm qua, tôi dọn tủ. Sách, và những giấy tờ đi cùng năm tháng, tất cả được lôi ra, vứt ào kín khắp nền gạch cho tâm trí kiểm nghiệm. Dưới ánh mắt soi xét gần như vô tình, tôi chẳng giữ lại nhiều. Tôi có nhiệm vụ phải làm trống một vài ngăn, lấy chỗ cho các thứ mới hơn, mà trong tương lai không xa chúng cũng sẽ tiến tới hồi xếp xó không được ngó ngàng đến. Tôi thấy lại những cuốn sách giáo khoa từ thuở học cấp ba. Vẫn nguyên vẹn, dù đã hơn tám năm rồi; một số quyển thậm chí còn mới, về hình thức thôi, chứ so với giáo dục hiện nay có lẽ nội dung đã thành cũ kỹ, tựa như lạc hậu tận nhiều thế kỷ. Tôi vứt đi hết các quyển Toán, Vật lí hay Hóa học, kể cả những cuốn nâng cao, sách hướng dẫn, bộ tuyển tập đề thi, và nhiều cuốn khác; chỉ chọn giữ lại bao gồm duy nhất một quyển (“Các bất đẳng thức trong toán học”) thuộc khối tự nhiên, cùng các quyển Văn học, Lịch sử các lớp 10, 11, 12. Tôi chợt nhớ ngày xưa mình đã không coi trọng những môn xã hội lắm; bằng chứng là tôi còn không thấy những cuốn Địa lý đâu cả, có lẽ chúng đã nằm lại ngăn bàn học trên lớp hoặc trong cặp một đứa bạn nào đấy từ thời kỳ đồ đá nào rồi. Còn giờ tôi lại thích văn học và tìm hiểu xã hội loài người đến lạ kỳ. Những căn nguyên nối kết nhóm loài sơ khai, những quy phạm áp chế phân định các lằn ranh giới và nền tảng của tư tưởng văn minh cứ như bong bóng nhả ra, nhả ra; tôi háo hức đâm kim vào bong bóng cho chúng thỏa sức vỡ òa.

Tôi sắp đống tài liệu và những quyển sách quá khổ ra một chỗ, cùng khi mơ màng tới những đường cong của xứ sở Phi châu trên tấm bản đồ địa lý thế giới nằm sẵn ở đầu. Có vài con gián bò ra, thuộc cỡ vừa và cỡ nhỏ khiến tôi giật mình cảnh giác. Gián và mối mọt là hiểm họa đối với sách. Còn một kho sách cũ, tương tự như cái tủ kín bưng bức toàn sách tuổi thọ dạng thập niên tôi đang dọn thì lại béo bở đối với những loài vật gặm nhấm như thế. Từng có cả một con chuột sống trong này. Không hiểu nó nghĩ sao và làm thế nào; nhưng đời nó có vẻ hạnh phúc với thứ bóng tối phảng phất mùi gỗ bở và mùi giấy ẩm, với mớ kiến thức và thông tin mang tính bác học hàn lâm của con người. Nó đã có thể là một con chuột tiến sĩ chính hiệu; nếu như biết vệ sinh ăn uống và không vứt bừa bãi xương xẩu. Mẹ tôi ghét sự ở bẩn của nó; chuột thì nào có quan tâm, hệ quả là nó bị tống khứ. Không có bất cứ bồi thường thiệt hại nào được đưa ra. Tỷ dụ như “Này, tôi mới đọc đến trang 47 của tập Kỹ thuật điện dân dụng có tới 350 trang, hãy để tôi đọc nốt đã hoặc tôi sẽ gặm nó chỉ để mài răng và sẽ không nhớ lấy chữ nào cho kỳ thi sắp tới. Tôi sẽ trượt tấm bằng cử nhân cho mấy người phải đứng tim thẫn thờ. Ôi chà, không có con chuột nào đậu bằng cử nhân trong cái nhà này. Gia đình mấy người rồi sẽ chẳng khấm khá nở mày mặt lên được”. Con chuột lẳng lặng cuốn gói theo cách mà tôi nhìn. Bỏ dở sự học. Đóng vai ăn mày lang thang qua vài cái xó xỉnh Đông Nam Á mà nó tìm hiểu được từ các số tạp chí du lịch ấn bản những năm 2000, hết Viên-chăn rồi sang Băng-cốc. Ăn mọi thứ từ thịt bò viên cho đến lông con mèo. Hiện giờ thì nó đang nhìn một con cá bơn đang tập bơi ngoặt ở bờ vịnh Adaman; cảm thấy choáng đầu vì nắng ở đây quá gắt và vỏ cây quá nhiều nhựa khiến ruột nó quặn. Tôi tưởng tượng rằng nó cũng sẽ không khoái rặng sỏi trắng trải suốt bãi biển. Nó hay bị hoa mắt với những gì trông giống như mây trên thiên đàng. Nó sẽ phải sớm đánh bạn với một con sóc hôi úm lên thôi, để mà kiếm lấy chỗ trú tại một trong những cái kho chất đầy hột quả hạnh đã lên mùi mông mốc. Mà kìa, mưa đến rồi.. Mưa đi mưa đi. Mưa xong việc gì rồi cũng sẽ ổn.

***

Tôi chợt nhớ đến Hường. Một nàng.. thế nào nhỉ, Andrea Sachs đang lúc chạy việc cho Runway chăng. Tôi chối bỏ mọi sự nghi ngờ thường áp đặt lên người khác ngay ở lần đầu tiếp xúc với nàng; trong khi mắt thì liếc nhìn chân nàng không hối tiếc. Nàng quyến rũ tôi bằng màu son trên môi và mái tóc trầm được luôn tay vuốt tới vuốt lui. Tôi cứ nghĩ đến một đám lá con con lả lả rụng, rơi, mỗi khi nàng lung lung dãy tóc cỏ lanh của mình. Nhưng vì luôn nghe lời nàng, theo bản năng nào đó mách bảo, nào đó có thể là qua sắc thái trong giọng nàng, tôi chỉ kể nàng biết vài nét câu chuyện có thật của cuộc đời tôi, chứ không phải những thứ hoa mỹ tôi thường hay tưởng tượng mà buột miệng thốt ra vào lúc chiều chạng vạng. Tôi thích thú cách tôi bày tỏ suy nghĩ và lời nói mà có nàng ở đó để tâm dõi nhìn. Nó, gần như cái cách phạm nhân không còn thèm dự trù toan tính từng mẩu mắt xích móc nối giữa ý trước với ý sau trong chuỗi sự việc (cực) kỳ bí (ẩn) của mình nữa, khi họ cuối cùng cũng cảm thấy công việc đó trở nên quá ư là rất rất cô đơn. Họ cô đơn và họ tìm cách tự thú với phần còn lại của cuộc đời mình bằng ánh mắt sâu với dạ dày rỗng. Tôi cô đơn và bỗng chớm muốn hỏi nàng rằng liệu nàng có thể hóa thân thành tri kỉ của tôi không.. Vào một lúc nào đó.

Nào đó đừng nên là không bao giờ.

Giữa trời có một chú gián vè vè bay ngang. Chú không thuộc hạng nhỏ. Và chú thích thú mùi sách phảng phất những câu chuyện buồn buồn.

Gái đứng đường

Nàng như nữ

Phương Thanh trong 'Hot boy nổi loạn và câu chuyện về thằng Cười, cô gái điếm và con vịt'

Họ đứng đó. Nồng nhiệt và cuồng say. Man trá và đỏng đảnh. Họ buông những lời trần tục khiến người nghe phải đỏ mặt. Họ lấy sự khêu gợi làm trò đùa, rồi thừa cơ bỏ lọ những cặp mắt trương phềnh vì nhục cảm cho đến khi chúng tan chảy dưới sức nóng của đêm hè bức bối. Họ uống thứ nước nhễu ra từ lọ và trở nên đảo điên. Họ trút nụ hôn lên hốc mắt trống hoác và xé rách vành tai của những người đàn ông. Bao mảnh linh hồn mê muội thoát ồng ộc qua màng nhĩ, bỏ mặc thân thể kinh hãi, bất động cũng trong mê muội.

Phận như nữ

 (1)
Những nàng như nữ hồn phiêu lãng
Chân trần, bụng lẹp, lưng ngớn cong
Guốc đôi lộc cộc đường tơ tảo
Váy tóc miên hồi sững bóng hiên

(2)
Này đêm tĩnh lặng chớ đung đưa
Lay hồn như phụ mác xa xưa
Đà trông duyên nước quê hương ấy
Hai mảnh tuột trần dạ tình say

Đó

Có bao giờ em đứng soi gương rất lâu như muốn tìm gì trong đó?
Có khoảnh khắc nào em bỏ lại trong tim và không bao giờ muốn nhớ đến nữa?
Những khi u sầu, em thường làm gì? Nếu không phải trầm ngâm, hay trào nước mắt qua mi?
Anh bỗng nhớ những lọn tóc em cong dài, cuốn lấy hồn anh và ôi thôi đôi mắt
Cứ xa xăm bình lặng trong nắng, nhởn nhơ không biết nhớ đến anh..

Remaining

Did I die deep for your eyes?
Did I die deep for every smile
That you wore on your face?

Then I look back into the past
Finding a girl along her innocence;
Where she was running, on the field;
Where she was bathing, on the river bank.
Here you are, when you were young;
There you grow old as the long time comes.
Hearts, born, beat, gone, lost with their names.
Whales, breath, swim, never fly, keep silent in their throats.
Beauty’s still, in the cache of my feelings.
What’s about now? Rain drops. Wet all.
Make me wait like a sailing ship
On the Frankenstein’s loveroute.

ROSETTA, 219

Những tấm bia mộ đen trùi lũi, nhấp nhô cập kênh kỳ dị trên nền đất trắng xóa. Gió lạnh buốt ngang tàn thổi rít. Tuyết rơi ráo riết, bám trĩu trên cành tuyết tùng xương xẩu. Những bụi thông hụt hẫng ẩn mình sâu hun hút vào bóng tối. Tôi ở đó, bước qua cánh cổng vòm, ngay chính dưới bức tượng phù điêu hình chim mỏ ác. Có một quá khứ cần phải được gỡ bỏ tại chốn này. Một nấm mồ. Một bộ xương đã hóa đá. Một linh hồn quanh quẩn.

Lạc rồi. Ngõ nhỏ và tối tăm. Dù bình minh đang lên. Bầu trời xanh xám trở lại. Những ô cửa sổ vang ánh đèn dầu chập chờ đưa đẩy vàng khè cả kính. Tôi thấy máu mình chảy từng dòng xuống cằm, nhỏ giọt tong tỏng xuống từng viên đá cuội trải đường loáng bóng nước. Đen thẫm. Nhầy nhụa. Tôi thở dốc. Hớp lấy đám sương mù do việc thở gây nên vào bụng. Rồi nhả một đám khác ra từ buồng phổi. Mặn. Chát. Thất bại. Chạy trốn. Choáng váng. Con người ta. Sẽ làm gì đây nhỉ? Chạy lại đoạn phim đã rồi. Khi đôi mắt vẫn còn run rẩy và đôi tay vẫn còn cái cảm giác kinh tởm nhất mà Chúa hằng xếp đặt sẵn trong tiềm thức của mỗi con người.

Tôi dừng lại trước số nhà 219. Nó đã cũ kỹ đi rất nhiều. Cánh cửa bết màu da gà thối rữa. Ba bậc cấp gãy vụn bởi rêu và cỏ dại. Thứ tay vịn bằng sắt cây vẫn điềm tĩnh ở đó, bên trái. Nhưng lại bị khóm hồng bỏ hoang ngay bên cạnh chăng chít cành leo bám lấy. Chúng trông khô khốc, gai góc, đầy sẹo, cả han gỉ nữa. Bên phải là những chậu cây đổ nát. Đất vẫn còn trong chậu, khô cằn đến nỗi bật cả nền rêu lên, còn thịt đất bên dưới thi nhau nứt toác. Cây cối có lẽ không được trồng ở đấy, hoặc nếu có thì hẳn là chúng đã tan chảy bởi ánh mắt trời rồi bốc hơi mất. Không, đất trong chậu phẳng lì. Những vết lồi lõm có lẽ do vài cơn mưa rào hiếm hoi rơi xuống. Tôi còn nhớ, ở bên phải này, hồi xưa là một bồn nước róc rách, cao cỡ một mét. Nhỏ thôi. Chắc được một vòng tay ôm. Ngay giữa bồn nước hình tròn có một chỏm xi-măng, vừa vặn với hai ngón chân ở bên cẳng trái của một bức tượng khắc họa một nàng vũ nữ ba-lê đang đứng trong tư thế quay vòng. Giờ thì chẳng còn dấu vết gì của cái vẻ đẹp ấy nữa. Nó cũng đã biến mất như một làn hơi nước.

Con số 219 được đẽo gọt rất mỹ mãn trên lưng cánh cửa gỗ bơ phờ; những nét cong tròn khi thanh khi đậm, và đuôi mỗi chữ số đều được vuốt nhọn rất tinh tế. Tôi nhìn hàng số trên cánh cửa chằm chặp liên hồi. Kiểu bị thôi miên. Trái tim hối thúc tôi chạy lên đó, vặn tay nắm, mở cửa bước vào trong, đến ngay chỗ chân cầu thang dẫn lên tầng hai, bên bức tường bên tay trái, có một khung cửa nữa, mở lối vào căn phòng nhỏ, được dùng làm phòng trà, với cửa sổ nhìn ra một góc vườn sau, nơi có khoảnh tulip vuông vắn và hai luống cải xoong trải dài khoảng năm bộ chân. Ấy là khi chủ nhân của chúng còn thịnh vượng, yên ấm và vẫn mang vẻ tài hoa lỗi lạc. Còn thì lúc này, khi đã chấp nhận cảnh vật ở mặt ngoài, tôi không có gì phải băn khoăn trong việc nghĩ rằng khu vườn nhiều màu sắc và đầy những tiện nghi, tiện ích nho nhỏ đằng sau cũng sẽ không còn. Cả căn phòng nhỏ thơm phức mùi trà hoa nữ giờ đây không biết sẽ bám bao nhiêu lớp bụi lên mình; những mảng giấy dán tường với họa tiết là những nhành nguyệt quế chắc đã mủn và bong tróc đi ít nhiều. Một màu bùn nhuốm lên tất cả tâm trí, khiến lòng tôi nhộn nhạo pha lẫn nỗi hồi hộp thầm kín.

Không, tôi không nghĩ điều đấy có thể xảy ra.

Nó là vật được cho là quý giá nhất trong ngôi nhà, dù bình thường không được coi sóc cẩn thận lắm. Nhưng nó luôn nằm đó, trên chiếc kệ nhỏ đặt trong phòng trà ở phía tường giáp với cầu thang. Nó luôn thu hút mọi ánh mắt nhìn, lúc người ta ngồi xuống ghế hay đứng bên cửa sổ, với cốc trà là là hơi khói và tỏa ra thứ hương vị đang hàm muốn phỉnh nịnh cánh mũi. Nó là một cuốn sách, bìa được làm từ da bò thuộc nửa vời, có dây da, cũng cùng chất liệu với bìa, được gia công thêm khuy bấm bằng đồng, dùng để buộc mặt bìa sau với mặt bìa trước. Những đường chỉ khâu tỉ mỉ và đồng điệu với nhau, tạo nên thứ âm hưởng ngay ngắn, điềm tĩnh lan truyền đến mọi ngóc ngách trong tâm hồn tôi ngay khi tôi chỉ vừa mới cầm nó trên tay. Tôi thấy ngay nó là cuốn sách có sức mạnh tinh thần phi thường đối với bản thân mình. Tôi muốn cướp lấy nó. Nhưng nhanh chóng nhận ra vị thế của một người khách. Tôi đặt trả nó xuống mặt kệ. Gieo sự chú ý sang tiếng chim hót bên mé rào ngoài vườn.

Chục năm trôi qua chóng vánh. Đã có những cái chết, xảy ra lặng lẽ có, ồn ào có. Con người có, chó có, mèo có, chim muông có. Các hồn ma của muôn loài từ bấy đến nay đã thôi quyến luyến xôm tụ một chỗ, chúng dần tản theo chín hướng, biết mất vào những thế giới rất riêng của mình. Chỉ còn tôi vẫn nấn ná, luôn nhủ thầm với bản thân rằng chưa đến lúc. Tôi có nhiệm vụ phải đi tìm và tận diệt bằng hết những sinh linh bị nguyền rủa, cho dù là nắm xương tàn – tôi sẽ đến và đun chảy tro cốt trong chiếc bình chứa dịch dạ dày của quỷ đế, hay một đứa bé mới chào sinh – tôi sẽ bóp nát trái tim mềm yếu của nó nơi bàn tay phải, nơi trước đây từng là mồi ngon cho hàm răng đầy nanh của một con dã thú, vết cắn và nghiến của nó đã để lại một đường sẹo tởm lợm, hoàn toàn ngẫu nhiên lại mang hình hài của ký hiệu Điểm Cuối tà ác. Nhiệm vụ ảm đạm đó chưa bao giờ kết thúc, cũng chưa bao giờ gián đoạn. Tôi lãng quên mất tuổi tác của mình, lãng quên luôn cả sinh mệnh – mà điều đó có quan trọng gì; thần chết cũng là một sinh linh bị nguyền rủa, nếu hắn có đến đây, hắn sẽ có cơ hội để đoán mò tuổi thật của tôi; nếu hắn trả lời sai – không đúng với mong muốn nào đấy mà tôi nung nấu, sự sống của hắn chắc chắn sẽ trở nên nghẹt thở hơn lúc nào hết.

Tôi đang khoác áo măng-tô loại vải khaki mang màu sắc của đụn cát sa mạc khi mặt trời vừa ngắt sáng, đội mũ vành đen bọc nhung mềm. Túi áo bên phải ngồn ngộn và ấm nóng, ống quần dạ óng lên lấp loáng thứ nước sền sệt loang xuống theo những đường chảy rỉ từ bên trong túi, vốn đã thấm đẫm cả một vạt đuôi áo. Tay bên trái tôi cầm một chiếc chìa khóa lẻ loi, gỉ sét đôi chỗ, những chỗ khác thì sần sùi khiến tôi tưởng thứ nằm gọn trong những ngón tay run rẩy của mình hiện giờ chỉ là miếng đá nhỏ. Trông nó chẳng có vẻ gì là sẽ tra được vào lỗ khóa của căn nhà số 219 kia cả, sau bao nhiêu năm như thế. Căn nhà, hỡi ôi, đã bị nguyền rủa. Bởi một bọn hắc ám xảo quyệt. Chúng muốn kết thúc tôi. Chúng biết thẳm sâu trong ý thức, tôi mong muốn có được cuốn sách kia theo lối quyết liệt đến nhường nào. Tôi sẽ không đời nào phá hủy căn nhà mà vẫn để quyển sách diệu kỳ kia nằm im lìm đấy. Vừa hay tin tôi đã vội đến ngay, dù dở dang nhiệm vụ trước đó. Vậy mà không kịp. Bọn chúng đã hoàn thành xong sứ mệnh thần tốc không tưởng. Mà lại còn vô cùng trọn vẹn. Không chút thừa thãi.

Tôi đứng bối rối. Trước niềm tin kiên định chết chóc dành cho số phận mình. Như giống loài người, tuy tôi thực hiện công việc cũng theo tính chất vẹn nguyên và gọn gàng các mục tiêu; nhưng thực sự ở vài thời điểm, tôi vẫn thấy yếu lòng, thỉnh thoảng vẫn nhỏ những giọt nước mắt gần như vô nghĩa. Rồi tôi để sổng các con mồi. Trao cho chúng những cơ hội sinh sôi, phát triển và hành động không bị kềm tỏa. Cứ nghe một tội ác man rợ nào đó đang hoành hành, tôi lại tự nguyền rủa bản thân đã ra tay không dứt khoát. Nhưng hẳn là tôi không có pháp lực nguyền rủa. Cái chết không đến cùng lời trù ếm đã định là minh chứng lớn lao nhất. Thực ra, có một lối khác, hiềm vạn nguy hiểm và đau đớn: tôi không thể bị kẻ thù buông những lời ám nguyền trực tiếp, nhưng sẽ để lọt lưới chúng khi bản thân chủ kiến cam chịu một sinh linh bị nguyền rủa nào đấy thay vì nhiệm vụ hàng đầu là tiêu diệt nó. Mọi sự hối thúc đổ dồn mau chóng, khiến tôi phải guồng đôi chân. Dù là gì, thì tôi cũng đã được dạy là không được trễ nải bất cứ tích tắc nào trong việc quyết định. Một tích tắc ngần ngừ cũng đủ giết chết tất cả các cơ hội mà sự khôn ngoan ban cho đầu óc. Vì thế mà tôi chạy. Như mũi tên vừa phóng.

Gió lướt ngang qua mấy hồi. Bầu trời rơi vào thế chạng vạng. Tôi thấy cuốn sách rơi khỏi tay mình đánh một tiếng phập trên lối hè. Tôi biến thành một thứ ảo ảnh loang loáng, nhờ nhợt tan dần tới trong suốt, và rồi mất hẳn vào cõi vô hình. Sự thể kết thúc mau chóng. Tôi còn không được phép trải qua kiếp ma nữa, mà phải đi đến Điểm Cuối ngay tắp lự. Không phải hướng thứ bốn, hướng thứ bảy – có một sự thỏa thuận bẩn thỉu gì đó đã diễn ra giữa lời nguyền và tay sứ giả chết chóc nấp đằng sau, tay đó còn không mang theo lưỡi hái cho đúng với nghi thức tiêu chuẩn; tôi phải hướng theo con đường thứ bảy để trở về Ngôi Nhà Chung qua Điểm Cuối. Tôi sẽ bị đày ải đến xứ Mác một thời gian, và hơn nữa còn bị buộc quên sạch tất cả ngay khi tới được Điểm Cuối. Đó là chốt chặn thù địch; tại đây, người ta không cho phép linh hồn ai đi theo hướng thứ bảy được lưu giữ bất cứ điều gì, dù chỉ nhỏ li ti cỡ hạt bụi, trong ký ức vào Ngôi Nhà Chung để làm tiền đề cho kiếp sau, mọi thứ, cả cái hàng chữ vàng lợt dập chìm bên ngoài bìa da sờn mốc của cuốn sách đó: ROSETTA.

NKHT32 – Khúc đua tử thần

..Rosetta bằng cách nào đó đã khiến tôi luôn nhớ đến nụ cười vành trăng của nàng.

 

Và thêm đôi mắt thuộc về biển cả của em nữa chứ. Đôi mắt hình cá voi đang bơi khoan thai sâu tít trong lòng đại dương bí ẩn. Đôi mắt làm tim tôi nhiều lần phải nuốt ực nhè nhẹ. Chúng khiến tôi yêu.. Đến nỗi tôi không biết là bản thân mình yêu cái gì nữa. Yêu chỉ đôi mắt ấy. Hay yêu cả em luôn nữa rồi.

(Có thể là cả em.) Vì lẽ rằng tôi đang nhớ em một cách vô cùng thảm thiết lúc này.

Ôi buồn cười quá. Tôi đang đi xe đạp, mà cười đến nỗi xóc nảy cả ổ gà chứ không phải là nảy cả yên xe như mọi lần. Tôi yêu em ư. Vậy mà sao khi hé môi để thì thầm một cái tên, tôi vẫn cứ gọi Valentina. Rất nhiều, rất nhẹ, rất khẽ. Có những bà chúa gió chứng kiến, tôi không biết phải làm sao nữa. Thế là tôi quyết tâm phải làm gì đó. Phải làm gì ư? Phải yêu cho bằng được em chứ sao. Quyết tâm phải gọi được tên em trong cõi vô thức. Nó khá trắc trở. Lòng quyết tâm của tôi ấy. Hoặc là do tôi không biết cách gọi tên em như thế nào cho đúng. Tôi đổ môi hôi trên những đoạn đường thẳng tắp và êm ro đôi lốp; guồng chân lạc lõng, cô liêu trong bóng tối đầy những xác ve. Để rồi tại vài cái khúc cua nào đấy, tôi vẫn gọi tên Valentina. Tôi lặng im, chừng vài giây, nén hơi rồi thở hắt. Tôi rủa Chúa cùng các đấng tôn nghi. Tôi nói ra tên em sau cùng của tất cả mọi thứ. Như một cách để chuộc lỗi. Nó khiến tôi trống rỗng và chẳng còn suy nghĩ cò cưa nào dưới mớ tóc. Tôi chẳng nhận ra có một điều gì đó khác lạ đã xảy ra. Tôi chỉ thất vọng về bản thân mình. Hay chính xác hơn là cái đầu của tôi ý.

Gió rít qua cặp tai nghe, khi tiếng nhạc vừa dứt, khiến tim tôi bồn chồn. Muse với bản symphony nào đấy; hầu như chỉ có tiếng của nhạc cụ. Nó du dương, sâu lắng và bất tận tới độ khi kết thúc thì biến mất vào trong gió không chút tì vết; mà tôi hoàn toàn chẳng có một chút khái niệm gì.

Tôi lạc mất tay lái ở một đoạn cua với độ tròn lý tưởng; tông ghi-đông vào hàng lan can rào ngay mé nước. Những ngón tay phải tê rần vì bị kẹt giữa tay nắm và thanh lan can bằng sắt. Tôi đã bóp cả hai phanh trước đó tận hai mươi lăm xăng-ti-mét, nhưng tốc độ mà tôi có được lúc đấy đủ để trượt chiếc xe đi một đoạn còn dài hơn thế nữa nhiều. Đau thật. Da tại những vết hằn tím tái trên ngón út, áp út và ngón giữa sởn mấy lớp lên. Tôi đành nhe răng cười méo trẹo, thực chất là để xuýt xoa những tín hiệu đau đớn vây bủa hết các thớ dây thần kinh nơi cánh tay. Mà ở chỗ này nhìn ra hồ Tây tuyệt thật. Mặt nước mênh mông, còn khung trời thì bát ngát. Đôi mắt tôi bắt nhịp với cái đẹp nhanh hơn hẳn so với việc phát hiện có mối nguy hiểm đe dọa ngay tầm. Có lẽ tôi nên thuộc về một nơi nào đó chất đầy sự hoang sơ. Tôi nghĩ đến việc chuyển cuộc sống của mình rời xa Hà Nội. Chẳng phải một, hai lần tôi lôi cái vấn đề này ra đàm đạo với chính bản thân mình. Thời gian càng trôi đi – năm, tháng, ngày – tôi càng cảm thấy mình nên kết thúc sự đời tại phương chốn khác. Tôi nhìn thấy mình ngồi nghỉ tại một mỏm đá, khá nhiều rêu và cỏ mòng xung quanh; cánh áo đã sờn cũ, rách toạc mấy chỗ; đó là chiếc áo với hàng khuy bấm đã han gỉ, phôi sắt nâu xỉn bợt ra bám xung quang những nốt cúc tròn đen đúa. Rừng cây rì rào báo bão ngay phía dưới mép thung lũng. Bên đằng chân trời, mặt trời đã lặn hồi lâu, bỏ lại những dải mây sậm tím; chúng bảo bọc tầng lớp với nhau, ngăn cách ánh nắng chiếu xuyên qua bầu khí quyển ngược vào vũ trụ. Hơi đất xung quanh tôi bốc lên, mang theo cát và mùi rễ cây lục lăng. Bóng tối mau chóng ùa ra, cướp lấy mọi khoảng trống. Nó sà xuống nơi thấp nhất trước, nuốt chửng khu rừng, đánh thức tà ma quỷ ác; đuổi bắt muông thú vào tận hang sâu, đầu độc những khe nước róc rách luồn dưới mấy thân cây gỗ đổ khô sụ, kềnh càng. Sắc trời vần vũ bởi các đường chớp nhấn nhá sọc xiên, âm ỉ mối họa khôn lường. Đôi tai tôi không phải chờ lâu, đã có tiếng ào ào từ xa vọng đến réo rắt khắp màng nhĩ. Tiếng rơi của những hột mưa rền rã bập bập suốt một chặng đường dài, sột soạt giở tung từng viên đá khỏi rìa đất mấp mô đằng kia. Sỏi nhảy lách tách như điên. Chẳng mấy chốc, tôi chìm sũng trong mưa. Tan chảy. Thành một khối bùn nhão nhớt.

Tôi nhớ lại ngày trước, khoảng thời gian mà tôi hoàn toàn sẵn sàng bỏ mọi thứ ở lại và ra đi, cái thời kỳ đen tối thảm hại của tinh thần. Tôi chỉ có một đốm sáng nhỏ nhoi lúc ấy là Valentina để con tim hướng về. Nhưng nàng chỉ khiến tôi yêu đời thêm chút chút mà thôi. Tôi vẫn bỏ quách Hà Nội sang bên, gắn thứ tự do tiều tụy lên đôi chân, bước những bước đi khản đặc họng, tới những nơi xa vời, những nơi mình chưa bao giờ bén mảng đến dù là ở trong đầu. Nhưng nó cũng chỉ là một chút chút tô điểm cho cái tôi hão huyền to như cục nợ một tỷ yên. Sau một tuần lấm lem đất và hơi sương, tôi trở về, mở tủ lạnh và hớp những bịch sữa mát lành, ngủ yên trên giường ấm, thay những bộ quần áo tươm tất, lại rong chơi và ăn bữa tối muộn. Tôi lo lắng cho Valentina thật sự. Dù thế, không hẳn là trăm phần trăm vì lý do ấy mà tôi thất bại trong công cuộc đào thoát khỏi số nợ tỷ yên kia. Có thể chính bởi quá lo lắng cho Valentina mà tôi quên mất cái lý do nổi cộm khiến tôi thất bại ê chề là gì. Rốt cuộc, mọi sự thừa thãi đều gây ảnh hưởng không tốt. Valentina không phải một đứa trẻ như tôi, nàng thản nhiên bước qua cánh cửa mà tôi e sợ, và trang hoàng cuộc đời bằng những bông hoa. Vậy mà tôi đã làm gì với cuộc đời của mình. Tôi làm hàng rào kẽm gai. Tôi còn quên khuấy những đóa trà ở khu vườn, thứ đẹp đẽ duy nhất tôi đã xoay sở để có được. Chúng thui thủi một góc, với mầm nụ úa khô như búp chè đã sao.

Tôi không nghĩ rằng trí óc mình lưu giữ được nhiều thứ lâu đến thế. Mà tất cả những thứ đó lại được tua lại đúng lúc chẳng thể nào ngờ nhất. Tôi vừa thoát khỏi một cú đâm (cũng vài phần) khốc liệt và tâm hồn còn đang treo ngược tận bên kia hồ. Tôi gọi tên Rosetta, nhổm lên xe, tiếp tục căng chân nhồi khuôn lực khi kéo khi đẩy vào đôi bàn đạp. Xích truyền động êm ru trên vòng líp trước-hai-sau-bảy. Quán xá rộ sáng đèn. Tiếng nói cười chen chúc. Hòa tan hết thảy các nỗi nhớ mong. Vầng trăng nhoẻn cười. Sóng nước lớp lang đưa vỗ bờ kè. Tôi có nhận ra một điều gì đó khác lạ đã xảy ra không ư? Đến lúc này tự tôi hẳn là đã biết.