1851

Một ngàn tám trăm năm mốt ngày không gặp em,
Sương rơi cành úa, con đường trong veo tiếng lá,
Nỗi buồn ở lại miên man say đắm con tim,
Hồng trắng vội trồng muộn nở gục đầu hiên mái,
Cơn mưa phương Bắc giật mình tránh lối bờ Đông.

Một ngàn tám trăm năm mốt ngày không gặp em,
Trang sách u hoài nằm im không đầu không cuối,
Bận rộn bộn bề phủ bụi yêu thương đằng đẵng,
Một giọng nói quen.. chảy lẫn cát, hòa với sóng,
Vội vàng biển cả nhớ thuyền treo nắng suốt đêm.

Một ngàn tám trăm năm mốt ngày không gặp em..

Dài

Cứ lúc nào anh muốn yêu em,
Là có một điều gì đó ngăn anh ở lại.
Trái tim kia ngừng không bước nữa;
Và cõi lòng cứ thế miên man.

Anh gọi nó là kiểu tình yêu 50 vắt vẻo.
Yêu thế nào cũng chỉ dừng ở mức thế thôi.
Dù có yêu nữa, yêu hoài, yêu mải miết..
Vì nửa 50 còn lại đã, thôi, chết trong mắt em.