Đng

Nàng đi điệu đà, váy bó eo
Mờ tưởng nhân hôn, lơ ngó theo
Bên đường túy tử màng thân ái
Nhếch cười ngang dặm vận phàm đeo

Thênh thang sầu phố đèn chẳng treo
Ánh trăng chớm xuống, đêm nuốt vèo
Bóng hình như nữ mềm tiếng gót
Lạnh lẽo dải đường mưa sương reo.

***

Một cọng lá vàng vừa rơi
Mùa đông bỗng tỏ thương tiếc
Run rẩy đưa cơn gió khẽ
Nhẹ cuốn đi những lụi tàn

Đung đưa ly cà phê đắng
Giọt buồn chảy ngược vào trong
Hơi đá lạnh buốt phả sương
Hờ hững đan cài, cuộn rối.

Có giây phút nào bỏ quên
Lặng lẽ ôm chầm kỷ niệm
Vung vẩy nỗi sầu vô cớ
Quèn quẹt.. lóng lánh đuôi mi

One thought on “Đng”

Say what you need to say