Jenny

Kể anh nghe đi, những điều em nghĩ;
Em giấu kín lòng câu chuyện tình xa.
Hãy vẽ ra đây những nét mây tà,
Trăng tròn chặn cửa khuyết nửa hồn ta.

Kể anh nghe đi, cái nơi em sống;
Mọi nỗi buồn phiền em đã bước qua,
Những ngày không anh, thành phố còn lạ,
Ngược mùa lá rụng tới mùa chim bay.

Kể anh nghe đi, điều gì thật hay
Khiến em nhớ đến lúc chăn vừa kéo.
Anh vẫn muốn nghe cô nàng nhõng nhẽo,
Dở cười méo xẹo giận dỗi người thương.

Hãy kể anh nghe, ngoài đường khi sương,
Mặt trời lẩn khuất đằng sau vòm lá,
Em học bài muộn, đêm dài ngả tắt.
Sau ô cửa vuông bút viết đâu ngừng;

Nói cho anh nghe, em sắp trở về,
Trái tim đầy đặn những niềm say mê.
Trên triền đê nhỏ, bông lau tan suốt;
Sóng chán anh rồi, thương nhớ em thôi.

2 thoughts on “Jenny”

Say what you need to say