Ở đâu khi tôi chẳng biết mình muốn gì

Đêm không ngủ. Tiếng quạt gió ào ào. 4:04 phút sáng. Tôi trằn trọc với những suy nghĩ về công việc, về cuộc sống, về những mối quan hệ gần đây.

Tôi mở đọc những thứ mọi người viết. Cô ấy, anh ấy, em ấy hay chú ấy, chị ấy, bác ấy; vẫn tiếp tục viết. Những dòng cảm xúc của mỗi con người ở đó vẫn vậy. Không suy chuyển. Sự âm ỉ của mỗi trái tim, qua năm tháng, vẫn được bồi đắp và sẻ chia. Những con người ấy vẫn còn tận tụy với bản thân và tâm hồn mình đến thế. Ngay từ cái cách họ bắt đầu, tôi đã thấy được, sự kiên trì hiển nhiên có muôn vàn cơ hội để nảy nở và bén rễ cùng họ cho tới bây giờ. Một sự kiên trì sắc bén, ngọt ngào lọt thỏm giữa cái thế giới tinh quái đầy xáo trộn này. Liệu họ có là những cánh bướm ma thuật nào đó không nhỉ. Chỉ cần họ vẫn dập dờn đôi cánh, sẽ có ngày Trái đất đổi béng nó trục quay của mình, lạng vô đám vân thạch sứt sẹo nào đó, té sấp mặt và rớt văng khỏi quỹ đạo nhật tâm chán bỏ đời. Nhân loại nhờ thế mà sẽ được du hành vũ trụ khi vẫn còn tận hưởng cuộc sống trên chính tinh cầu quê hương và đỡ bị quấy rầy bởi mấy dự án xuyên không lên sao Hỏa hay sao Kim hay một vì Enceladus xa xôi. Cho đến khi quả đất rớt đến tận mép rìa vũ trụ hay chuẩn bị rơi vào một cái hố đen mạt hạng không quen biết, hàng triệu người có thể cảm thấy an lòng vì đã chẳng lãng phí thanh xuân trước khi biến mất vào cõi thinh không không còn một dấu tích.

Tôi vẫn hằng muốn kể một câu chuyện giản dị. Nhưng lại không hề biết một chuyện nào như thế. Tôi có nên bịa đặt lấy một chuyện? Nên bắt đầu từ đâu? Tôi nhớ đến hình ảnh L. ngồi dưới bóng cây, đưa mắt nhìn một lượt khung cảnh mùa hè diễn ra trước mặt, trong tay là đóa hướng dương đang bung rời những cánh nắng. Em gần như muốn nhận xét một điều gì đó, rồi lại thôi. Có lẽ là do sắc trời đang đẹp đẽ quá. Tôi nhớ có một hôm, lâu lắm rồi, đi mua ít đồ. Tôi nhận tiền thối lại. 500đ. Thường thì tôi hay nhận được hai cái bì thư, nhưng hôm nay tôi nhận lại số tiền thừa đúng 500đ. Đỏ quạch. Màu đỏ khiến cho lòng dạ khấp khởi niềm vui và một niềm háo hức bất ngờ dậy sóng. Là một dấu hiệu tuyệt vời phá cách cho cả tuần buồn chán. Tôi nhớ Hà Nội hôm nao vào cái lúc 4 giờ chiều. Lành lạnh và vẫn còn ít ánh mặt trời. Trước Phủ chủ tịch, từng nhóm khách Tây dừng lại bấm máy ảnh. Cờ Pháp và cờ Việt Nam song hành reo vẫy dọc tuyến phố. Bên đường, ba nàng thiếu nữ Hàn Quốc xinh xắn với tay theo những chiếc lá rơi. Tôi nhớ có lần tan tầm, gặp chắn tàu khi gần về tới nhà, cả cái ngã tư Khâm Thiên giao với Lê Duẩn trở nên ùn ứ và sôi động. Tôi chờ đoàn tàu chạy từ ga Hà Nội ra, mơ tưởng về thời quá khứ xa xưa khi còn là đứa trẻ con chạy nhảy ồn ã nơi đây, giữa những thanh tà vẹt xù xì xấu xí. Những lần vượt quá giới hạn đường tàu là những lần cùng bà ngoại bắt chiếc xích lô để sang nhà các bác ở tận Ngô Thì Nhậm hay Nguyễn Biểu chơi. Tôi nhớ đến những ngày, mưa lất phất từng hạt trên đám lá và đậu thành những vũng nhỏ trên hè qua lối lại. Mưa của tháng Tư. Chớp cái đã rơi. Chớp cái rồi tạnh, loáng thoáng như người ta đi qua nhau giữa các con phố. Những vòng quay xe đạp chở hoa lẹt xẹt trên đường. Mùi cà-phê lẫn trong làn khói nóng, bay tràn không khí. Tôi nhớ khi H. đứng ở đó, những sợi chỉ tóc tung bay lơ thơ cong tròn theo làn gió cuốn, ánh nhìn xa xăm. Cái ánh mắt ấy của H. sao mà trải dài đi mãi tận đâu. Mặt nước hồ gợn lên những cơn sóng nhẹ, một chiếc thuyền nhôm bơi qua trước mặt. Lũ cá rô phi vẫn quẫy đều trong chiếc xô nhỏ màu xanh lá đặt ở giữa thuyền. Tất cả những thứ ấy lần lượt hiện ra một cách vụn vặt trong trí nhớ. Ở mức độ vậy, chúng chỉ còn là những mảnh nhỏ vụng về, không đủ để ghép thành một câu chuyện như ý định nữa.

Có lẽ là tôi đang làm rất nhiều thứ linh tinh và đã đùa bỡn hơi lố với chính bản thân mình khi mà chẳng hề vạch ra một đích đến rõ ràng trong cuộc đời. Chỉ đơn giản tôi muốn làm thế này, làm thế kia trong một khoảng thời gian cũng thế này và thế kia, và nó rất là ngắn; vậy nên, chẳng thiết thực mấy, khi khoảng thời gian đó qua đi và tôi không còn những ham muốn.

Sau quãng đường dài o bế, cuộc sống bây giờ của tôi trở thành một mớ lộn xộn không có mục tiêu, không có quy tắc gì cả. Tôi thấy mình hành xử như một gã nghiệp dư kém cỏi trong việc sắp xếp ý chí của bản thân cũng như duy trì những phẩm chất và thói quen cũ. Tôi đã để vuột mất đi vị thế của kẻ đứng dựa lưng vào bờ rào mà nhìn ngắm xã hội trong vắt phía bên kia thành phố mất rồi. Đêm dài tĩnh lặng. Trí óc trơ trọi. Khi không còn biết mình tha thiết, mong muốn một điều gì nữa trên đời thì thật là chán.