Trắng-Đen

A lost beauty

Nghiện Hân. Vì thế cũng nghiện luôn đen, trắng của Hân. Nó như một hệ quả rất đỗi đời thường. Hân và những miền màu đen, trắng hút hồn trên nước ảnh, đã khiến mình rơi vào một nhận thức khác về cuộc sống. Ở đó, mình thất bại.

Gái đứng đường

Nàng như nữ

Phương Thanh trong 'Hot boy nổi loạn và câu chuyện về thằng Cười, cô gái điếm và con vịt'

Họ đứng đó. Nồng nhiệt và cuồng say. Man trá và đỏng đảnh. Họ buông những lời trần tục khiến người nghe phải đỏ mặt. Họ lấy sự khêu gợi làm trò đùa, rồi thừa cơ bỏ lọ những cặp mắt trương phềnh vì nhục cảm cho đến khi chúng tan chảy dưới sức nóng của đêm hè bức bối. Họ uống thứ nước nhễu ra từ lọ và trở nên đảo điên. Họ trút nụ hôn lên hốc mắt trống hoác và xé rách vành tai của những người đàn ông. Bao mảnh linh hồn mê muội thoát ồng ộc qua màng nhĩ, bỏ mặc thân thể kinh hãi, bất động cũng trong mê muội.

Hếk

My Nokia Lumia 720's lockscreen

Nếu có điều gì không đổi khi nàng lớn lên. Thì đó chính là nụ cười vành trăng và đôi mắt thuộc về biển cả. Tôi cám ơn nàng vì đã không làm tôi kinh sợ. Hay phải mủi lòng. Như bao đứa con gái khác. Khi chúng biến đổi thể trạng và tâm lý. Nàng thì thầm trong lùm cỏ lún phún trổ đòng, khi gió hè dịu mát. Nhắm mắt tin hít khi nhẩy một chú bọ rùa lên cánh tay. Để rồi nhe răng toen hoét khoe chiến tích với cái đứa đang ngẩn mắt với đám váy xòe màu phấn nhạt là tôi. Tôi không hiểu sao nàng thích bọ rùa đến thế. Nàng là cô gái của biển cả cơ mà. Nàng nên leo lên cái cầu trượt ở đằng kia và trượt ào xuống bãi cát láng mịn, nơi chúng tôi có thể tắm nắng cho bộ quần áo và váy áo cho chúng đen nhẻm đi và mẹ chúng tôi sẽ phải bôi kem mỡ gì đó cho tụi nó trước khi đem đi giặt. Quá nữa thì có đài phun nước. Tôi mong được cùng nàng thò chân vùng vẫy vung vẩy với cái đám nước ọt ạch ấy chết đi được. Một bữa đi biển hết sảy đó chứ. Nếu như rằng nàng không mải đi bắt bọ rùa. Điều đó khiến tôi chỉ còn biết tưởng tượng ra mọi thứ miễn chê trong đầu để mà tiếc nuối. Ơ, cọng cỏ tăm tăm xanh xanh này được lắm nha. Tôi muốn hắt xì hơi đến nơi rồi mà nàng cứ khúc khích hát cho mấy con bọ tội nghiệp ấy nghe hoài.