Jenny

Kể anh nghe đi, những điều em nghĩ;
Em giấu kín lòng câu chuyện tình xa.
Hãy vẽ ra đây những nét mây tà,
Trăng tròn chặn cửa khuyết nửa hồn ta.

Kể anh nghe đi, cái nơi em sống;
Mọi nỗi buồn phiền em đã bước qua,
Những ngày không anh, thành phố còn lạ,
Ngược mùa lá rụng tới mùa chim bay.

Kể anh nghe đi, điều gì thật hay
Khiến em nhớ đến lúc chăn vừa kéo.
Anh vẫn muốn nghe cô nàng nhõng nhẽo,
Dở cười méo xẹo giận dỗi người thương.

Hãy kể anh nghe, ngoài đường khi sương,
Mặt trời lẩn khuất đằng sau vòm lá,
Em học bài muộn, đêm dài ngả tắt.
Sau ô cửa vuông bút viết đâu ngừng;

Nói cho anh nghe, em sắp trở về,
Trái tim đầy đặn những niềm say mê.
Trên triền đê nhỏ, bông lau tan suốt;
Sóng chán anh rồi, thương nhớ em thôi.

Đng

Nàng đi điệu đà, váy bó eo
Mờ tưởng nhân hôn, lơ ngó theo
Bên đường túy tử màng thân ái
Nhếch cười ngang dặm vận phàm đeo

Thênh thang sầu phố đèn chẳng treo
Ánh trăng chớm xuống, đêm nuốt vèo
Bóng hình như nữ mềm tiếng gót
Lạnh lẽo dải đường mưa sương reo.

***

Một cọng lá vàng vừa rơi
Mùa đông bỗng tỏ thương tiếc
Run rẩy đưa cơn gió khẽ
Nhẹ cuốn đi những lụi tàn

Đung đưa ly cà phê đắng
Giọt buồn chảy ngược vào trong
Hơi đá lạnh buốt phả sương
Hờ hững đan cài, cuộn rối.

Có giây phút nào bỏ quên
Lặng lẽ ôm chầm kỷ niệm
Vung vẩy nỗi sầu vô cớ
Quèn quẹt.. lóng lánh đuôi mi

1851

Một ngàn tám trăm năm mốt ngày không gặp em,
Sương rơi cành úa, con đường trong veo tiếng lá,
Nỗi buồn ở lại miên man say đắm con tim,
Hồng trắng vội trồng muộn nở gục đầu hiên mái,
Cơn mưa phương Bắc giật mình tránh lối bờ Đông.

Một ngàn tám trăm năm mốt ngày không gặp em,
Trang sách u hoài nằm im không đầu không cuối,
Bận rộn bộn bề phủ bụi yêu thương đằng đẵng,
Một giọng nói quen.. chảy lẫn cát, hòa với sóng,
Vội vàng biển cả nhớ thuyền treo nắng suốt đêm.

Một ngàn tám trăm năm mốt ngày không gặp em..

Dài

Cứ lúc nào anh muốn yêu em,
Là có một điều gì đó ngăn anh ở lại.
Trái tim kia ngừng không bước nữa;
Và cõi lòng cứ thế miên man.

Anh gọi nó là kiểu tình yêu 50 vắt vẻo.
Yêu thế nào cũng chỉ dừng ở mức thế thôi.
Dù có yêu nữa, yêu hoài, yêu mải miết..
Vì nửa 50 còn lại đã, thôi, chết trong mắt em.

Phận như nữ

 (1)
Những nàng như nữ hồn phiêu lãng
Chân trần, bụng lẹp, lưng ngớn cong
Guốc đôi lộc cộc đường tơ tảo
Váy tóc miên hồi sững bóng hiên

(2)
Này đêm tĩnh lặng chớ đung đưa
Lay hồn như phụ mác xa xưa
Đà trông duyên nước quê hương ấy
Hai mảnh tuột trần dạ tình say

Đó

Có bao giờ em đứng soi gương rất lâu như muốn tìm gì trong đó?
Có khoảnh khắc nào em bỏ lại trong tim và không bao giờ muốn nhớ đến nữa?
Những khi u sầu, em thường làm gì? Nếu không phải trầm ngâm, hay trào nước mắt qua mi?
Anh bỗng nhớ những lọn tóc em cong dài, cuốn lấy hồn anh và ôi thôi đôi mắt
Cứ xa xăm bình lặng trong nắng, nhởn nhơ không biết nhớ đến anh..

Remaining

Did I die deep for your eyes?
Did I die deep for every smile
That you wore on your face?

Then I look back into the past
Finding a girl along her innocence;
Where she was running, on the field;
Where she was bathing, on the river bank.
Here you are, when you were young;
There you grow old as the long time comes.
Hearts, born, beat, gone, lost with their names.
Whales, breath, swim, never fly, keep silent in their throats.
Beauty’s still, in the cache of my feelings.
What’s about now? Rain drops. Wet all.
Make me wait like a sailing ship
On the Frankenstein’s loveroute.