1851

Một ngàn tám trăm năm mốt ngày không gặp em,
Sương rơi cành úa, con đường trong veo tiếng lá,
Nỗi buồn ở lại miên man say đắm con tim,
Hồng trắng vội trồng muộn nở gục đầu hiên mái,
Cơn mưa phương Bắc giật mình tránh lối bờ Đông.

Một ngàn tám trăm năm mốt ngày không gặp em,
Trang sách u hoài nằm im không đầu không cuối,
Bận rộn bộn bề phủ bụi yêu thương đằng đẵng,
Một giọng nói quen.. chảy lẫn cát, hòa với sóng,
Vội vàng biển cả nhớ thuyền treo nắng suốt đêm.

Một ngàn tám trăm năm mốt ngày không gặp em..

Dài

Cứ lúc nào anh muốn yêu em,
Là có một điều gì đó ngăn anh ở lại.
Trái tim kia ngừng không bước nữa;
Và cõi lòng cứ thế miên man.

Anh gọi nó là kiểu tình yêu 50 vắt vẻo.
Yêu thế nào cũng chỉ dừng ở mức thế thôi.
Dù có yêu nữa, yêu hoài, yêu mải miết..
Vì nửa 50 còn lại đã, thôi, chết trong mắt em.

Phận như nữ

 (1)
Những nàng như nữ hồn phiêu lãng
Chân trần, bụng lẹp, lưng ngớn cong
Guốc đôi lộc cộc đường tơ tảo
Váy tóc miên hồi sững bóng hiên

(2)
Này đêm tĩnh lặng chớ đung đưa
Lay hồn như phụ mác xa xưa
Đà trông duyên nước quê hương ấy
Hai mảnh tuột trần dạ tình say

Đó

Có bao giờ em đứng soi gương rất lâu như muốn tìm gì trong đó?
Có khoảnh khắc nào em bỏ lại trong tim và không bao giờ muốn nhớ đến nữa?
Những khi u sầu, em thường làm gì? Nếu không phải trầm ngâm, hay trào nước mắt qua mi?
Anh bỗng nhớ những lọn tóc em cong dài, cuốn lấy hồn anh và ôi thôi đôi mắt
Cứ xa xăm bình lặng trong nắng, nhởn nhơ không biết nhớ đến anh..

Phút cuối

Em đâu rồi nhỉ.. Em đã đi đâu?
Em đã yêu ai? Bỏ quên nắng vàng.
Cuối con ngõ nhỏ, cành gạo già côi
Treo đèn lồng đỏ lặng ơ khúc gió.

Xuân chưa vương mi, lệ sương chia li,
Mưa phùn gió bấc lạt phấn ả đào,
Đôi chân loang thoáng, miệng cười líu ríu,
Ngay lối rẽ quanh: một nụ hôn tơi.

8/3

Chúc các bạn, các nàng phụ nữ đến từ thế giới phồn hoa của nửa quả đất
Những lời chúc có cánh nhằm đưa các bạn lên tận mây xanh
Nơi son môi, mascara, chì kẻ mắt và phấn thoa đang vô cùng thiếu thốn
Hãy ở trên đó và bay lượn
Thỏa thích như khi các bạn vẫn đi dạo phố mỗi chiều chủ nhật
Hãy tô điểm cho bầu trời bằng ngàn sắc hương
Thay cho những hồng đỏ, ly trắng vốn chỉ nở tràn lan mặt đất
Hãy dạy những đám mây biết cách điệu đà
Hãy chỉ cho những vì sao biết cách thẹn thùng chớp nháy
Và cứ thế nhé, giữ nguyên cái vẻ quyến rũ ấy
Như khi các bạn đang hai tay cầm dĩa nếm những món ăn khoái khẩu
Đừng có lườm ai với hàng mi cong dài
Và đừng có cười cái điệu ngu ngốc ấy
Chỉ cần mím môi lại và lạnh lùng vuốt tóc thôi.

Kẻ thất tình

Thôi rồi ta vỡ mộng
Nước mắt vỡ thành sông
Nỗi buồn trào thành bể

Cơn mưa nào nhẹ ướt lòng em
Bóng đêm nào che khuất lối nhỏ
Vỉa hè xa ôm ấp bước chân
Ánh điện vàng hắt hơi sương lạnh giá
Mang cô đơn chìm dần theo tiếng thở
..
… Mảnh trăng đã khuyết đến tận cùng
Thôi giờ hồn ta đành tắt lịm
Trốn trong góc phố
Để mặc cơn mơ

*

Biết nói gì đây nhỉ
Để khỏa lấp nỗi buồn
Em không cần tôi nữa
Nhẹ nhàng bỏ ra đi

Để lại mối tình si
Từ giờ thoi thóp thở
Thôi nô đùa vĩnh viễn
Không nấc nghẹn một lời

Em đã đi thật rồi
Mang theo hết mùa nắng
Và cả những ngày mưa
Cho con tim trống vắng

Buồn ở nơi xa lắm
Ngơ ngác ngắm trời chiều
Em như là xa lắm
Dù vừa ở đây thôi…

*

Chưa có bao giờ buồn như hôm nay
Mây gió xa rồi còn tôi nơi đây
Ngu ngốc dại khờ tìm trong cơn say
Bao nhiêu yêu dấu thôi đã vội bay
Thương tiếc ngổn ngang rơi rớt qua ngày.

Đôi lúc nhớ em

Cuộc đời có mấy khi lòng trống trải
Được xa em và cảm thấy cô đơn.

*

Em,
Là chút nắng hồng nâng niu buổi sớm
Giữa cuộc đời mơ mộng của tôi.

*

Biết bao giờ em mới buồn đây…
Anh sẽ pha cho em một cốc trà thật ấm
Sẽ có hương vị của mùa thu ngọt lắm
Và anh sẽ ngồi bên và chỉ ngắm em thôi.

*

Đôi lúc nhớ em, anh sẽ như thế
Sẽ để em cười, sẽ để em nói không thôi
Sẽ mặc kệ em vui sướng với đời
Chỉ đợi đêm về mới chúc câu ngon giấc

Đôi lúc nhớ em, anh sẽ cứ như thế
Sẽ im lặng, sẽ mộng mị trong cơn tự kỉ với thời gian
Sẽ ôm cây đàn và chặn những nốt buồn xưa cũ
Sẽ dạt dào cảm xúc mà viết mấy vần thơ..
Rằng anh đã nhớ em nhiều, phải thế, thật không?

Khi yêu một người mà chẳng thể nói được

                                            ..bởi vì người ấy luôn yêu ai không phải ta..

 

Có những lúc muốn nói điều muốn nói
Mà sao lại chẳng nói nên lời
Đành trao ánh mắt gửi nụ cười
Mà chỉ thấy một bóng hình xa xăm.

Biết sao được dòng chảy của thời gian
Đang lang thang cùng bông hoa bé nhỏ
Trôi đi, trôi đi, mà trôi mãi
Có ra biển lớn cùng nỗi nhớ vô bờ?