Khi yêu một người mà chẳng thể nói được

                                            ..bởi vì người ấy luôn yêu ai không phải ta..

 

Có những lúc muốn nói điều muốn nói
Mà sao lại chẳng nói nên lời
Đành trao ánh mắt gửi nụ cười
Mà chỉ thấy một bóng hình xa xăm.

Biết sao được dòng chảy của thời gian
Đang lang thang cùng bông hoa bé nhỏ
Trôi đi, trôi đi, mà trôi mãi
Có ra biển lớn cùng nỗi nhớ vô bờ?

Mưa dai dẳng cho một nỗi lòng sâu lắng

Mưa nhạt nhòa theo dấu những bước chân lê lết.
Nắng điểm vàng thêm điệp khúc buồn thương chẳng của riêng ai.
Những con đường nào phải chỉ để đi về một nơi duy nhất.
Ơi mùa thu sao vội rời xa bỏ quên giấc mộng mặt trời..

Ngày chủ nhật bình yên cùng chút mưa dịu nhẹ

Có những chiều chủ nhật không vấy nắng,
Mưa tinh khôi gọi gió về xa xôi..
Có những ngày chủ nhật không buồn lắm,
Hàng cây đôi vọng tiếng bước chân đôi.
Có những sáng chủ nhật không sao cắn:
Nổi nỗi lòng tôi đã rớt mất đâu rồi..

Nếu đến ngày hôm qua

Tản mạn mùa thu – Tập viết. Viết cho thời gian trôi…

 

Khi vọng về kí ức:
Chỉ thấy được màn đêm,
Những ngọn đèn lấp ló,
Những ngọn gió mồ côi.

Buồn thương là của tôi:
Chẳng dành cho ai cả.
Buồn thương là tất cả:
Tiếng sóng biển vỗ bờ.

Những gì ta thờ ơ:
Luôn khiến ta hối tiếc,
Những gì ta thầm ước:
Chẳng bao giờ xảy ra.

Nếu đến ngày hôm qua:
Hãy gọi tôi một tiếng!
Sẽ xóa tan mộng tưởng,
Sẽ không còn buồn thương,

Sẽ không còn vấn vương,
Sẽ không còn hệ lụy,
Sẽ không còn sao nữa,
Sẽ chẳng còn nỗi đau.

Những cảm xúc ở đâu

Tản mạn mùa thu – Tập viết. Viết cho thời gian trôi…

 

Muốn gửi đến em một nỗi niềm vô tận,
Một nỗi buồn sâu đậm tựa thời gian.
Những con thuyền trôi ngược..
Dưới mạn thuyền là dòng sông chảy xiết.

Muốn gửi đến em một chuỗi ngày dài dặc,
Một chuỗi cười tuyệt vọng của mùa thu.
Những chiếc lá thơ thẩn..
Bên chiếc lá là ngọn gió phiêu du.

Ôi những cảm xúc từ đâu và kết thúc ở đâu?
Từng còn chữ bơi khắc khoải trên trang giấy trắng,
Những dạt dào day dứt trong mỗi giấc mơ,
Có lẽ nào nguôi ngoai được khoảnh khắc mong chờ!?

Gửi tiếp đến em một tình yêu nồng cháy,
Một thứ tình cảm thơ mộng giữa nhân gian.
Những chiếc lá vì em mà xuôi gió,
Những con thuyền vì em mà ngược sông.

Hỡi ôi cảm xúc có đến tự trong lòng?

Chết

Mưa ơi! Mưa cứ rơi…
Cho lòng tôi chất thêm nỗi u sầu.
Mây ơi! Mây cứ trôi…
Cho hồn tôi chẳng vương vấn chuyện thế gian.

Tôi đã muốn chết từ khi hoa còn là nụ,
Lá còn là chồi non mơn mởn xanh.
Đã muốn hóa kiếp trong giấc ngủ yên lành,
Thả mình trên sóng mà trôi ngược ra khơi.

Tôi đã tưởng tượng ở cuối chân trời,
Nơi tôi sẽ đến, bao linh hồn trú ngụ.
Họ sẽ làm gì với tôi – linh hồn mới?
Liệu một linh hồn như tôi sẽ được đón mời…

***

Hãy cứ cười đi – những giọt mưa tinh nghịch,
Cay đắng lòng tôi những lúc buồn,
Cứ tự do đi – những đám mây thơ thẩn,
Cho hồn tôi theo đến khắp chốn cùng..

Tôi đã không muốn sống lúc đêm tối mịt mùng,
Chỉ muốn ngừng thở khi bình minh thức giấc,
Mong Tử Thần mang đi trong phút chốc,
Để từ nay xin vĩnh biệt cuộc đời.

Vì cuộc đời này sao phí những phút giây…