Chết

Mưa ơi! Mưa cứ rơi…
Cho lòng tôi chất thêm nỗi u sầu.
Mây ơi! Mây cứ trôi…
Cho hồn tôi chẳng vương vấn chuyện thế gian.

Tôi đã muốn chết từ khi hoa còn là nụ,
Lá còn là chồi non mơn mởn xanh.
Đã muốn hóa kiếp trong giấc ngủ yên lành,
Thả mình trên sóng mà trôi ngược ra khơi.

Tôi đã tưởng tượng ở cuối chân trời,
Nơi tôi sẽ đến, bao linh hồn trú ngụ.
Họ sẽ làm gì với tôi – linh hồn mới?
Liệu một linh hồn như tôi sẽ được đón mời…

***

Hãy cứ cười đi – những giọt mưa tinh nghịch,
Cay đắng lòng tôi những lúc buồn,
Cứ tự do đi – những đám mây thơ thẩn,
Cho hồn tôi theo đến khắp chốn cùng..

Tôi đã không muốn sống lúc đêm tối mịt mùng,
Chỉ muốn ngừng thở khi bình minh thức giấc,
Mong Tử Thần mang đi trong phút chốc,
Để từ nay xin vĩnh biệt cuộc đời.

Vì cuộc đời này sao phí những phút giây…

Khóc

Hãy cho tôi được khóc,
Vì những gì đau đớn trong tim,
Vì những gì làm tôi chìm nghỉm
Dưới hố đen của vực sâu muôn trùng.

Tôi đã không còn những suy nghĩ lung tung,
Nhưng vẫn muốn cuộc đời tươi đẹp wá.
Thỉnh thoảng gặp em trên con đường xa lạ,
Tự nhủ mình rằng ta đã xa nhau.

Tôi không thể quên được giây phút ban đầu.
Đôi mắt ấy, đen tròn và sâu thẳm,
Nụ cười ấy, hồn nhiên và cởi mở.
Ôi, đâu rồi những kỉ niệm dấu yêu!?…

Hãy cho tôi được khóc,
Tôi sẽ quên những tháng ngày tăm tối!
Tôi sẽ quên những đau đớn trong tim!
…Chia tay hoàng hôn màu tím
Hi vọng ngày mai những tiếng cười.

Nhớ

Tôi đang đi bên dòng sông lãng quên,
Để thấy những điều mình đã không thể nhớ.
Đôi lần dừng lại vì một nụ cười hay giọt nước mắt,
Hay ngẩn ngơ theo những hồi ức quá nên thơ…

***

…Khi còn nhỏ hồn nhiên và tinh ngịch.
Nhớ những giờ thả diều, đá bóng,
Những lần chạy đua dưới mưa,
Rồi những hôm bêu nắng suốt trưa,
Vừa về đến nhà là lăn quay ra ốm.
…Nhớ lần đầu tiên được đến trường, đến lớp,
Được cắp sách như một chú học trò,
Được nghe giọng cô thân thương, trìu mến,
Thấy đứa nào cũng giương mắt tròn xoe.
…Nhớ phút giây đầu tiên mình đã khóc,
Buồn bã, tuyệt vọng và chán chường.
Ngày hôm đó thiệt là thê lương.
Ôi ước chi Th. đừng như thế…
…Nhớ hôm bà mất, mình cũng khóc,
Những giọt nước mắt sâu lắm trong tim.
Bà đã ra đi không bao giờ trờ lại.
Người bà mà mình rất đỗi thương yêu.
…Nhớ những chiều bỏ học đi chơi,
Lang thang hoài qua những con phố nhỏ.
Nhớ một lần vào mùa thu khi đó,
Tâm Hồn mình bỗng biết làm thơ.
…Nhớ sinh nhật đầu tiên của hồi cấp ba,
Vẫn băn khoăn chẳng biết ai gọi tới,
Chúc mừng sinh nhật roẹt cái rồi thôi,
Cứ tưởng là “mẹ” nhưng hổng phải,
Cái giọng nói chẳng quen thuộc chút nào.
…Ôi, đã qua rồi,
Cái tuổi mộng mơ và nhiều mong ước,
Nhớ lần chia tay, nhớ những ngày gặp lại,
Bạn bè ơi, những kí ức có phai!?

***

Dòng sông buồn dưới ánh trăng huyền ảo
Lặng lẽ trôi không có đích cuối cùng
Biết làm gì khi dòng sông chảy mãi
Cuốn theo đi bao kỉ niệm dấu yêu…

Đã bao lần

Đã bao lần tự hỏi:
Nỗi buồn nào xuyên thấu con tim?
Mà chỉ thấy màn đêm im lìm,
Lạnh lùng không lời giải đáp.

Đã bao lần ngồi lại,
Suy nghĩ về nỗi nhớ chia hai…
Liệu có sâu đậm, có thành thực,
Có bền lâu, có mãi mãi kéo dài?

Đã bao lần muốn được
Nhỏ bé lại như một vì sao,
Để đêm đến ngắm nhìn em ngủ,
Môi em cười trong những giấc chiêm bao.

Đã bao lần hi vọng,
Rồi lại gặp thất vọng triền miên
Đã bao lần như một thằng điên,
Ngồi giam mình giữa căn phòng cô độc.


Đã bao lần đã bao lần,
Chẳng nhớ ra là đã bao lần nữa,
Thức suốt đêm, ngồi lặng nhìn khe cửa,
Để bây giờ thèm những giấc ngủ trưa…