Sao ngày lại dài thế

Khi đứng trước biển cả,
Những cơn sóng vỗ về.
Khi đứng trước mắt em,
Cả vầng dương não nề..

 

Đã quá lâu rồi. Kể từ lúc tôi mặc xác em trên đường đời tấp nập. Cuộc sống mà Thượng Đế dành cho em luôn nhộn nhịp đầy những tiếng cười, tiếng hớn hở. Màu trong mắt em là màu của bảy sắc cầu vồng, phản chiếu bởi muôn vàn sự vật tươi vui, là màu của những đóa hoa chợt nở bên đường và trên mỗi dấu chân em bước qua. Tôi thích được nhìn thấy em hăng say và nồng nhiệt đón chờ những thử thách, hân hoan với những thay đổi và cơ hội. Nói một cách đơn giản là tôi thích được nhìn em sống, theo dõi và cảm nhận từng lời nói, cử chỉ, cái lối em làm người khác phải chú ý, và cái cách em khiến cho tôi phải nhiều lần ngẫm nghĩ. Có thể em không nhận ra, hoặc cũng có thể em cũng đã biết, rằng tôi thật không thể chịu đựng việc thiếu vắng em trong nhiều ngày. Không tin tức, không một dấu hiệu nào giúp tôi biết em thực sự vẫn đang sống ở đâu đó – đối với tôi có lẽ chính là điều sợ nhất trên đời. Nói một cách đơn giản, được cảm nhận cuộc sống qua lăng kính của em – gây nên một thứ cảm xúc nào đấy mà tôi tóm gọn trong hai tiếng “hạnh phúc” mà tôi không bao giờ muốn mất đi.

Ấy thế rồi cũng có ngày tôi vứt được nỗi ám ảnh về em sang một bên. Là sang hẳn một bên, nếu như tôi cần phải miêu tả rõ ràng hơn. Tôi và em, giờ đã ở hai bên bờ khác nhau của một con sông chảy dài vô tận, mà chiều rộng của nó có thể sánh ngang bằng với đại dương. Đừng tưởng rằng tôi đã hoàn toàn dứt khoát; tôi vẫn còn đấy những tháng ngày chịu đựng, cô đơn trong cái thế giới ngầm của riêng mình hòng chống chọi với những dòng nước âm ỉ có thể xói mòn cả tảng đá vững chãi nhất chỉ trong vòng vài giờ. Đừng tưởng rằng tôi sẽ chạy, sẽ cố đi tìm một cây cầu, sẽ lại rồi quay trở lại, khoảng cách sẽ lại chỉ còn là một thứ vớ vẩn đáng bị coi thường. Và vì, chỉ là tôi đã quyết định, nên tôi quyết không từ bỏ. Mỗi người đều có những lý do riêng để mà hành động; chẳng cần nhờ sự chỉ bảo của ai và chịu sự ảnh hưởng của ai. Tôi quyết theo đuổi cái nền tảng độc lập âm thầm đó. Và vì thế, tôi bỏ rơi nhiều thứ đã tồn tại trong đời. Những chân lý rõ ràng, những lời ca đẹp đẽ, những mơ ước huyền ảo, và một tình yêu thướt tha: tất cả đều đang tận hưởng chuyến chu du vô cùng tận trong vực thẳm cõi lòng tăm tối. Chỉ còn mình em, thực sự là biết bao luyến tiếc, tôi vẫn để em làm mặt trời sự sống của tôi, làm biểu tượng cao quý về mặt tinh thần những lúc thấy đời khốn khó. Mà nói thế nào nhỉ, tôi lại thấy bồn chồn và hoài nghi, nhưng giờ đây tôi không còn cảm thấy quá quan trọng với việc dõi ánh mắt của mình theo một hướng…

Thời gian đã trôi qua nhiều kể từ khi bắt đầu, và thật khó khăn để diễn đạt nổi một điều gì đó lúc kết thúc. Những ý nghĩ về em giờ chỉ còn là những thứ vẩn vơ, lặng lẽ. Tôi tự nguyện bỏ em lại, để mặc bụi mù và gió trắng lấp liếm nỗi chia xa. Tôi mang niềm kiêu hãnh của mình trên vai, rảo bước trong khổ ải của đời người, cái mà tôi hoàn toàn không muốn em phải trải qua dù bất cứ lý do gì. Lý do, lý do ư, liệu có phải lý do là nguyên nhân của tất cả mọi thứ đang hàng ngày biến đổi. Tôi không biết, miễn sao tôi vẫn còn tin tức, vẫn còn những dấu hiệu giúp tôi biết rằng em thực sự vẫn đang sống ở đâu đó, nét vui tươi và hớn hở luôn rạng ngời trên khuôn mặt. Tôi không muốn hạnh phúc của mình bị sứt mẻ. Vậy là tôi thả chùm bóng bay sặc sỡ ngập tràn màu sắc dưới ánh dịu nhẹ của mặt trời mà không cần suy nghĩ thêm nữa. Chúng sẽ không còn choán tầm nhìn của tôi đến cái khoảng không mênh mang trên cao, đến tận cuối con đường dài thằng tắp. Và rồi tôi lại đạp xe, hưởng trọn cảm giác thanh thản trong quầng mắt. Những cảnh vật trước kia dần quay trở về theo thời gian. Những suy tư trước kia dần cũng lại quay trở về theo thời gian…

Theo thời gian…

Thời gian chẳng thể nào xóa nhòa những ký ức đã qua trong tôi, nhưng rất có thể làm được điều ngược lại trên một chủ thể khác. Tôi không biết, nhưng thực sự có quan tâm. Cho đến khi nào chùm bóng bay mà tôi đã thả nổ hết đến quả bóng bay cuối cùng, chỉ còn những sợi dây dài rối ren ảo tưởng, tôi vẫn cứ muốn hỏi em chân thật rằng:

– Sao ngày lại dài thế…

Ngày tận thế 2 (Hay là “Những câu chuyện không bao giờ dứt”)

Tản mạn mùa thu – Tập viết. Viết cho thời gian trôi…

Hôm nay gặp lại em. Vẫn tinh nghịch và bướng bỉnh. Luôn đòi hỏi thiệt hơn, không dễ gì chịu chấp nhận số phận. Em vẫn luôn miệng nhắc về cái ngày tận thế chẳng bao giờ đến của tôi. Vẫn quan tâm đến tôi như là một bà chị đầy âu lo chứ chẳng phải một đứa em thơ đang cần người khác, như là tôi chẳng hạn, chăm sóc. Em vẫn có cái vô tư trong những ngày tháng tươi đẹp của cuộc đời; tôi thì vẫn dí dỏm và hài hước như em đã từng nhận xét rất lâu trước đó, khi em và tôi mới bắt đầu làm quen và qua những buổi đầu trò chuyện; và cũng theo cái nhịp thời gian rất lâu đó, tôi nhận thấy mình già hơn. Thực ra lúc đầu tôi định dùng từ “già dặn”, nhưng có lẽ “già dặn” chỉ đủ để nói lên mức độ trưởng thành của tuổi đời mà thôi; thế là tôi đành chịu chung mình với những hom hem, nhăn nheo, xơ xác của người dãi dầu qua nhiều chục năm tháng, người mà tuổi trẻ chỉ còn trong ý nghĩ thoáng qua những khi cảm thấy cô đơn, những khi thơ thẩn trên con đường hiu quạnh trước cửa nhà. Và thế là tôi chẳng còn mảy may để ý đến vấn đề bao lâu nữa là trái đất diệt vong, bao lâu nữa loài người sẽ trở thành một sinh vật huyễn hoặc, sự sống sẽ đi về đâu; hiện giờ tôi rút gọn, cắt tỉa từng ly từng tý sự quan tâm của mình để chúng chỉ đếm được ngang với số đốt ngón tay trên một bàn tay; và để diễn tả tất cả sự quan tâm của mình ngay lúc này, tôi sẽ nói rằng thì là tôi đang đăm chiêu suy nghĩ về em, cùng với đó là những câu chuyện, theo tôi cảm nhận, là sẽ không bao giờ dứt.

Tháng Tám mùa thu, sang tháng Chín thì vẫn là thu, cũng giống như hàng vạn những thay đổi từ lúc một loại trái cây nào đó mới bắt đầu chín cho đến lúc chín hẳn mà rụng xuống, mùa thu qua một tháng đã vàng hơn rất nhiều, đã thơm hơn rất nhiều. Ngon mắt, ngon miệng, ngon mũi, nói chung là cũng ngon lắm rồi đi, tuy rằng chưa đủ độ, để mà hợp khẩu vị của nhiều người. Và cuộc sống thì vẫn còn nhiều những người biếng ăn, hay nhiều cả những người không muốn ăn nữa, đó là còn chưa kể đến những người thích bày tủ kính hơn là cho vào miệng để thưởng thức mọi sự ngọt ngào mà cuộc sống đem lại. Phải, cuộc sống là đa dạng, đầy những éo le, biết bao nhiêu hoàn cảnh. Thời tiết sinh ra cuộc sống để rồi cuộc sống cũng nảy sinh được thời tiết. Những câu chuyện cứ miên man theo con phố và ánh nắng chiều, đôi khi dàn trải qua cả dãy đèn cao áp buổi tối. Mỗi con người, mỗi ca bệnh kinh niên, tất cả đều cư ngụ ngay dưới một bầu trời đầy sao; mỗi con người, mỗi vết thương riêng lẻ, tất cả đều cư ngụ bên cạnh bầu trời đầy sao. Và khi bầu trời đầy sao, tôi luôn ước mình có thể thay đổi được thế giới, ít nhất là có thể thay đổi được cái thế giới nhỏ bé luôn hiện diện quanh tôi cái đã; rồi những khi bầu trời đầy sao tiếp, tôi sẽ lại ước mơ nữa. Vả chăng nếu chẳng khi nào bầu trời đầy sao tiếp, tôi sẽ cố nhận ra điều đó thật sớm, thật sớm, và sẽ đi tìm những khung cảnh thơ mộng khác cho những ước vọng nhỏ nhoi của mình. Và, có lẽ do quá mải mong ngóng một phép mầu phủ sáng trời đêm, tôi đã không còn để mắt đến những gì người ta bày biện trước mỗi cửa hàng, những bóng đèn rực rỡ màu sắc, những hoa giăng và những tấm pa-nô lóa màu, những biểu ngữ đủ lời lẽ khoa trương, thúc giục và cũng không thừa phần thiếu thực tế. Và, giữa những náo động mang tính xã hội đang phát triển của một đất nước cũng đang phát triển, tôi thu gém đồ đạc của mình, tôi gọi chúng là hành lý của tuổi hai mươi hai của tôi, tuy rằng thật sự thì tôi chưa đến cái tuổi đấy theo cách tính thông thường nhất. Tôi chờ một chuyến tàu, một chuyến xe khách, tôi hoàn toàn có thể tự cuốc bộ qua những miền đất, dù không thể bơi qua những con sông. Tôi chờ một quán ăn lên ánh điện, một tiếng người bán bánh mỳ rong rao đêm, tôi có thể nhịn ăn thoải mái trong một tuần, dù chẳng dễ gì nhịn khát qua một đêm. Nhưng những điều đó nào có nghĩa gì khi tôi đang bỏ mặc thời gian trôi… để nghĩ về em.

Vì khi nghĩ về em, tôi chẳng còn nghĩ, hay đơn giản là mở mắt để thấy, một điều gì khác. Tưởng tượng ra giọng nói của em, tưởng tượng ra nét mặt bí xị của em khi tôi thú nhận toàn bộ sự thật của cuộc đời, những điều mà tôi dối trá; tôi sẽ không thèm che dấu cái bản chất hào nhoáng xanh màu ngọc bích của ngày tận thế, và sẽ kể cho kì hết từ đầu tới cuối về những câu chuyện thật sự đã xảy ra, sẽ còn tiếp diễn và chưa bao giờ có kết thúc…

***

Một chút chia sẻ: Post này lấy cảm xúc tiếp từ Ngày tận thế (1). Tuy đã thực sự chẳng còn liên quan gì đến phiên bản trước nữa. Mở đầu cho một thời kỳ tập viết và luyện viết..

Ngày tận thế

Post này đã được viết cách đây khá lâu. Ban đầu là những cảm xúc thật viết cho một người có thật, nhưng dần được lèo lái đi 360 độ để người ta không thể nhận ra. Là entry cuối cùng trên blog Yahoo! cũ, đồng thời cũng là entry đầu tiên xông đất trên các trang nhật ký cá nhân trên mạng mà mình có cơ hội thử qua. Post chính thức đăng ngày 30/03/2009.

Gửi 123 của ngày ấy…

***

Dù biết là chả có ngày tận thế trên đời này, hay chí ít thì tôi cũng cho rằng như thế, nhưng khi nghe em hỏi về sự tồn tại của nó, tôi vẫn khẳng định như đinh đóng cột ngày đó sẽ đến vào một thời điểm ko xa lắm trong tương lai. Vì sao ư, đơn giản là tôi thích cái tính tò mò ưa vặn vẹo của em. Vì tôi biết rằng những câu hỏi của em về ngày tận thế sẽ không chỉ ngưng lại ở đấy. Vì tôi lại có thể thoải mái ba hoa và tán dóc với em về những sự kiện, những mường tượng mà chả ai có thể tin hay nghĩ ra được. Vì những lúc như thế, em thật hồn nhiên và đáng yêu với những emoticon dễ khiến người ta hiểu lầm. Và vì những lúc như thế, tôi thật thoải mái với nụ cười nhẹ nhõm sau ngày dài mệt mỏi vương vấn trên môi và trong trí óc.. Và tôi nhận ra bản chất thật của con người mình..

Chưa bao h thấy một buổi chiều đẹp đến thế. Những tia nắng mặt trời cuối cùng đẹp đến mê hồn. Không phải cái sắc vàng rực rỡ chói lòa, mà là cái sắc vàng điềm đạm và an lành, dịu dàng và mát mẻ, cái sắc vàng tuyệt vời nhất mà tôi từng thấy. Cứ ngỡ mùa thu đến sớm, nhưng đâu phải, những hàng cây vẫn xanh thắm một màu thế kia.. Hà Nội thật đẹp trong dáng chiều muộn. Tuy sự cổ kính ngày càng phai nhạt theo thời gian, nhưng bạn ạ, Hà Nội luôn được thiên nhiên ưu đãi về nhiều mặt. Nếu bạn biết chọn đúng lúc, đúng thời gian và đúng địa điểm, như lúc này đây, bạn có thể thấy được những nét xưa cũ, cảm nhận được mùi vị của lịch sử thoáng qua, những tinh tế của chốn kinh đô Rồng Bay, giữa những dòng xe cộ nhộn nhịp, giữa những dòng người chen chúc và giữa những ngôi nhà chật chội.. Tôi đang sống ở đây, và tôi yêu nó, như tôi đã yêu em vậy..

Thật buồn cười khi tôi chẳng nhận ra là mình đang đi lang thang theo đúng nghĩa đen của từ đó. Đi từ chỗ này sang chỗ khác mà không rõ thực sự là nơi nào mình muốn đến. Có những nơi còn không có tên trong lộ trình đã vạch ra từ trước. Thật lạ là dù nhận ra nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn cố tình đi chệch đường. Chắc là để kiếm những khoảnh khắc quý báu cho riêng mình, tôi nghĩ thế. Lang thang giữa bụi bặm và ánh điện, thế vẫn chưa đủ, tôi lang thang ngay cả trong khối óc của mình. Từ những kí ức thơ bé, những điều tôi tự nhớ được, hay một phần nhiều hơn là được nghe nhắc lại, đến những kí ức tôi chủ động khắc sâu vào bộ nhớ của mình mãi mãi. Quá khứ, hiện tại, rồi lại nghĩ về cả tương lai. Tôi lang thang đến cả những vùng kí ức chưa được nạp. Và rồi nhớ đến câu chuyện về ngày tận thế mà tôi đã thao thao bất tuyệt với em. Và bất chợt, tôi nhận ra, một chút thôi, tôi nhớ em..

Ước gì ngày tận thế… là có thật nhỉ. Nhảm nhí. Nó chẳng thể nào là có thật được. Vì mình là người biết rõ nhất. Chẳng phải kiêu ngạo nhưng rõ ràng chỉ mình là người trong cuộc. Nếu nó là có thật thì việc gì phải ước cơ chứ. Điều đó chẳng phải là sự chứng minh hiển nhiên rồi đó sao. Nhưng mình vẫn vui, vẫn phấn khởi, vì không có ngày tận thế, mình vẫn có thể kể cho em nhiều câu chuyện khác, những câu chuyện thỏa mãn cái tính tò mò ưa vặn vẹo khác thường của em. Tôi thích em, chẳng phải vì em luôn lắng nghe những điều vớ vẩn lãng nhách và không có thật đó, cũng chẳng phải vì tính cách, vì cái lối hay chọc ngoáy, đá đểu những câu nói của tôi, mà là vì.. uhm, biết nói thế nào cho dễ hiểu nhỉ. Nếu em không hỏi về ngày tận thế, thì làm sao tôi có thể nói cho em biết tất cả những điều, mà có quỷ thần chứng giám, trước đó một phút tôi còn chẳng nghĩ rằng là mình có thể bịa ra được hay như thế. Đôi lúc tôi tự hỏi em là gì nhỉ, mà khiến tôi như thế..

Nhưng rồi tôi biết rằng, ngày tận thế… là không có thật!!
Và tôi vẫn nhận ra bản chất thật của con người mình.
Dù không có em…