Gái đứng đường

Nàng như nữ

Phương Thanh trong 'Hot boy nổi loạn và câu chuyện về thằng Cười, cô gái điếm và con vịt'

Họ đứng đó. Nồng nhiệt và cuồng say. Man trá và đỏng đảnh. Họ buông những lời trần tục khiến người nghe phải đỏ mặt. Họ lấy sự khêu gợi làm trò đùa, rồi thừa cơ bỏ lọ những cặp mắt trương phềnh vì nhục cảm cho đến khi chúng tan chảy dưới sức nóng của đêm hè bức bối. Họ uống thứ nước nhễu ra từ lọ và trở nên đảo điên. Họ trút nụ hôn lên hốc mắt trống hoác và xé rách vành tai của những người đàn ông. Bao mảnh linh hồn mê muội thoát ồng ộc qua màng nhĩ, bỏ mặc thân thể kinh hãi, bất động cũng trong mê muội.

NKHT32 – Khúc đua tử thần

..Rosetta bằng cách nào đó đã khiến tôi luôn nhớ đến nụ cười vành trăng của nàng.

 

Và thêm đôi mắt thuộc về biển cả của em nữa chứ. Đôi mắt hình cá voi đang bơi khoan thai sâu tít trong lòng đại dương bí ẩn. Đôi mắt làm tim tôi nhiều lần phải nuốt ực nhè nhẹ. Chúng khiến tôi yêu.. Đến nỗi tôi không biết là bản thân mình yêu cái gì nữa. Yêu chỉ đôi mắt ấy. Hay yêu cả em luôn nữa rồi.

(Có thể là cả em.) Vì lẽ rằng tôi đang nhớ em một cách vô cùng thảm thiết lúc này.

Ôi buồn cười quá. Tôi đang đi xe đạp, mà cười đến nỗi xóc nảy cả ổ gà chứ không phải là nảy cả yên xe như mọi lần. Tôi yêu em ư. Vậy mà sao khi hé môi để thì thầm một cái tên, tôi vẫn cứ gọi Valentina. Rất nhiều, rất nhẹ, rất khẽ. Có những bà chúa gió chứng kiến, tôi không biết phải làm sao nữa. Thế là tôi quyết tâm phải làm gì đó. Phải làm gì ư? Phải yêu cho bằng được em chứ sao. Quyết tâm phải gọi được tên em trong cõi vô thức. Nó khá trắc trở. Lòng quyết tâm của tôi ấy. Hoặc là do tôi không biết cách gọi tên em như thế nào cho đúng. Tôi đổ môi hôi trên những đoạn đường thẳng tắp và êm ro đôi lốp; guồng chân lạc lõng, cô liêu trong bóng tối đầy những xác ve. Để rồi tại vài cái khúc cua nào đấy, tôi vẫn gọi tên Valentina. Tôi lặng im, chừng vài giây, nén hơi rồi thở hắt. Tôi rủa Chúa cùng các đấng tôn nghi. Tôi nói ra tên em sau cùng của tất cả mọi thứ. Như một cách để chuộc lỗi. Nó khiến tôi trống rỗng và chẳng còn suy nghĩ cò cưa nào dưới mớ tóc. Tôi chẳng nhận ra có một điều gì đó khác lạ đã xảy ra. Tôi chỉ thất vọng về bản thân mình. Hay chính xác hơn là cái đầu của tôi ý.

Gió rít qua cặp tai nghe, khi tiếng nhạc vừa dứt, khiến tim tôi bồn chồn. Muse với bản symphony nào đấy; hầu như chỉ có tiếng của nhạc cụ. Nó du dương, sâu lắng và bất tận tới độ khi kết thúc thì biến mất vào trong gió không chút tì vết; mà tôi hoàn toàn chẳng có một chút khái niệm gì.

Tôi lạc mất tay lái ở một đoạn cua với độ tròn lý tưởng; tông ghi-đông vào hàng lan can rào ngay mé nước. Những ngón tay phải tê rần vì bị kẹt giữa tay nắm và thanh lan can bằng sắt. Tôi đã bóp cả hai phanh trước đó tận hai mươi lăm xăng-ti-mét, nhưng tốc độ mà tôi có được lúc đấy đủ để trượt chiếc xe đi một đoạn còn dài hơn thế nữa nhiều. Đau thật. Da tại những vết hằn tím tái trên ngón út, áp út và ngón giữa sởn mấy lớp lên. Tôi đành nhe răng cười méo trẹo, thực chất là để xuýt xoa những tín hiệu đau đớn vây bủa hết các thớ dây thần kinh nơi cánh tay. Mà ở chỗ này nhìn ra hồ Tây tuyệt thật. Mặt nước mênh mông, còn khung trời thì bát ngát. Đôi mắt tôi bắt nhịp với cái đẹp nhanh hơn hẳn so với việc phát hiện có mối nguy hiểm đe dọa ngay tầm. Có lẽ tôi nên thuộc về một nơi nào đó chất đầy sự hoang sơ. Tôi nghĩ đến việc chuyển cuộc sống của mình rời xa Hà Nội. Chẳng phải một, hai lần tôi lôi cái vấn đề này ra đàm đạo với chính bản thân mình. Thời gian càng trôi đi – năm, tháng, ngày – tôi càng cảm thấy mình nên kết thúc sự đời tại phương chốn khác. Tôi nhìn thấy mình ngồi nghỉ tại một mỏm đá, khá nhiều rêu và cỏ mòng xung quanh; cánh áo đã sờn cũ, rách toạc mấy chỗ; đó là chiếc áo với hàng khuy bấm đã han gỉ, phôi sắt nâu xỉn bợt ra bám xung quang những nốt cúc tròn đen đúa. Rừng cây rì rào báo bão ngay phía dưới mép thung lũng. Bên đằng chân trời, mặt trời đã lặn hồi lâu, bỏ lại những dải mây sậm tím; chúng bảo bọc tầng lớp với nhau, ngăn cách ánh nắng chiếu xuyên qua bầu khí quyển ngược vào vũ trụ. Hơi đất xung quanh tôi bốc lên, mang theo cát và mùi rễ cây lục lăng. Bóng tối mau chóng ùa ra, cướp lấy mọi khoảng trống. Nó sà xuống nơi thấp nhất trước, nuốt chửng khu rừng, đánh thức tà ma quỷ ác; đuổi bắt muông thú vào tận hang sâu, đầu độc những khe nước róc rách luồn dưới mấy thân cây gỗ đổ khô sụ, kềnh càng. Sắc trời vần vũ bởi các đường chớp nhấn nhá sọc xiên, âm ỉ mối họa khôn lường. Đôi tai tôi không phải chờ lâu, đã có tiếng ào ào từ xa vọng đến réo rắt khắp màng nhĩ. Tiếng rơi của những hột mưa rền rã bập bập suốt một chặng đường dài, sột soạt giở tung từng viên đá khỏi rìa đất mấp mô đằng kia. Sỏi nhảy lách tách như điên. Chẳng mấy chốc, tôi chìm sũng trong mưa. Tan chảy. Thành một khối bùn nhão nhớt.

Tôi nhớ lại ngày trước, khoảng thời gian mà tôi hoàn toàn sẵn sàng bỏ mọi thứ ở lại và ra đi, cái thời kỳ đen tối thảm hại của tinh thần. Tôi chỉ có một đốm sáng nhỏ nhoi lúc ấy là Valentina để con tim hướng về. Nhưng nàng chỉ khiến tôi yêu đời thêm chút chút mà thôi. Tôi vẫn bỏ quách Hà Nội sang bên, gắn thứ tự do tiều tụy lên đôi chân, bước những bước đi khản đặc họng, tới những nơi xa vời, những nơi mình chưa bao giờ bén mảng đến dù là ở trong đầu. Nhưng nó cũng chỉ là một chút chút tô điểm cho cái tôi hão huyền to như cục nợ một tỷ yên. Sau một tuần lấm lem đất và hơi sương, tôi trở về, mở tủ lạnh và hớp những bịch sữa mát lành, ngủ yên trên giường ấm, thay những bộ quần áo tươm tất, lại rong chơi và ăn bữa tối muộn. Tôi lo lắng cho Valentina thật sự. Dù thế, không hẳn là trăm phần trăm vì lý do ấy mà tôi thất bại trong công cuộc đào thoát khỏi số nợ tỷ yên kia. Có thể chính bởi quá lo lắng cho Valentina mà tôi quên mất cái lý do nổi cộm khiến tôi thất bại ê chề là gì. Rốt cuộc, mọi sự thừa thãi đều gây ảnh hưởng không tốt. Valentina không phải một đứa trẻ như tôi, nàng thản nhiên bước qua cánh cửa mà tôi e sợ, và trang hoàng cuộc đời bằng những bông hoa. Vậy mà tôi đã làm gì với cuộc đời của mình. Tôi làm hàng rào kẽm gai. Tôi còn quên khuấy những đóa trà ở khu vườn, thứ đẹp đẽ duy nhất tôi đã xoay sở để có được. Chúng thui thủi một góc, với mầm nụ úa khô như búp chè đã sao.

Tôi không nghĩ rằng trí óc mình lưu giữ được nhiều thứ lâu đến thế. Mà tất cả những thứ đó lại được tua lại đúng lúc chẳng thể nào ngờ nhất. Tôi vừa thoát khỏi một cú đâm (cũng vài phần) khốc liệt và tâm hồn còn đang treo ngược tận bên kia hồ. Tôi gọi tên Rosetta, nhổm lên xe, tiếp tục căng chân nhồi khuôn lực khi kéo khi đẩy vào đôi bàn đạp. Xích truyền động êm ru trên vòng líp trước-hai-sau-bảy. Quán xá rộ sáng đèn. Tiếng nói cười chen chúc. Hòa tan hết thảy các nỗi nhớ mong. Vầng trăng nhoẻn cười. Sóng nước lớp lang đưa vỗ bờ kè. Tôi có nhận ra một điều gì đó khác lạ đã xảy ra không ư? Đến lúc này tự tôi hẳn là đã biết.

Sắc

Hôm nay nắng nhào đổ ra hiên
Thu đâu láng mình sát nét lá
Nhạc điệu buồn tang chẳng còn lạ
Những cố nhân xưa đang ngủ quên

Hà Nội mùa thu nắng suốt thềm
Lụy bên viễn phố người đưa têm
Tiếng hót chích bông thuở xa vắng
Có ẩn tình chi nghe véo von.

Hà Nội vừa thu, mắt lệ suôn,
Nước xanh non biếc tạc vui buồn
Ánh thẳm lòng xanh tường vôi đỏ
Súng chặt tay thề không xốn xang.

Hà Nội đón thu: nón chưa vàng
Nếp còn mùi gặt, chưa lò rang
Lá sen hương lạt diên vỹ cuối
Chạnh bước nhớ thầm những kỷ chương

Đâu sắc thu xưa, cảnh lối cũ,
Lá bàng đỏ quạch ngã ba cong
Hàng diều say gió ngang ngọn gạo
Mái nâu chân nhảy chú chim bông.

M.I.A

Anh yêu em biết bao nhiêu chứ. Giờ sao không quên được. Nỗi nhớ chôn chặt ngay tim. Mùa thu có là gì khi biết em không còn đấy.

 ———————-

Tôi đã bỏ quên thói quen viết được vài bận. Như cái cách người ta vẫn hay quên những lời hứa. Phần nhiều là vì hình như tôi đang chôn thây vào một chuỗi tuần hoàn mơ hồ, khép kín, còn gọi là chu kì ngày đêm. Tôi lỡ sa chân vào một cái bánh răng khỉ gió nào đó, khi đang chiêm nghiệm một lời tiên tri đầy khả ái về cái sự đời tôi, và để thất vận thân mình vào những vòng quay kiên định, rối rắm, chất chứa áp bức. Chúng đã khá vất vả trong việc điều chuyển tôi theo những chu trình truyền động phức tạp, nhưng cũng bõ công đấy chứ. Dù gì thì tôi cũng không biết tôi đang ở đâu. Tôi không còn là nhà biên kịch bất khả chiến bại nữa. Tôi đã bị tóm, nguyên bởi trí tò mò nông cạn của một con người.

Nhưng trên hết tất cả, tôi biết là mình bị tóm. Ôi cái sự đời. Nó đã kết thúc. Theo hướng mạch lạc nhất. Và tôi dần quen với những gọng kìm và nỗi tuyệt vọng. Ít ra thì, hiện tại, nếu các bạn cần biết, trong tôi không còn sự hoang mang tột độ pha nhiều sợ hãi như lúc đầu nữa. Vậy nên, mọi người chẳng cần phải tỏ ra lo lắng làm gì, cho tôi, nhân những lúc nhàn rỗi. Còn về phần tôi ấy. Trước kia tôi hưởng tự do trên khắp thế gian. Nay, tôi thấy mình tối thiểu cũng đạt được tự do trong cự ly ba mét. Cũng oách lắm đó chứ. Nghĩa là cái đầu và cái chân tôi vẫn có thể hoạt động theo một cách riêng. Hãy nhìn những âu sầu và lắt léo quanh đây mà xem. Chúng bị vô số cung bậc tầng chảo đàn áp, gây ra sự ủy mị và lệch lạc phương hướng xạ nhiễm trong từng thớ không khí. Khởi nguyên của những dối trá và buồn bã cũng nát vụn dưới từng súc bánh răng kềnh càng to sụ. Chúng gào thét và tắt lịm chỉ đúng một giây đời ngắn ngủi. Chà, không gì có thể trốn tránh hay đánh lừa diễn biến của một bộ phim viễn tưỡng khi nó đang trình chiếu. Tôi đành ngậm bồ hòn qua ngày. Chờ đón một cơ hội. Một lỗi sai chính tả mảy may nào đó có thể tồn tại sẵn. Nếu biết bấu víu, tôi sẽ xé toang cỗ máy ngờ ngệch này chỉ bằng vài cái gạch sột soạt kèm lời phê bỏ sin sít sát lề. Hãy cứ là hi vọng.

Thế giới hôm nay đang quay theo quỹ đạo khác. Tôi đắp tư lự lên một dải mây, thảnh thơi vuốt ve bầu trời bằng những suy nghĩ mong manh mỏng mảnh, rồi lại xốn xang nhớ về con sóng và vách đá. Một bông hoa trắng khẽ nở; liền theo là cả điệp khúc mưa ào xuống như thác đổ. Tôi đã nhớ em khi cô đơn nhất giữa muôn trùng thiên nhiên bữa ấy, khi đội ba lô và đứng chắn cho bông hoa khỏi sự đe dọa đến từ những hòn mưa to oạch chực như muốn phá vỡ cả đoạn đèo. Nhưng giờ thì nỗi nhớ ấy tĩnh lặng như một cơn mưa rào nhẹ. Và tôi bỗng thấy không cần thiết phải che chở cho bốn cánh hoa mỏng mảnh điểm hồng lấm tấm ấy nữa. Tôi xoay người sang một bên, cùng với bông hoa, cả hai lẳng lặng ngắm nhìn hoàng hôn rơi khỏi vòm trời, bỏ lại biển cả tần ngần dâng nỗi khao khát. Tôi không biết đằng xa tít tắp kia có phải hải âu không. Nhưng nhìn hòn đảo mà bầy chim với những đôi cánh trắng phớ đó đang quần tụ, trong sắc tím thẫm say đắm tuyệt vời này, dưới tiếng rít gào của gió, như đang nhảy múa, hết từ những bài van-xơ rộn rã, đến những điệu tăng-gô mạnh mẽ, những đuôi váy sóng trồi hụt mượt mà luyến láy bám lấy từng nhịp cuồng si bất tận, trông thật là kỳ vỹ đến độ bức bách làm sao. Tôi quay đầu sang phải những mong một sự tán đồng trong tâm tưởng; nhưng, ôi thôi, bông hoa lạ thường vừa lộng lẫy kề bên kia đã biến mất không dấu vết. Cơn mưa xối xả ngồn ngộn bao nỗi ghen tuông muôn cớ vẫn đều tay quét hết sạch mọi thứ, tất tần tật rêu và cỏ lác. Nó vốn không định tha thứ cho bất cứ thứ gì tươi tắn ở xung quanh tôi. Ấy vậy mà tôi cứ nghĩ nó chỉ là một cơn mưa rào nhẹ vô hại. Tôi ho và bị sặc nước. Tôi thoáng hoảng hốt chừng mấy giây. Mặt đất trắng xóa bọt. Chẳng thể tìm nổi một hòn đá cuội nữa là. Mọi thứ đều chìm nghỉm, vuột mất bóng mình trên mặt nước. Hai ngày sau, tôi lăn vào ốm khi vẫn lang thang ở xóm Rúi. Là hai ngày duy nhất và đầu tiên tôi phải tự hỏi bản thân mình rằng em đang ở đâu. Cảm giác may thay không đánh lừa tôi. Đây không phải kịch bản vốn dĩ được ươm mầm từ vài tháng trước. Nó mùi mẫn quá. Đây là cái sự đời. Cái sự đời chỉ trong chốc lát.

Phố vắng. Con phố âm thầm trải lòng suốt mấy hàng cây..

Hà Nội. Hà Nội treo mình lẳng lơ suốt mấy hôm nay giữa trời mưa tầm tã. Cả thành phố khêu gợi và trần truồng đang thèm khát những giọt buồn hoa lệ biết lóe sáng óng ánh khẽ vô tình rơi sượt qua làn da tươi mát vừa mới chớm chuyển sắc thu. Thế là đã sang tháng Chín. Kỉ niệm hay ký ức. Có một khoảng không gian bao la giữa hai bờ của một dòng sông, thứ người ta có thể gói gọn lại, trong vài tích tắc; người nào thật xa xỉ, sẽ thắt lên đó nhiều đoạn dây rối; đa số hơn, chỉ đơn giản gói ghém cầm chừng, rồi quăng quật đâu đó. Có một thứ khác. Ở giữa biển khơi. Hơn nữa còn là ở chốn sâu thẳm trong lòng đại dương. Là một chiếc mỏ neo. Hình như là của một con tàu đắm.

Hà Nội vẫn quay tròn như chong chóng mỗi sáng tôi dậy. Mộng mơ của một ngày thường bắt nhịp bằng cái tên đầu tiên tôi gọi thầm trong ý nghĩ. Và chờ cho đến khi mặt trời lặn cũng trong ngày hôm đấy, tôi gọi một cái tên khác nữa. Rù quến trước-sau, sớm-muộn để tạo nên cái vòng chu kỳ điềm đạm và đơn điệu của cuộc sống.

Mà tôi đã nói hết chưa nhỉ, cái sự đời ấy?

5-1.4

Ngày dài, tháng lệch, năm chia.

 

Chẳng còn gì để mất. Ấy là khi chúng ta chẳng có gì cần phải níu giữ. Và ta cứ thế ngẩn tò te, tiến bước theo một chuỗi những quy luật mơ hồ không tên, không tuổi.

Tháng Tư, tháng Tư về. Loa kèn chúm chím, cúc vàng e lệ. Trên những con đường, cơn gió ngoằn nghèo đón nắng sớm nở trước hẹn. Vị tình yêu thoang thoảng màu trắng tinh khôi và mềm mại, thong dong theo những mẹt mây đầy nhóc hoa, chầm chậm xoắn đều cùng vòng xe đạp dắt bộ lét rét nheo nhóc, lạc lõng, trước cái nhịp đông đúc của đời sống thị thành. Những vành nón phe phẩy phẳng lặng mấy tầng không; những tia nước láo ráo chạy trốn hơi nắng chếch mé, chui mình ẩn dưới lớp báo sờn nhõng nhẽo của ngày hôm trước, chen chúc sau đám lá biếc còn đương ngơ ngác, hoặc trốn khuất trong những cánh hoa măng tươi ôm tràn hương vị cuộc sống.

Ngày hôm nay, nắng bóng bẩy và mịn màng lướt nhẹ qua dải kính bám bụi từ những cơn mưa suốt mùa đông năm ngoái. Vệt mưa ngày nào đã khô đét dưới lớp áo thời gian. Chỉ còn những kỷ niệm hoen ố chảy quẹt ngóng trông một vết mắt ai quay đi mà biến mất. Nụ hôn buồn bã, bỏ lại say đắm, cất đôi cánh nhỏ và bay về phía bờ Tây khắc khoải – nơi chốn lạ lùng của những bức thư đến mà chẳng bao giờ có được hồi âm.

Ngày hôm nay, mưa rơi rất vội, ồn ào, chuệnh choạng đôi ba cảm xúc. Những giọt mưa nhảy lanh tách và í ới. Những kỷ niệm thôi thúc bởi khúc ca rầu rĩ, hờ hững bám víu bên hiên. Những vành xe xòe xoẹt mặt đường, vẩy bùn nhép tung tóe, xô đẩy những suy nghĩ thẳm sâu bên trong con người cuộn tròn lai láng. Những mùa cà phê chói chang trên cao nguyên đất đỏ, gió đủ tràn trề để giữ cho giọng nói ai không vội tan mau.

~
@Hà Nội, một ngày tháng Tư nửa chừng lơ đãng.

Hà Nội, em

Hà Nội những ngày heo hút không hồn nắng,
Buông lơi dây đàn trong giấc ngủ mùa đông.
Mùa đông! Phải chăng cái mùa của niềm nhớ?
Khiến chân ta lần hồi nhịp bước ngày xưa.

Hà Nội những ngày heo hút con phố vắng,
Mưa để lại gì trên cánh hoa chiều nay?
Nỗi buồn! Là nỗi buồn biết đâu nói hết
Theo ta mãi thôi bất kể tháng ngày dài.

Những gì đằng sau nỗi buồn

Nếu như em đã hỏi, thì anh sẽ trả lời là chẳng bao giờ.

_________________

Ban đầu cứ định đặt tiêu đề là “Những gì đằng sau niềm vui”. Vậy là một điều hiển nhiên rõ ràng – thứ câu chữ nền nếp phân li đối nghĩa ấy, rồi sẽ nhanh chóng dẫn dắt thiên hạ nghĩ rằng: “những gì” được viết ra trong này, hẳn là mang giai điệu của một bài thánh ca buồn – tự nhiên bủa vây lấy tâm trí. Đằng sau niềm vui ư? Còn gì ngoài nỗi buồn da diết thương cảm. Vậy là thử đổi thành “Những gì đằng sau nỗi buồn”. Đằng sau nỗi buồn? “Những gì” đó phải chăng vẫn chính là nó, nỗi buồn phiền miên man không bao giờ dứt. Đằng sau nỗi buồn? Liệu có khiến người ta muốn tận hưởng một niềm vui nào đó khôn xiết, phấn khích hơn hết thảy mọi thứ khác trên đời hay không?

_____________________________

Giá như các bạn đang sống ở một nơi xa xôi nào đấy chẳng phải Hà Nội. Vậy là mình có thể miêu tả Hà Nội bằng tất cả những từ ngữ đẹp đẽ, long lanh và bóng bẩy tồn tại mặc nhiên thành những âm vực chói lòa nơi cuống họng. Những lời lẽ cứ thế thỏa sức tôn tạo, ngụy trang nên một lớp sơn với những mảng màu sắc phẳng lặng, hài hòa, ấm áp, nhưng cũng có khi sáng loáng, lung linh, tráng lệ đến khôn cùng, bao phủ khắp các con phố ngập ánh đèn nê-ông vàng lịm buổi tối, thổi bay đám bụi khói đông đúc ồn ào, nhượng lại vẻ thênh thang hút tầm mắt cho đường sá và những cơn gió mùa đông tha hồ quẩn quanh tìm kiếm một mối tình còn hoài năm giấu kín. Có thể khoa trương rằng Hà Nội chẳng khác gì Pa-ri hào hoa. Có thể gian dối rằng Hà Nội cũng có một cái tháp Ép-phen lộng lẫy khoe dáng kiêu kỳ đâu đó. Có thể bóng gió rằng bờ sông Tô Lịch còn tuyệt vời hơn dải sông Xen thơ mộng, êm thắm, mỗi khi dáng chiều ngả rơi trên cả thành phố. Nhưng rồi lại chợt nhớ ra. Như một điều tất yếu chịu ảnh hưởng bởi kỷ nguyên thông tin vốn đang oằn mình cố len sâu vào từng hang cùng ngõ hẻm, thì cho dù có là một kẻ xa lạ ở tận chân trời góc biển, hiển nhiên vẫn luôn có cơ may biết mọi điều về Hà Nội còn hơn cả mình ấy chứ. Hơn đến nỗi nếu ở Hà Nội có một cái tháp Ép-phen cỡ nho nhỏ thôi, kẻ đó cũng hoàn toàn có thể biết rõ ràng rành mạch từng mối hàn, từng đoạn ghép có bao nhiêu cái đinh tán, từng vết han gỉ nắng mưa thế nào. Ôi, chỉ nghĩ đến đấy thôi mà đã thấy bản thân mình bất chợt xa lạ với Hà Nội biết bao nhiêu. Lòng nhộn nhạo và chỉ muốn ôm Hà Nội thuần túy lấy một cái. Những từ ngữ đẹp đẽ, long lanh muốn nói ra ư? Ta cứ chất phác như đám sương mờ, và mặc cho những kẻ rình mò say sưa tự mình lần đường rẽ lối lấy thôi.

_____________________

Mình đã từng đọc ở trong một cuốn sách, là tuyển tập tản văn chứ không phải là tiểu thuyết, rằng tận cùng tất cả là cái chết. Tột cùng tất cả, là cái chết. Những thứ chất chứa sự sống, cứ qua một chu kỳ, sau khoảng thời gian đằng đẵng nhớ mong, lại quay về nơi chốn mà mọi điều tất yếu trở nên vĩnh hằng. Từ con sâu, cái kiến, cho đến tất cả chúng ta, đến tất cả những bông hoa phớt tím nở li ti đan xen qua kẽ những lứa cỏ xanh phùn mùa cũ; tất cả rồi sẽ cùng nhau úa tàn một cách bí ẩn. Ngay cả những gì vô tri vô giác như viên sỏi, hòn đá, cũng phôi pha thân hình theo cát bụi. Ngay cả mặt trời nắng chiếu đỏ lòa trên kia rồi sẽ đến một ngày lụn bại, hóa thành một khối tro tàn hiểm độc, lớn xác và cô độc. Ngay cả những đám mây rồi sẽ đôi lần mất hút khỏi bầu trời xanh thẳm cao vợi. Tất cả mọi vật trên thế gian đều sống, dù nham nhở hay phẳng lì, để rồi rốt cuộc cũng cùng nhau đi đến giây phút tận cùng là cái chết. Nhưng như một mệnh đề vẫn cần phải chứng minh, mình vẫn luôn tự hỏi tận cùng tất cả có phải là cái chết? Cái chết có vẻ siêu nhiên gì mà kết thúc được tất cả như vậy? Chưa từng có ai đi đến giây phút tận cùng ấy, đặt một bước chân quay lại, và nói. Nói ra hết thảy những điều mà người ta muốn biết. Thổ lộ những bí mật đen tối nhất thế gian. Trút hết mối nghi ngờ vô biên không đứt đoạn. Về cái chết. Về những gì đằng sau cái chết. Nếu có. Hãy hóm hỉnh. Và nói về nó như một cuộc phiêu lưu kỳ vĩ nhất trong vũ trụ bao la này. Đừng ngại ngần gian dối một sự thật muôn phần tốt đẹp đến thế chứ.

_____________________

Bất giác lặng nghe hơi thở của cuộc sống.. Nghe sao mà quen. Cái cụm “hơi thở của cuộc sống” ý. Người ta dùng hoài, như một loại chiêm nghiệm, và cần phải chiêm nghiệm, một cách lẩm rẩm và thì thầm như khi học bài học thuộc lòng, thật nhiều nhiều, thì người ta mới dám thốt ra chính xác cái điều tội lỗi ấy; nếu không sẽ rơi vào tình trạng ngắc ngứ không thoải mái. Vậy hóa ra hơi thở của cuộc sống, là một loại tội lỗi? Mình cho là vậy. Thì thầm đi đôi với lén lút mà; lén lút lại hoàn toàn cặp đôi với tội lỗi ngay ở những liên tưởng đầu tiên mà người ta có thể nghĩ. Nó có ghê gớm không vậy? Có chứ. Những gì đại diện cho – hoặc thực hiện theo – phương cách thì thầm hay lén lút rõ ràng là đều ẩn chứa nỗi ghê gớm, tiềm tàng những hệ lụy dài đằng đẵng ta chẳng thể nào ngờ. Hơi thở của cuộc sống đang dần trở thành căn bệnh hú họa của một xã hội rảnh rang đang ngày càng lún sâu vào vực thẳm nghệ thuật vô chiều hướng. Căn bệnh đang lây nhiễm cho ngay cả ta, người lúc nào cũng rảnh rang nhòm ngó những hạt bụi, những viên si-li-cát óng ánh sắc lẻm li ti đính đầy trên những luống gió ban trưa. Thực tại nghiệt ngã nóng hổi chợt làm dòng suy nghĩ xoắn lại, và rớt. Cái gì đang rớt ra ư, ta chẳng thể định nghĩa nổi. Hơi thở của cuộc sống? Không phải, là suy nghĩ, nếu hiểu đúng nghĩa một cách trừu tượng. Từng giọt. Từng giọt. Ta cần cái gì đó để hứng? Không cần. Suy nghĩ của ta đang rơi rớt vô chiều hướng. Và cứ mặc nó đi. Mặc cho nguồn cội của căn bệnh mang tên cuộc sống tuôn trào.

________________________

Nếu như em đã hỏi, thì anh sẽ trả lời là chẳng bao giờ, hay đại loại là chẳng biết đến khi nào. Thời gian là một lớp nhám. Có người muốn nó trong suốt phẳng lì trơn tuột. Có người muốn nó sần sùi thô ráp và bụi bặm. Nhưng đó chỉ là viễn cảnh mà tạo hóa bị bóp méo mông lung bởi những nghệ nhân sảnh sỏi. Vượt lên trên cái viễn cảnh đấy, ở một góc độ hiện thực dù là tàn nhẫn, kể cả thời gian có là một nghệ nhân thành thục điêu luyện đạt độ siêu nhiên vượt bậc, thì nó cũng chẳng thể lượm đâu ra biệt tài gì trong việc gây đôi ba hiềm khích nhỏ nhoi lên quá khứ hay lên nỗi nhớ cả. Những gì tồn tại vẫn cứ tồn tại và ủ ê suốt năm tháng. Những thân cây trơ hốc hứng mưa ngập đầy thân rỗng. Những lá mơn mởn xanh vỗ về cưng chịu đám chồi non nấp hoài ngượng nghịu. Mùa lúa đã qua; cánh đồng ngập nước; những thân rạ phạt ngang nhuốm đất xổi bật rễ cháy đen. Màng bọt bèo phì nhiêu béo ngậy leo lét hắt sáng trong đục. Làng xóm quê hương muôn trùng nhỏ bé. Lớp lớp hiu hắt bài ca. Cửa sổ phai ánh nhòa. Đường đi vội. Em đã ở đầu. Chẳng thiết đến nơi. Mùa đông đang khác. Tháng hai đi, tháng ba đến, bỏ quên mưa phùn thấm ướt những con phố ngoài khơi.

___________________________

Ta bước qua những ngày đông dạn dĩ,
Và tự hỏi có mang chúng theo cùng..
Rồi điều gì sẽ đến khi mùa thu quay gót:
Những phố buồn sẽ vẫn làm mờ đắm con tim?

Ta lặng yên khi tháng Ba vừa đến,
Giấu nét cười sau làn mưa bụi bay.
Đem yêu thương hóa cơn mơ dài che nỗi nhớ
Vùi muộn phiền bên lối hè quen lắng sương đêm.

Viết cho nỗi buồn trào ra hết (Hidden)

Chỉ là một cách để nghĩ.

**

Mình biết có một Hà Nội xưa đẹp lắm.
Nơi quán cóc, chợ chiều rủ nhau bình yên quên đi vội vã.
Nơi phố phường không tấp nập mặc bọn trẻ con thỏa sức nô đùa.
Nơi có tiếng xích lô leng keng reo vang trong ngày ngợp nắng.
 
Mình biết có một Hà Nội xưa thật lắm.
Giản dị mùa thu đưa hương cốm ngát thơm trong gói lá sen.
Những gánh hàng rong quây quần các mẹ, các em xì xụp bên nồi chè, nồi cháo.
Những ngôi nhà nghiêng nghiêng nóc đỏ, chờ mỗi dịp Tết đến lại rực rỡ cờ hoa.
 
Mình biết có một Hà Nội xưa lạ lắm…

**

Chia tay. Một lần. Hai lần. Phải chăng còn có thể chia tay nhiều lần nữa.

Kết thúc. Một lần. Phải chăng chỉ cần một lần kết thúc là hết được tất cả.

Nếu như những điều trên là đúng, nếu hết thảy chúng ta gật đầu đồng ý, và nếu chúng ta ai cũng nghĩ như thế và đã sống trong ý nghĩ như thế; thì phải chăng cuộc đời này, tất cả chúng ta cứ thế yêu yêu yêu, và cứ thế một cách tự nhiên người nào cũng với tới được sự hoàn mỹ cuối cùng là chết chết chết.

**

Em là gì chứ mà khiến tôi như vậy.

Chỉ là một nàng tiên bé nhỏ mà tôi bỗng dưng có cơ hội được quen biết trong đời.

**

Tôi từng có một quá khứ thơ ngây để làm bạn. Nhưng nó đã mặc tôi lẻ loi trong cuộc hành trình đến tương lai. Và ở đó tôi chẳng quen ai. Nói đúng hơn tôi chẳng quen được ai để làm bạn, giống như quá khứ đã từng.

Tôi từng ước; ước gì cuộc sống không phũ phàng đến thế; ước gì con người ta không phì nhiêu trong tình cảm đến thế. Và ước gì thế giới không có cõi lãng quên.

**

A, tôi không thể trách những con thuyền. Chúng cứ phiêu du giữa những hòn đảo, chen chân qua những dải đá ngầm vô vị, nỗi bâng quơ làm cánh buồm no gió, và cứ thế những mũi thuyền cô đơn rẽ sóng, chẳng có lúc nào dừng.

Tôi không thể trách chúng, những con thuyền, đều đặn hòa nhịp trên hải đồ nối giấc mơ với giấc mơ, liên kết những gì xa lắm với những gì gần lắm.

Tôi không ghét, nhưng cũng không bao giờ yêu.

Tôi tạo ra bầu trời trong xanh có gợn mây trắng bóc, in bóng xuống mặt nước đại dương sâu thẳm, nơi chằng chịt những cuộc hành trình phi mục đích vẫn hàng ngày được dùng tới.

Tôi tạo ra các vì sao lấp lánh, nhưng không phải để chỉ đường.

Tôi tạo ra các vì sao, chỉ để những con thuyền biết giới hạn của mình, không tham lam vượt quá đường chân trời, làm tiêu tan khát vọng làm chủ dải ngân hà mà chúng vẫn hằng năm ấp ủ.

**

Bước ba bước và rồi biến mất,
Hỏi rằng gió có nhớ ta không?
..
Tạm biệt nhé những con đường hoa sữa.
Tạm biệt nhé những quán nước ngày đông.
Ta tạm xa chiều hồ Tây sương tím,
Lặng lẽ phai nhòa trong một thoáng tháng ____________.

**

Tôi quyết định bỏ rơi tất cả.

Rất có thể đây là những dòng tâm sự cuối cùng của một tâm hồn sẽ dần bị lãng quên.

Tôi thực sự không thích bị kìm kẹp. Và thực sự tôi đang thấy mình bị kìm kẹp.

Tôi thực sự không thích bị gắn chặt với một nghĩa vụ nào cả. ________________________________________. Tôi cảm thấy bị áp lực. Đè nén. Và thế là tôi đặt dấu chấm hết cho một cuộc đời có vẻ ngoan đạo. Như nó đã bao năm như thế. Đã từng như thế.

Ai cũng có một ____________. __________________________. Tôi thực sự không biết. Tôi cần một trải nghiệm. Sự hòa hợp cần thời gian. Sự tiếc nuối cần thời gian. Sự nhớ mong cần thời gian. Sự sâu đậm cũng cần thời gian.

**

Người nào cho rằng tôi chẳng đáng tin cậy. Người đó nói đúng.

Tôi đại diện cho đầu óc tôi. Không ngại ngần phát biểu rằng nó hoàn toàn rỗng tuếch, và trong thời đại của giải trí gần đây, có thể gọi nó là đầu óc của một cô nàng tóc vàng hoe.

Tôi vẫn thường tự hỏi, những cô nàng tóc vàng hoe, có đáng để luôn là nguồn cội của một câu chuyện đáng nực cười nào đó không.

Tôi luôn tự ti khi thấy ai hơn mình. Nhưng lại luôn thiếu niềm khao khát làm điều gì đó để được bằng họ. Nói đúng hơn, tôi có khao khát, nhưng chỉ trong ý nghĩ. Tôi thiếu sự chủ động, thông qua tay chân và con mắt để thực hiện bất cứ khả năng nào trong suy nghĩ mà tôi đã mường tượng ra.

Và điều đó làm tôi càng tự ti. Nhút nhát càng làm tôi thấy mình yếu kém.

Tôi làm nhiều việc giữa chừng. Và rồi bỏ dở chúng.

Và chúng cứ nằm ì ở đấy. Không kết thúc..

Chán nản. Tôi vứt hết mọi thứ. Tôi để gần như tất cả mọi thứ ở lại.

**

Nhưng tôi lại không hề có ý định tiến lên phía trước.

**

______________.

________________. Nhưng có vẻ tôi không thể sống chan hòa trong đó. Tôi thực sự không biết nữa. __________, _________________. Nhưng thực sự trong trái tim tôi có khoảng cách.

Và một lần nữa, nếu người nào nói tôi khó gần. Người đó lại đúng.

Có một chút hạt sạn, vương đâu đó; giống như khi ăn cơm, vô tình nhai phải một hạt sạn, chúng ta sẽ đề phòng cảnh giác trong những lần nhai tiếp theo; tôi cũng thế, không thể tiếp tục trong sáng nữa, một khi tôi đã biết cái gì đúng và cái gì sai.

Và có lẽ tôi còn là một người thù dai, nên tôi không thể tha thứ cho những gì đã nằm lại như những hạt sạn trong quá khứ.

Khi viết tới đây, tôi cũng đang tự hỏi mình có là một người luôn luôn đúng.

**

Tôi luôn đúng.

Cho dù người ta có nghĩ thế nào đi chăng nữa. ___________________, ___________________, _______________________, _________________________. _________________________ với những quy định và quy tắc đã từ lâu không còn phù hợp với một thứ có cá tính nửa vời như tôi.

_____________. _________________________________.

________________. ____________________________________.

_______________________________.

Còn tôi luôn ghét mọi thứ giới hạn. Tôi cũng tự đặt mình vào vị trí thách thức, tất nhiên là ở phía đối lập _________________________.

**

Có phải vì tôi quá khó gần.

Tôi cho rằng cuộc đời mỗi người luôn là một phép màu kì diệu của sự sống. Và tại sao ta không thể tự do sống ích kỷ chỉ vì bản thân dưới ánh nắng vĩnh hằng kia. Ta sống mà không có bổn phận và nghĩa vụ gì hết.

Nếu mà tôi hét những lời trên vào vách núi, dám chắc những lời phản lại sẽ là: “Vậy thì ngươi sống để làm gì? Ngươi quả là tảng đá vô tri vô giác chỉ biết lăn lóc từ đỉnh đồi xuống chân đồi rồi cứ thế nằm chết lặng tại một gốc cây nào đó mà thôi. Vậy thì ngươi còn muốn sống để làm gì chứ!”. A, vậy mà tôi cứ tưởng kể là hòn đá vô tri vô giác thì vẫn có sự sống chứ, tôi đã từng nghe ở đâu đó như thế: Tất cả mọi thứ trên thế giới này đều sống.

**

Đam mê của tôi là sống mồ côi, gàn dở, và viết lách một chút về những tháng ngày u tối. Có lẽ tôi phải tham gia một chuyến lang thang lớn. Chưa biết nó sẽ hữu ích gì. Tôi hẵng còn quá trẻ và mọi thứ tôi muốn vẫn còn là phù phiếm.

Có thể ban đầu tôi thích thú. Rồi khi quen dần tôi sẽ lại chán nản. Giống như bản tính tôi vẫn vậy. Không có gì là bền vững trong trái tim.

Tôi hoàn toàn có thể yêu sâu đậm một người. Và cũng dễ dàng như lúc mới đầu cảm thấy yêu người đó, tôi hoàn toàn có thể hất cẳng và thay thế chỗ khuyết trong tim bằng hình ảnh một người khác.

Luôn có một lúc nào đó để tôi làm mới lại bản thân bằng những ý nghĩ điên rồ và cực kỳ bẩn tính. Những lúc như thế trên mặt tôi sẽ hiển hiện tất cả. Đừng động vào, hãy cứ để tôi tự do lo lắng cho phần đời còn lại của mình. Hoặc là tất cả sẽ ổn, hoặc là sẽ chẳng ổn chút nào.

Đừng do dự. Hãy quát vào mặt tôi: “Đồ tồi. Đồ bẩn. Thằng điên.” khi cảm thấy không thể chịu đựng tôi hơn được nữa.

**

Tôi nghĩ chúng ta có thể trở thành bạn bè thân thiết.

Hãy viết thư cho tôi khi bạn cảm thấy nhớ. Hay những lúc cảm thấy buồn và cần một người lắng nghe. Tôi luôn có tất cả mọi mặt xấu của con người tồn tại trong tim, nhưng tôi luôn biết kiềm chế nó. Tôi tự hào vì có một trái tim như thế, thay vì uất ức vì mọi điều muốn xổ ra mà lại bị thắt chặt bởi mái vòm ý chí, nó lại nhu mì điềm đạm chịu đựng, có sức cảm thông lại kỳ trước những lời nói gây yêu thương đến từ một con tim khác.

Thực ra..

**

Thực ra viết là một cách để bộc lộ suy nghĩ. Cũng giống như nói. Nhưng viết thường chỉn chu hơn. Khi viết người ta bịa giỏi hơn là khi nói. Vì đầu óc có thời gian để suy nghĩ và tưởng tượng. Và hơn hết là ta có thời gian rà soát lại những nguy cơ tiềm ẩn trước khi những lời lẽ được đưa tới một thế giới suy nghĩ và tưởng tượng khác.

Viết thì đỡ nguy hiểm hơn là nói.

Vì ta có thể hoàn toàn cho những lời văn ý thơ bằng nét mực đen trên giấy trắng là một câu chuyện thần tiên. Nửa phần hư cấu, nửa phần tưởng tượng. Nói trắng ra là những thứ bịa đặt có tính toán hòng lôi người đọc vào một thế giới gương; thế giới với những hình ảnh phản chiếu y hệt thế giới thật, nhưng các sự việc xảy ra trong đó thì hoàn toàn là do vị thần của những giấc mơ cai trị.

**

Thực ra tôi thích làm các bạn quay mòng giữa sự thật và mọi điều gian trá.

Có thế các bạn mới không có cơ hội để nắm bắt được tâm can tôi. Tôi ghét người khác nắm bắt được ý nghĩ của mình. Tôi chỉ cần người ta hiểu. Và thế là đủ.

Không biết sao nữa. Tôi đang nhớ về một cái entry cũ mình đã từng viết. Ở đó. Cũng giống như ở đây. Tôi sống trong thế giới của riêng mình. Cho riêng mình. Một cuộc sống ích kỷ.

Cuộc sống có 30 phần ư. Tôi chiếm trọn sự vô dụng của bản thân đến 31 phần rồi.

Phải không, _______ nhỉ?!

**

“31/30
Liệu có quá không
Dù anh thừa nhận nhưng em không tin đâu
Em biết
Anh là người sống vì người khác hơn bản thân mình
Vậy nên {…}
[Suta♥]”

Chiều

Chiều nay cà phê 1 mình.
Hà Nội chợt mây chợt nắng.
Hồ Tây xao ánh buồn vương;
Thanh Niên hè lay nỗi nhớ.

Dải lá vàng khô ngơ ngác;
Tiếng chổi lùa bên xác xơ.
Những câu chuyện chẳng nên thơ
Vội theo dòng người biến mất.

Bỏ quên vị đắng ngây ngất
Trôi tuột tận xuống con tim.
Chiều nay, con tim trống vắng;
Chiều nay, ngọn gió bơ vơ.

Lòng bỡ ngỡ; lướt phố êm,
Lướt qua Hồ Gươm – Tháp Rùa xinh xắn.
Những con phố dài, phố ngắn,
Kết dính duyên ai, môi thắm ngẩn ngơ.

Chiều hôm nay, yêu là yêu,
Yêu nàng thiếu nữ bên cây liễu,
Thả nỗi bâng khuâng phủ bóng chiều,
Duyên dáng nét cười buông hồn xiêu.

Chiều hôm nay, Sài Gòn mưa.
Còn Hà Nội nắng, nắng lưa thưa;
Nắng chới với bởi mùa thu vừa tới,
Nắng mênh mang nhưng sao rất nhẹ nhàng.

Chiều hôm nay, Sài Gòn nhớ,
Sài Gòn thương, liên miên rơi lệ.
Cách Mạng Tháng Tám bụi bay ngấn nước;
Nguyễn Thị Minh Khai xuyên suốt cô đơn.

Những dòng kênh cuốn mưa lơ đãng;
Sân ga buồn bỏ mặc vũng chăng.
Đâu vị đêm cay cay đầu lưỡi..
Tiếng chao hàng lạ lẫm ngỡ quen..

Chiều hôm nay, Hà Nội xa,
Hà Nội mơ, nhẩn nha mắt đắm.
Phan Đình Phùng cây đôi bóng ngả
Tràng Thi phai một lối đi về.

Những ngọn đèn vàng ửng sớm lên,
Nền gạch lạnh rảo nghe chân bước,
Tiếng phố phường nhộn nhịp giờ tan,
Nẻo chợ phiên buổi lâu họp nốt.

Chiều nay bện hơi cà phê đắng,
Đắng ngấm hoàng hôn, vị thuốc tàn,
Khói rơi hờ hững bên tay áo,
Phẩy nhẹ quên đi cuộc tình khan.

Nỗi nhớ riêng ta

Ta lại trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Nhớ mùa thu buồn lá vàng chớp ngả,
Giọt chiều xa vẹn nguyên luyến tiếc,
Dải mây nghiêng theo ánh mắt xô nghiêng.

Ta không biết phải làm sao với nỗi ưu phiền,
Đành tư lự buông tâm hồn cho cơn mưa đầu tháng.
Mưa cứ rơi, rơi, rơi, ràn rạt kín đầy con ngõ,
Mặc ngọn gió nhòa khẽ khàng luồn mấy nhịp chấn song.

Ta ngẫm cuộc đời qua từng vệt than vẽ trên tường không chán.
Những vết lửa và bụi đỏ hóa tro tàn có thấm mệt đâu;
Vậy mà những chứng tích cháy đen như dấu hằn quá khứ,
Làm ta phút chốc quên mất đi những đốm sáng trong tim.

Ta cứ thế lặng im, rờ rẫm, kệ đôi mắt cho màn đêm chi phối;
Đùn đẩy sự hoang mang kiếm tìm cho hơi thở phập phồng lo sợ;
Chẳng ai có thể hiểu; chẳng ai có thể tin; chẳng ai có lời giải đáp;
Và ta cứ thế tự huyễn hoặc mình trong giới hạn của những mộng mơ.

Ta bỗng nhớ dãy rào xanh lét hắt ánh hoàng hôn tối mờ,
Nơi mệt mỏi đã khiến ta sõng xoài thân thể lên đám cỏ vừa mới ướt sương.
Đất rất ngọt, mùi đất rất thơm, và đâu đó hương dạ lan thoảng qua quyến rũ;
Ta lịm đi, cảm tưởng như một mai chẳng còn có thể lấy lại nụ cười.

Nhưng rồi ta vẫn thức dậy, vẫn sống, vẫn âm thầm lê đôi chân qua những vùng cát.
Vẫn rảo bước bộ hành qua những triền đèo ôm trọn đồi xanh.
Vẫn xin nước uống của đám du lịch khoái dừng xe ngắm cảnh mỗi khi cạn khô khát cháy.
Vẫn không ngừng thảng thốt đếm sao lấp lánh mỗi bận trời khuya không mái che đầu.

Vẫn nồng nhiệt ôm hôn những bụi hoa đang vội khoe sắc.
Và đặc biệt tình tứ với một nàng cánh trắng phớt hồng,
Vốn thản nhiên kiêu kì tách mình đứng riêng một bờ đá rộng,
Nhưng chẳng ngại ngần ra vẻ, luôn sẵn chìa bốn bờ môi xinh.

Ta cũng chẳng ngượng ngùng đứng cạnh mà ngắm nàng say đắm.
Chẳng tiếc chi thời gian bên nàng suốt cả buổi trưa.
Che chở nàng yên bình trong cơn mưa xối nước của sườn Đông nắng gió;
Rồi nghẹn ngào đến lúc tạm biệt.. Ta chỉ biết nói lời tạm biệt mà thôi..

Ta lại trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Thấp thỏm con tim dưới nắng hè oi ả.
Mùi muối mặn chát chua lòng đắng;
Khói thuốc phì phèo cay hận mi ai.

Ta lại trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Ta đi xa là để quên nỗi nhớ.
Duyên hải miền Trung biết bao cồn cát;
Đồng nước miền Nam từng bấy ruộng cày.

Ta lại trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Đây Hà Nội, đây mùa thu tới,
Đây chút vàng lay, bờ xa mời gọi,
Đây hồ Tây tím, nuốt ánh mặt trời.

Ta trở về với nỗi nhớ riêng ta,
Với những góc quen, phố dài đơn lẻ.
Những nỗi niềm thương lặng lẽ trôi đi.
Những kỷ niệm xưa, dĩ vãng quên nhanh.

Ta trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Cứ khi thu về là lòng buồn hơn cả.
Chẳng gì có thể khiến đôi môi vui mừng nữa.
Tình yêu thuở trước ư? Hoa sữa đã hết rồi.