Những dòng cuối cùng

Mình đang định viết những dòng cuối cùng cho cuộc đời tự kỷ của bản thân. Và sẽ là thế.

Lúc này đã sang ngày mới. 12 tháng 9. Hai hôm trước mình đi ngủ khá sớm. Và lại còn dành thời gian rỗi để đọc lại Gỗ mun của Ryszard Kapuściński nữa chứ. Mình rất ít khi viết cảm nhận về những cuốn tiểu thuyết mình đã đọc. Bởi vì mình luôn sợ những lời văn hoa đấy sẽ ảnh hưởng không lành mạnh, sẽ chi phối đến tình cảm tự nhiên của những người chưa bao giờ đọc chúng. Cũng chính bởi thế. Mình cũng rất ít khi đọc những dòng đề tựa nằm ngoài một cuốn sách bất kỳ. Thường thì mình sẽ đọc một, hai, hoặc đôi lúc là sơ qua cả chục trang đầu trước. Nếu thấy thích thú bởi giọng văn, mình sẽ lật lại mấy trang bìa để xem người ta mô tả hay đánh giá về cuốn sách như thế nào. Ưng là mua. Ưng là vác về. Mọi việc diễn ra đơn giản nhưng thường cũng ngốn tới mấy chục phút ngó nghiêng khắp các ngăn trên các kệ ở hiệu sách. Chẳng cần phải xem trước từ nhà xem quyển nào hay, quyển nào nổi tiếng hiện giờ. Thèm đọc là lại ra Fahasa ngay Xã Đàn; hay như bây giờ ham rẻ là lên Nhã Nam chỗ Đỗ Quang đằng Trần Duy Hưng – tuy hơi xa nhưng được cái chất lượng chính hãng và giá cả được khuyến mại tới 25%. Nguyễn Xí, Đinh Lễ cũng là một địa điểm khá lý tưởng cho dân mọt sách có-nhu-cầu-tiết-kiệm-hầu-bao ở Hà Nội. Nhưng thực sự chỗ đấy là một nơi hơi tạp nham. Mình không thích lắm.

Mình mua Gỗ mun ở Fahasa Xã Đàn; cùng với cả quyển Henderson, ông hoàng mưa nữa. Cả hai quyển đều nói về Châu Phi – lục địa đen của thế giới. Cả hai đều cuốn hút mình ngay từ những trang đầu tiên. Và dù thực tế lần đó chỉ định lấy một, băn khoăn dữ lắm, nhưng rồi cuối cùng cũng dốc hết ví để lôi hai em ý về. Về mặt cá nhân, khi đọc xong cả hai cuốn, nếu để nhận xét thì mình sẽ dành nhiều sự ưu ái cho Gỗ mun hơn. Nó thực sự đang dần trở thành một tác phẩm bất hủ gắn liền với tâm hồn mình, nối gót tiếp theo những Giết con chim nhạiCuốn theo chiều gióScarlettKafka bên bờ biểnBiên niên ký chim vặn dây cótKhu vườn bí mật. Mình từng bị ám ảnh nặng nề về mặt lý tưởng sống bởi Kafka bên bờ biển và Biên niên ký chim vặn dây cót, từng khóc thực sự bởi tình cảm con người trong Giết con chim nhại, từng xúc động đến cảm phục bởi tình yêu, tình cảm gia đình đẹp đẽ và tự nhiên trong Cuốn theo chiều gióScarlett hay Khu vườn bí mật và cả trong Giết con chim nhại nữa. Còn riêng Gỗ mun lại khiến mình cảm thấy một cái gì đó khác trái ngược hẳn những cảm xúc trên. Dường như là nhiệt huyết đối với cuộc sống, đối với xã hội. Mình chắc vậy. Nhưng nó không phải một dạng sục sôi đầy máu lửa. Mà chỉ kiểu một dòng chảy. Một kiểu nhiệt huyết mang tâm lý “nước chảy đá mòn”. Đúng với bản chất của con người mình. Đúng “kiểu” của mình. Lặng lẽ và âm thầm ghi nhận mọi điều xảy ra trong cuộc sống. Nhưng không vì thế mà yên ắng tứ bề. Cũng không phải là đến thời điểm nó sẽ bùng nổ như miệng núi lửa lúc phun trào. Mình thích ví nhiệt huyết ấy với những cơn sóng xô bờ cát hơn. Đều đều tràn lên rồi lại giả vờ như bị ai đó kéo tụt xuống. Khi tới khi lui. Khi dâng đầy khi cạn khô. Khi phơi phới rạng ngời khi tủi hổ sầu bi. Nhưng cái nhiệt huyết trồi xụt mà mình hằng ấp ủ đó. Phải. Nó là một chuỗi liên tục. Chứ không bị ngắt quãng. Đấy mới chính là điều đáng ghi nhận. Và nên được ghi nhận.

Mình có một tâm hồn trẻ con không vướng bận suy nghĩ. Đôi lúc hay bị ngơ và cứ chửi thẳng như mấy thằng bạn thân mình thì là ngu. Chúng nó cứ bình phẩm về độ ngu của mình như cơm bữa. Và đôi lúc thực sự mình cảm thấy không được tôn trọng ở mức đúng nghĩa bạn bè. Mình tỏ thái độ không đồng tình với chúng nó thì lại bị kêu là dỗi này dỗi nọ. Mình chỉ xin nói một điều là mình chẳng bao giờ thèm giận dỗi ai không thân thiết với mình cả. Nhất là khi ở trong cái hoàn cảnh làm cứ việc gì không đúng đắn, không phù hợp theo số đông mà bị chúng nó biết được thì cái điệp khúc về ngu dành cho mình cứ gọi là xác định kéo dài mãi mãi. Nhưng chẳng thằng nào hiểu cho. Và mình thì vẫn nhẫn nại mặc kệ bọn nó chửi. Mình không biết nữa. Nó cũng không phải là một điều tệ hại gì lắm. Mình chỉ không thích thế. Xã hội vốn đầy thị phi. Và có lẽ con người hiện đại giờ đây chỉ còn biết tìm thú vui qua những màn rủa xả nhau khi lê la ngoài đường, khi túm tụm ở một góc ti-vi hay khi tụ tập kín mít trong phòng họp báo. Những lời nhắn nhủ chân thành dành cho nhau đang dần bị mất đi. Sống chui lủi hay tuyệt chủng hẳn, mình cũng không dám chắc. Hãy cứ nhìn xã hội thời nay khi phát hiện thấy điểm tiêu cực của một sự việc. Thật đúng là số con rệp mới đứng ở hàng ngũ mắc sai phạm. Sẽ chẳng có cơ hội nào để ngóc đầu lên. Người ta cứ thế đào đào đào. Ngày trước, khi cơ giới hóa còn thấp, vẫn phải bới bằng tay. Giờ công cụ sẵn có, chỉ cần vài giây là có thể đào một cái hố sâu tỷ dặm, và nếu muốn nó còn có thể ngoằn nghèo sang cả bên Cuba nữa cơ. Một xã hội chỉ biết đả kích. Vùi dập. Chỉ biết nhìn nhận những mặt xấu của một vấn đề. Chỉ quan tâm quảng bá những gì được coi là tâm điểm đáng lên án. Là một xã hội thụt lùi và tha hóa. Thậm chí ích kỷ vô cùng. Một xã hội thoi thóp, sống dở chết dở và dường như chẳng còn việc gì khác để làm hơn là luồn lách trong cái mê cung xoắn quẩy tự mình tạo ra. Thay vì khám phá và sáng tạo, nó đang thui chột và tự mắc kẹt mình ở khắp hang cùng ngõ hẹp. Cứ xem cách chúng ta ứng xử khi gặp một thứ gì đấy không vừa ý thì biết. Sẽ là chửi. Sẽ là đay nghiến. Cứ xem cách chúng ta ước mơ một thứ gì đó trong cuộc sống là biết. Hoặc là chẳng có gì. Hoặc là hoàn toàn phù phiếm. Chúng ta đang ngày càng sống cá nhân một cách tột độ chẳng thèm kiêng nể ai. Nhưng điều kinh khủng nhất là chúng ta dù không sống cho xã hội, cho cộng đồng nhưng lại mắc bệnh tập thể và chịu ảnh hưởng không-thể-giải-thích-được bởi tâm lý đám đông đến tột cùng. Phải chăng tiếng nói của sự thấu hiểu mang âm điệu của một bài thơ lại khó bày tỏ vậy sao. Phải chăng những lời thóa mạ thấp hèn có điều gì đẹp đẽ quý giá hơn hẳn nên mới được người ta sử dụng nhiều đến vậy. Văn hóa văn minh chẳng được ai học tập. Văn hóa phi văn minh thì lại có sức lan tỏa rộng lớn. Mình sẽ chẳng phí thời gian để đặt một câu hỏi nào nữa ở đây. Mình nghĩ nếu đặt câu hỏi. Mình rồi sẽ tự viết câu trả lời. Rồi sẽ lại châm chọc và lải nhải về một đống rác rưởi nào đấy. Rồi tự mình sẽ chôn vùi bản thân mất thôi. Không mình ở đây sẽ chỉ để nói thêm mấy điều.

Rằng mình đã đôi lúc thấy được những điều rất tốt ở những thằng bạn thân của mình. Mình cũng không ngờ đâu. Nhưng những gì bọn nó làm đúng với bản chất của chúng nó thì thật sự là ý nghĩa, thậm chí còn xúc động đến nỗi làm mình thay đổi hẳn quan điểm về bọn nó. Và mình tin là bản chất cái xã hội này cũng thế. Mình mong và hi vọng không sớm thì muốn nó sẽ biết cách thảo bỏ lớp vỏ ương ngạnh gàn dở xù xì này đi. Hãy để những giá trị tốt đẹp lên ngôi. Hãy biết đóng góp và xây dựng một cách tích cực chứ không phải là cứ rầm rộ chê bai nhiếc móc. Hãy tập thốt ra những lời chuẩn mực và chín chắn. Hãy là người trong cuộc sâu sắc trước mọi vấn đề. Hãy là diễn viên chân thành, và dù có ngu, nhưng cũng phải gợi cảm. Chúng ta đang làm việc với nhau như một ê-kíp. Hãy sống vì điều đó chứ không phải vì sự nổi tiếng hay vấn đề giàu có cá nhân. Mình thì vốn dĩ chẳng quan tâm lắm. Mình là nhà viết kịch bản và bộ phim nào cũng phải theo ý mình hết. Và sẽ là như thế.

The ending day of the world 3 (or “We’ll never know”)

If you read the part 1 and 2, then you should be happy now, ‘cause this is part 3 from series of mine: {The ending day of the world}.

You could read old parts (in Vietnamese) at:
– Part 1: The ending day of the world (1)
– Part 2: The ending day of the world 2 (or “Never-ending stories”)

Glad to write this in English. But that’s no problem. I’m practicing my ability itself.

***

It’s so long from the first time when I wrote `your` name softly on a white paper, smiling as if it (called “love”) would never happen to me once again – specially that if it were caused by `you`. “Ooh, it’s just something.. only something strange.. `Love`, isn’t a right word to describe my feeling.. but no other suitable words are found..”. “Maybe `you`?? No!!”. “Will I love `you` like this way? Sure that no.”. I started to get `you` outta my head, like the way the ocean waves do, to erase footprints on the shore; but I was not as fully strong as them; I was really not heartless enough, or (I’m sure that!!) `you` weren’t sand. Oh, I could not be as a cold cold wind, blowing through everywhere, from north to south, east to west, bringing winter onto lands, making snowflakes fall down on fields and gardens, then leaving, suddenly; all things melted into water; nothing left to remain. “Oops! I must be crazy. Or a bit like crazy. Call me a dreamy night.”. But by the way, I couldn’t stop talking to `you` everyday, as well as kept caring and worrying about `you` everytime.

Then now, “I love `you`. And it’s true.”..

It’s so long from the day I was born in Hanoi. I’m always happy with being born and living my whole life here. But it’s not the reason why I love this city, for ever. Two years ago, a big anniversary was celebrated when Hanoi got 1000 years of age. “`It’s gonna be an ancient town soon` – I completely agree with my idea, as time still goes by fast like a super rocket now.” But that’s still not the reason I wanna mention. Yeah..

I sometimes walked in the rain of Hanoi, with no hats, no raincoats or umbrellas, felt the sadness running down on my cheeks. Actually, I didn’t hate rain as much as I usually said. I liked the way it made me wet and get heavy, and helped me to join the rhythm of the most natural things in this world. I liked the way it rained carresingly on Sunday. I also liked the way it rained in the afternoon, so gently; millions of droplets of water were sparkling under the shimmer of the sun. And when it rained at night, I liked stepping lonely in the dark. Just to know everything I had done was right. Not to grow up like plants. I liked seeing neon lights blurring in my eyes. Then, scenes in front of me were like being backward to the past, or like being forward to the future. Hey, I couldn’t reach them. They were real, but also seemed to be unreal. I got confused. And as it was in a fairy-tale,  I always imagined that something magical would occur at the end of the road I was walking on, when the rain disappeared entirely into its rest. But exactly what was ‘something’? I never did this expectation carefully. Might be `you`? I wondered.

I sometimes sat with my friends, or even with myself – I preferred this – at any familiar small corners in Hanoi; and drank coffee – a glass of coffee mixed with a little condensed milk. I often had nothing much to speak, to them – my friends in case they were there, and nearly fell into state of silence immediately. In fact, I didn’t care people’s talking; I didn’t mind any conversations which did not relate to me directly. I liked acting as a stone, lying in peace and musing upon the distant void. Well, it was better for me to keep my mind as empty as possible, or it would explode due to thousands of ideas born per second within; and only bitter-sweet caffeine could do this unseenable task. I liked using spoon to slowly stir my glass of coffee many times till coffee and milk twisted into steady circles before drinking any from it. While noises were still around, I was very supposed to hear nothing and there seemed that no sound of any words rolling in the air could affect me. “Am I losing deeply in somewhere?” I used to ask myself this question. I guessed I was on the path to a place named “The Eternity of Balance” – where my overflowing thoughts could be converted into nutritive foods which then served as a delicious supper for my screaming stomach at night. Was I fantasizing? I wondered.

I’m trynna catch the moment escaping from my fingers. It goes so fast. My memories are corroding in every minutes. And I’m forgetting what I need remembering. I can’t control the blink of every neurons in my brain. They are now working for their own happiness, not mine. So, what’s up? My mind considers itself a funny miscellaneous massive mess. It causes a huge problem of operating and co-operating what I see, what I hear, what I smell, .., then to what I think. I wanna save some voices. But I’m not allowed to do it. Permissions are firing somewhere out of my hands. And with no new useful introductions for this unkown condition, I stand there, don’t know what to do, see everything fading away, little by little. Yeah, I can wish something. But wishes won’t make any changes. So I give up and aim to sleep. Dream a dream.

Well, where we are coming at? At where our hearts are jumping to. Don’t fear anything. Do what you need to do. Correct what you did wrong. Stand up soon right after you fell. You only live once. Live it best with no regrets; then readily welcome you to the death. Just smiling. Death never harms you. He’s only a friend coming up next after your previous friend (known as ‘life’) is gone forever and ever. And he will take care of you till the last. The last? What do I mean? I have no point of view about it. And you should have, too. Oh no, I’m not saying that we are all coming at death. I referred that we had better come at where ours hearts jump to. Is it done? I’ll never know.

I’ll never know anything, but something I have known or did know. And I did know for so long that I’m loving `you` so much, loving `you` best with no regrets. I’m not readily loving `you` while smiling to the death; so it sounds better to know that I’m loving `you` at anywhere my heart’s jumping to.

I rarely dreamed about `you`. But when I did, the dreams always caused me to wake up scarely. I had no permits to complain of my stupid mind – it did its own private work as usual – but, it was only that I hated facing to the darkness at midnight and hated to feel missing `you` instead of every stars twinkling up high above the poetic sky. I hated the way `you` runned away and got dangers in every dreams of mine. And there was like no chances for me to catch `you` stopping, or more correctly was, to catch my mind stopping its foolish action of madness. Oh it’s surprisingly, I still remembered `you` and `your` charming voice. Clearly to now.

Clearly. I’m riding on my bicycle round Sword Lake in Hanoi. It’s crowded here, there and everywhere. On streets, on lakeside, on pavements, in Ly Thai To Flower Garden, at Dong Kinh Nghia Thuc Square, people enjoy shouting, laughing, walking, sightseeing, talking, jogging, driving. They’re all happy. Aren’t they?! I’m sure that they are. If not, they don’t come here to dissolve themselves in so much damn fucking noises and in many dull yellow lights from streets’ lamps, halls’ lamps or restaurants’ lamps. It’s funny when I’m here, too; hiding all my sadness behind my `blue` eyes, just to join the city’s daily social living. It’s funny when I’d rather be alone at where people show up their animation without any splendid shame. I wanna feel the spiritedness from them; then get it back in my letters. For me, humans are worth great creatures that need to survey and research minutely. I like to work on them whenever having free time. Mindfully, I’m drawing their actions, their smiles, their cheers, their jokes into the wrinkled part of irresolution of my brain. And later, at several amazed moments, I will remember them, feel their emotions like those are mine. Then write something about life, death, devotion and sacrifice. In some backgrounds that only I know.

I’m wondering how to end up all. We don’t usually know how to end up everything, and give out questions of it. But it seems that nothing of all needs to be ended.

I’m drinking coffee – a glass of coffee stirred steadily with a little condensed milk – at the top of my house. It’s windy and the scenery is immense. Night covers all with his shadow of dark. There’s still the moon and a few stars hanging on the sky’s curtain. But they shine slowly. The air sometimes keeps silent, then breezes have their opportunities to come after and give my ears some whishpers from so-far lands where the autum has begun from the start. The hot weather falls to cool down. Everything is in a good mood. But I feel lacking the rain. Rain will make everything better. And better.

Cause I’m missing `you` tonight. And I wanna..

Listen to the rhythm of the falling rain.
Telling me just what a fool I’ve been.
I wish that it would go and let me cry in vain.
And let me be alone again.
The only girl I care about has gone away.
Looking for a brand new start.
But little does she know.
That when she left that day.
Along with her she took my heart..

23.5

Đôi khi “nửa” (hay “rưỡi”) cũng có cái hay của nó.

***

Không biết tự bao giờ tôi bắt đầu thích kỷ niệm cái nửa chừng con dốc hay nôm na là cái tuổi rưỡi của mình.

***

Đôi khi không biết phải nói sao, khi Hà Nội hôm nay nắng mưa bất chợt đến vậy. Loa kèn nở trắng ngần trong những ngày tháng Tư vội vã chuyển mùa. Ta ở nhà đón nắng, ta ở trong phòng nghe tiếng mưa rơi rào rạt ngoài hiên. Ta lặng lẽ nhấm nháp tình yêu khi Hà Nội chuyển mình giữa hai thái cực êm ả của đất trời. Một chút, ta bỗng thấy cuộc đời của mình dần trở nên bình dị hơn bao giờ hết.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi anh yêu em nhiều đến thế. Chỉ là một tình yêu đơn giản bắt nguồn từ lời nói đến trái tim. Từ những sự quan tâm giản dị diễn ra hằng ngày, rồi đến những quãng thời gian xa cách đến không ngờ, mà anh cá là tạo hóa đã cố tình chen vào giữa cuộc sống vốn bình thường trôi đi đó, để khiến anh dần nhận ra chút gì đó đặc biệt nơi em. Và rồi anh chỉ biết suy nghĩ, đắn đo trong những cảm xúc mới có. Đâu ngờ chút gì đó đặc biệt kia vẫn cứ lớn lên mạnh mẽ thành hai tiếng “hạnh phúc” mà anh không bao giờ muốn mất đi nữa. Anh đã đôi lúc nhớ em. Và giờ thì anh đã yêu em được mấy mươi lúc cũng khá lâu rồi. Thế đấy. Trời ơi.

***

Đôi khi không biết phải nói sao, khi hôm nay trái khoáy đến lạ. Viết rất dài như thường lệ rồi xóa hết, chỉ để lại hai mẩu bắt đầu nằm trong đống hoa thị, và thay thế cho đống lê thê bị xóa là một đống cà chớn “đôi khi không biết phải nói sao” ngay tiếp sau đây. Ít nhất là ngắn hơn và dễ đọc hơn. Vậy đó. Trời ơi.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi sắp tới sẽ có nhiều thay đổi. Ta thấy tốt hơn nên giấu kín tất cả. Nơi đây để bắt đầu. Ở nơi nào đó sẽ có phần kết thúc.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi ta đang ăn caramen mẹ làm. Nói chung là quá ngọt. Và ta thực sự không thích ăn những đồ ngọt quá. Nhưng mà vẫn phải ăn hết.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi em luôn khiến ta phải bận tâm lo lắng. Đang thi cử mà thuốc thang quanh người. Ta đâu uống thuốc hộ được. Vậy là kệ thôi.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi lục lọi về những kỷ niệm cũ. Những khuôn mặt bạn bè ở mỗi chặng đường ngày trước vốn thân thiết. Chỉ biết lặng cười khi tất cả đã quá xa.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi giấc mơ xưa giờ đã đủ lớn để ta thực hiện. Liệu rằng ta sẽ bước những bước khởi đầu, biến điều ấp ủ trong tim trở thành kỳ vĩ.

Đôi khi không biết phải nói sao, nên đành lảm nhảm lấy vài cái đôi khi như thế. Riết rồi cũng chán. Vậy là ta chấm hết.

Ngày tận thế

Post này đã được viết cách đây khá lâu. Ban đầu là những cảm xúc thật viết cho một người có thật, nhưng dần được lèo lái đi 360 độ để người ta không thể nhận ra. Là entry cuối cùng trên blog Yahoo! cũ, đồng thời cũng là entry đầu tiên xông đất trên các trang nhật ký cá nhân trên mạng mà mình có cơ hội thử qua. Post chính thức đăng ngày 30/03/2009.

Gửi 123 của ngày ấy…

***

Dù biết là chả có ngày tận thế trên đời này, hay chí ít thì tôi cũng cho rằng như thế, nhưng khi nghe em hỏi về sự tồn tại của nó, tôi vẫn khẳng định như đinh đóng cột ngày đó sẽ đến vào một thời điểm ko xa lắm trong tương lai. Vì sao ư, đơn giản là tôi thích cái tính tò mò ưa vặn vẹo của em. Vì tôi biết rằng những câu hỏi của em về ngày tận thế sẽ không chỉ ngưng lại ở đấy. Vì tôi lại có thể thoải mái ba hoa và tán dóc với em về những sự kiện, những mường tượng mà chả ai có thể tin hay nghĩ ra được. Vì những lúc như thế, em thật hồn nhiên và đáng yêu với những emoticon dễ khiến người ta hiểu lầm. Và vì những lúc như thế, tôi thật thoải mái với nụ cười nhẹ nhõm sau ngày dài mệt mỏi vương vấn trên môi và trong trí óc.. Và tôi nhận ra bản chất thật của con người mình..

Chưa bao h thấy một buổi chiều đẹp đến thế. Những tia nắng mặt trời cuối cùng đẹp đến mê hồn. Không phải cái sắc vàng rực rỡ chói lòa, mà là cái sắc vàng điềm đạm và an lành, dịu dàng và mát mẻ, cái sắc vàng tuyệt vời nhất mà tôi từng thấy. Cứ ngỡ mùa thu đến sớm, nhưng đâu phải, những hàng cây vẫn xanh thắm một màu thế kia.. Hà Nội thật đẹp trong dáng chiều muộn. Tuy sự cổ kính ngày càng phai nhạt theo thời gian, nhưng bạn ạ, Hà Nội luôn được thiên nhiên ưu đãi về nhiều mặt. Nếu bạn biết chọn đúng lúc, đúng thời gian và đúng địa điểm, như lúc này đây, bạn có thể thấy được những nét xưa cũ, cảm nhận được mùi vị của lịch sử thoáng qua, những tinh tế của chốn kinh đô Rồng Bay, giữa những dòng xe cộ nhộn nhịp, giữa những dòng người chen chúc và giữa những ngôi nhà chật chội.. Tôi đang sống ở đây, và tôi yêu nó, như tôi đã yêu em vậy..

Thật buồn cười khi tôi chẳng nhận ra là mình đang đi lang thang theo đúng nghĩa đen của từ đó. Đi từ chỗ này sang chỗ khác mà không rõ thực sự là nơi nào mình muốn đến. Có những nơi còn không có tên trong lộ trình đã vạch ra từ trước. Thật lạ là dù nhận ra nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn cố tình đi chệch đường. Chắc là để kiếm những khoảnh khắc quý báu cho riêng mình, tôi nghĩ thế. Lang thang giữa bụi bặm và ánh điện, thế vẫn chưa đủ, tôi lang thang ngay cả trong khối óc của mình. Từ những kí ức thơ bé, những điều tôi tự nhớ được, hay một phần nhiều hơn là được nghe nhắc lại, đến những kí ức tôi chủ động khắc sâu vào bộ nhớ của mình mãi mãi. Quá khứ, hiện tại, rồi lại nghĩ về cả tương lai. Tôi lang thang đến cả những vùng kí ức chưa được nạp. Và rồi nhớ đến câu chuyện về ngày tận thế mà tôi đã thao thao bất tuyệt với em. Và bất chợt, tôi nhận ra, một chút thôi, tôi nhớ em..

Ước gì ngày tận thế… là có thật nhỉ. Nhảm nhí. Nó chẳng thể nào là có thật được. Vì mình là người biết rõ nhất. Chẳng phải kiêu ngạo nhưng rõ ràng chỉ mình là người trong cuộc. Nếu nó là có thật thì việc gì phải ước cơ chứ. Điều đó chẳng phải là sự chứng minh hiển nhiên rồi đó sao. Nhưng mình vẫn vui, vẫn phấn khởi, vì không có ngày tận thế, mình vẫn có thể kể cho em nhiều câu chuyện khác, những câu chuyện thỏa mãn cái tính tò mò ưa vặn vẹo khác thường của em. Tôi thích em, chẳng phải vì em luôn lắng nghe những điều vớ vẩn lãng nhách và không có thật đó, cũng chẳng phải vì tính cách, vì cái lối hay chọc ngoáy, đá đểu những câu nói của tôi, mà là vì.. uhm, biết nói thế nào cho dễ hiểu nhỉ. Nếu em không hỏi về ngày tận thế, thì làm sao tôi có thể nói cho em biết tất cả những điều, mà có quỷ thần chứng giám, trước đó một phút tôi còn chẳng nghĩ rằng là mình có thể bịa ra được hay như thế. Đôi lúc tôi tự hỏi em là gì nhỉ, mà khiến tôi như thế..

Nhưng rồi tôi biết rằng, ngày tận thế… là không có thật!!
Và tôi vẫn nhận ra bản chất thật của con người mình.
Dù không có em…