23.5

Đôi khi “nửa” (hay “rưỡi”) cũng có cái hay của nó.

***

Không biết tự bao giờ tôi bắt đầu thích kỷ niệm cái nửa chừng con dốc hay nôm na là cái tuổi rưỡi của mình.

***

Đôi khi không biết phải nói sao, khi Hà Nội hôm nay nắng mưa bất chợt đến vậy. Loa kèn nở trắng ngần trong những ngày tháng Tư vội vã chuyển mùa. Ta ở nhà đón nắng, ta ở trong phòng nghe tiếng mưa rơi rào rạt ngoài hiên. Ta lặng lẽ nhấm nháp tình yêu khi Hà Nội chuyển mình giữa hai thái cực êm ả của đất trời. Một chút, ta bỗng thấy cuộc đời của mình dần trở nên bình dị hơn bao giờ hết.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi anh yêu em nhiều đến thế. Chỉ là một tình yêu đơn giản bắt nguồn từ lời nói đến trái tim. Từ những sự quan tâm giản dị diễn ra hằng ngày, rồi đến những quãng thời gian xa cách đến không ngờ, mà anh cá là tạo hóa đã cố tình chen vào giữa cuộc sống vốn bình thường trôi đi đó, để khiến anh dần nhận ra chút gì đó đặc biệt nơi em. Và rồi anh chỉ biết suy nghĩ, đắn đo trong những cảm xúc mới có. Đâu ngờ chút gì đó đặc biệt kia vẫn cứ lớn lên mạnh mẽ thành hai tiếng “hạnh phúc” mà anh không bao giờ muốn mất đi nữa. Anh đã đôi lúc nhớ em. Và giờ thì anh đã yêu em được mấy mươi lúc cũng khá lâu rồi. Thế đấy. Trời ơi.

***

Đôi khi không biết phải nói sao, khi hôm nay trái khoáy đến lạ. Viết rất dài như thường lệ rồi xóa hết, chỉ để lại hai mẩu bắt đầu nằm trong đống hoa thị, và thay thế cho đống lê thê bị xóa là một đống cà chớn “đôi khi không biết phải nói sao” ngay tiếp sau đây. Ít nhất là ngắn hơn và dễ đọc hơn. Vậy đó. Trời ơi.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi sắp tới sẽ có nhiều thay đổi. Ta thấy tốt hơn nên giấu kín tất cả. Nơi đây để bắt đầu. Ở nơi nào đó sẽ có phần kết thúc.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi ta đang ăn caramen mẹ làm. Nói chung là quá ngọt. Và ta thực sự không thích ăn những đồ ngọt quá. Nhưng mà vẫn phải ăn hết.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi em luôn khiến ta phải bận tâm lo lắng. Đang thi cử mà thuốc thang quanh người. Ta đâu uống thuốc hộ được. Vậy là kệ thôi.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi lục lọi về những kỷ niệm cũ. Những khuôn mặt bạn bè ở mỗi chặng đường ngày trước vốn thân thiết. Chỉ biết lặng cười khi tất cả đã quá xa.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi giấc mơ xưa giờ đã đủ lớn để ta thực hiện. Liệu rằng ta sẽ bước những bước khởi đầu, biến điều ấp ủ trong tim trở thành kỳ vĩ.

Đôi khi không biết phải nói sao, nên đành lảm nhảm lấy vài cái đôi khi như thế. Riết rồi cũng chán. Vậy là ta chấm hết.

Ngày tận thế

Post này đã được viết cách đây khá lâu. Ban đầu là những cảm xúc thật viết cho một người có thật, nhưng dần được lèo lái đi 360 độ để người ta không thể nhận ra. Là entry cuối cùng trên blog Yahoo! cũ, đồng thời cũng là entry đầu tiên xông đất trên các trang nhật ký cá nhân trên mạng mà mình có cơ hội thử qua. Post chính thức đăng ngày 30/03/2009.

Gửi 123 của ngày ấy…

***

Dù biết là chả có ngày tận thế trên đời này, hay chí ít thì tôi cũng cho rằng như thế, nhưng khi nghe em hỏi về sự tồn tại của nó, tôi vẫn khẳng định như đinh đóng cột ngày đó sẽ đến vào một thời điểm ko xa lắm trong tương lai. Vì sao ư, đơn giản là tôi thích cái tính tò mò ưa vặn vẹo của em. Vì tôi biết rằng những câu hỏi của em về ngày tận thế sẽ không chỉ ngưng lại ở đấy. Vì tôi lại có thể thoải mái ba hoa và tán dóc với em về những sự kiện, những mường tượng mà chả ai có thể tin hay nghĩ ra được. Vì những lúc như thế, em thật hồn nhiên và đáng yêu với những emoticon dễ khiến người ta hiểu lầm. Và vì những lúc như thế, tôi thật thoải mái với nụ cười nhẹ nhõm sau ngày dài mệt mỏi vương vấn trên môi và trong trí óc.. Và tôi nhận ra bản chất thật của con người mình..

Chưa bao h thấy một buổi chiều đẹp đến thế. Những tia nắng mặt trời cuối cùng đẹp đến mê hồn. Không phải cái sắc vàng rực rỡ chói lòa, mà là cái sắc vàng điềm đạm và an lành, dịu dàng và mát mẻ, cái sắc vàng tuyệt vời nhất mà tôi từng thấy. Cứ ngỡ mùa thu đến sớm, nhưng đâu phải, những hàng cây vẫn xanh thắm một màu thế kia.. Hà Nội thật đẹp trong dáng chiều muộn. Tuy sự cổ kính ngày càng phai nhạt theo thời gian, nhưng bạn ạ, Hà Nội luôn được thiên nhiên ưu đãi về nhiều mặt. Nếu bạn biết chọn đúng lúc, đúng thời gian và đúng địa điểm, như lúc này đây, bạn có thể thấy được những nét xưa cũ, cảm nhận được mùi vị của lịch sử thoáng qua, những tinh tế của chốn kinh đô Rồng Bay, giữa những dòng xe cộ nhộn nhịp, giữa những dòng người chen chúc và giữa những ngôi nhà chật chội.. Tôi đang sống ở đây, và tôi yêu nó, như tôi đã yêu em vậy..

Thật buồn cười khi tôi chẳng nhận ra là mình đang đi lang thang theo đúng nghĩa đen của từ đó. Đi từ chỗ này sang chỗ khác mà không rõ thực sự là nơi nào mình muốn đến. Có những nơi còn không có tên trong lộ trình đã vạch ra từ trước. Thật lạ là dù nhận ra nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn cố tình đi chệch đường. Chắc là để kiếm những khoảnh khắc quý báu cho riêng mình, tôi nghĩ thế. Lang thang giữa bụi bặm và ánh điện, thế vẫn chưa đủ, tôi lang thang ngay cả trong khối óc của mình. Từ những kí ức thơ bé, những điều tôi tự nhớ được, hay một phần nhiều hơn là được nghe nhắc lại, đến những kí ức tôi chủ động khắc sâu vào bộ nhớ của mình mãi mãi. Quá khứ, hiện tại, rồi lại nghĩ về cả tương lai. Tôi lang thang đến cả những vùng kí ức chưa được nạp. Và rồi nhớ đến câu chuyện về ngày tận thế mà tôi đã thao thao bất tuyệt với em. Và bất chợt, tôi nhận ra, một chút thôi, tôi nhớ em..

Ước gì ngày tận thế… là có thật nhỉ. Nhảm nhí. Nó chẳng thể nào là có thật được. Vì mình là người biết rõ nhất. Chẳng phải kiêu ngạo nhưng rõ ràng chỉ mình là người trong cuộc. Nếu nó là có thật thì việc gì phải ước cơ chứ. Điều đó chẳng phải là sự chứng minh hiển nhiên rồi đó sao. Nhưng mình vẫn vui, vẫn phấn khởi, vì không có ngày tận thế, mình vẫn có thể kể cho em nhiều câu chuyện khác, những câu chuyện thỏa mãn cái tính tò mò ưa vặn vẹo khác thường của em. Tôi thích em, chẳng phải vì em luôn lắng nghe những điều vớ vẩn lãng nhách và không có thật đó, cũng chẳng phải vì tính cách, vì cái lối hay chọc ngoáy, đá đểu những câu nói của tôi, mà là vì.. uhm, biết nói thế nào cho dễ hiểu nhỉ. Nếu em không hỏi về ngày tận thế, thì làm sao tôi có thể nói cho em biết tất cả những điều, mà có quỷ thần chứng giám, trước đó một phút tôi còn chẳng nghĩ rằng là mình có thể bịa ra được hay như thế. Đôi lúc tôi tự hỏi em là gì nhỉ, mà khiến tôi như thế..

Nhưng rồi tôi biết rằng, ngày tận thế… là không có thật!!
Và tôi vẫn nhận ra bản chất thật của con người mình.
Dù không có em…