Thiếu

Tôi biết thời gian đang trôi. Tôi không bảo. Nhưng nó vẫn cứ trôi. Nó không nghe lời tôi. Nó chẳng quen tôi. Sao lại phải làm theo những gì tôi nói.

Tôi biết quá khứ đã ở lại. Dù tôi đã gọi, đã nài nỉ, hứa với nó làm bạn với tôi nó sẽ không thiệt gì. Nó rất tốt, nó biết rõ tôi từ khi tôi còn đỏ hỏn trên tay mẹ. Nó đã có thể là người bạn thân thiết của tôi đến hết đời. Nhưng nó đã không muốn. Nó đã ở lại. Tôi làm sao cản được.

Tôi biết một người. Một người tôi vô cùng quí mến. Và tôi biết người đó cũng quí mến tôi. Khi phải xa người ấy, tôi bỗng thấy hụt hẫng, trải qua những ngày mong nhớ và cảm tưởng như mình đã yêu. Nhưng dần dần tôi mới hiểu. Đó không phải tình yêu. Đó là một tình bạn đẹp. Đẹp thật sự. Và tôi xin gửi một lời cảm ơn tới người đó hôm nay. Tôi biết, nếu người đó đọc được những dòng này, cũng sẽ nhận ra. Hoặc cùng lắm tôi gửi lời cảm ơn tới tận tai người đó, là được, chứ gì.

Tôi cũng biết một người. Một người tôi chẳng thể nói nhớ. Một người tôi cũng chẳng thể nói quên. Đó là người đầu tiên. Đã khóc vì tôi. Ngay trước mặt tôi. Đôi mắt đỏ hoe đẫm nước mắt với dòng lệ lăn dài gò má. Người đó chạy. Qua tôi. Vượt tôi. Tôi có thể làm gì. Tôi chẳng thể làm gì. Tôi có thể nói gì. Tôi đã chẳng thể nói gì. Tôi có thể nghĩ gì. Tôi tức giận và rồi chao đảo. Tôi lang thang mọi xó xỉnh, tôi bất cần đời. Kể từ đó tôi sống gần như chẳng biết đến mọi người, dần xa lánh bạn bè và khép kín hơn. Tôi làm một số người giận mình, một số thì là ghét. Và tôi còn giữ bản tính đấy một thời gian dài. Đủ để hình thành một nhân cách như tôi bây giờ. Tôi không thể phủ nhận một điều rằng, khi tôi ghi tên của người đó trong cuốn sổ nhật ký với lời đề tựa về một mối tình đầu thuở 15, chính tay tôi đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi. Nhưng thực ra, khi lần thứ hai thấy người đó khóc và những lần hai ánh mắt gặp nhau, tôi mới biết là không phải chính tay tôi. Chính tay người đó mới đúng.

Tôi biết một người khác. Một người tôi hơi thất vọng. Mà thực sự có nhiều người đã làm tôi thất vọng. Tôi biết, cuộc sống luôn biến chuyển. Nhưng lại không ngờ con người cũng biến chuyển nhanh thế. Tôi chỉ có một khái niệm nho nhỏ rằng: hoặc mọi người thân quen dường như bị sao đó, hoặc dường như tôi bị sao đó. Lúc đầu tôi ngả theo hướng thứ hai. Sau rồi lại nghiêng theo ý thứ nhất. Rốt cục tôi chỉ thấy thất vọng. Thất vọng khi mình vẫn cứ bé con trong khi mọi người đã lớn đầu cả rồi. Thất vọng vì mình chỉ ngồi một góc khi mọi người đã vươn vai dài ra cuộc sống. Thất vọng vì con chim chích chòe con không thể họa hay như khướu. Thất vọng vì những lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói sau rồi quên đi. Thất vọng vì những bí kia xa lắm bí cùng, tuy chung một giống nhưng đâu chung giàn, chung giàn đâu đã chung phường, còn xa nhau lắm than gì bí ơi. Dù thất vọng lắm nhưng chả dám than. Chỉ dám nói miên man mà không dám nói thẳng. Tôi đã đấu tranh vài tiếng chỉ để vòng vo. Và chỉ để có vài câu ý nghĩa thế này. Đừng dở hơi giống tôi mà thôi. Tức là đừng nghĩ nhiều đó.

Tôi còn biết một người nữa. Tuổi bằng đứa em gái mới thi đại học của tôi. Lúc nào cũng gọi tôi trống không là Tuấn Linh. Ngoài ra không gọi là gì khác. Bao năm rồi vẫn vậy. Bạn bè như thế đáng thật.

Tôi biết một người cuối cùng. Phải, là tôi biết em. Tôi biết em không rõ ràng mà cũng chẳng hời hợt. Biết từ khi mới quen cho đến lúc thầm yêu. Người mà tôi đã từng viết cho mấy câu thơ vơ vẩn. “Em ghét anh, thì sao nào, cứ ghét. Ghét hoài rồi biết đâu sẽ yêu anh.” Nhưng ai ngờ chính tôi mới là người yêu em trước. Những cảm xúc vốn cũng bất chợt đến mà thôi. Ấy thế nên chẳng có gì lạ khi tôi bỗng thấy e dè và phải khó khăn lắm mới hoàn toàn chấp nhận rằng những tình cảm của mình là thật. Tôi đã từng có ý định rời xa em. Nhưng cuối cùng cũng không kìm nén được sự thật. Những ngày không được nói chuyện với em là những ngày buồn chán nhất có thể. Những ngày không thấy em là những ngày tôi thấy bất an thế nào ấy. Tôi đã quay lại. Để nói nhiều hơn những gì mình nghĩ. Nhưng em đã một lần nữa chứng tỏ sự cao tay của mình. Em biến mất…

P/S: Hãy biết rằng, thiếu không có nghĩa là ta cần phải đủ, thiếu không có nghĩa là khi nghe người khác bảo ta như thế là ta hết mình nỗ lực cố để mà đủ. Hãy nhớ rằng, những người đã đủ phần này, sẽ lại thấy thiếu phần khác, còn những người đã thiếu mọi bề thì còn thấy gì chứ.

Nhớ

Tôi đang đi bên dòng sông lãng quên,
Để thấy những điều mình đã không thể nhớ.
Đôi lần dừng lại vì một nụ cười hay giọt nước mắt,
Hay ngẩn ngơ theo những hồi ức quá nên thơ…

***

…Khi còn nhỏ hồn nhiên và tinh ngịch.
Nhớ những giờ thả diều, đá bóng,
Những lần chạy đua dưới mưa,
Rồi những hôm bêu nắng suốt trưa,
Vừa về đến nhà là lăn quay ra ốm.
…Nhớ lần đầu tiên được đến trường, đến lớp,
Được cắp sách như một chú học trò,
Được nghe giọng cô thân thương, trìu mến,
Thấy đứa nào cũng giương mắt tròn xoe.
…Nhớ phút giây đầu tiên mình đã khóc,
Buồn bã, tuyệt vọng và chán chường.
Ngày hôm đó thiệt là thê lương.
Ôi ước chi Th. đừng như thế…
…Nhớ hôm bà mất, mình cũng khóc,
Những giọt nước mắt sâu lắm trong tim.
Bà đã ra đi không bao giờ trờ lại.
Người bà mà mình rất đỗi thương yêu.
…Nhớ những chiều bỏ học đi chơi,
Lang thang hoài qua những con phố nhỏ.
Nhớ một lần vào mùa thu khi đó,
Tâm Hồn mình bỗng biết làm thơ.
…Nhớ sinh nhật đầu tiên của hồi cấp ba,
Vẫn băn khoăn chẳng biết ai gọi tới,
Chúc mừng sinh nhật roẹt cái rồi thôi,
Cứ tưởng là “mẹ” nhưng hổng phải,
Cái giọng nói chẳng quen thuộc chút nào.
…Ôi, đã qua rồi,
Cái tuổi mộng mơ và nhiều mong ước,
Nhớ lần chia tay, nhớ những ngày gặp lại,
Bạn bè ơi, những kí ức có phai!?

***

Dòng sông buồn dưới ánh trăng huyền ảo
Lặng lẽ trôi không có đích cuối cùng
Biết làm gì khi dòng sông chảy mãi
Cuốn theo đi bao kỉ niệm dấu yêu…