Rồi anh sẽ quên được em thôi

Này nhé cuộc đời, chôn chặt nhé:
Điệp khúc tình yêu chẳng ai nghe.
Buồn ơi cũng thế, nhanh tay giấu:
Cho khỏi lụy ai những đêm hè.

Rồi ta sẽ sống trong niềm nhớ,
Ký ức đong đầy mỗi giấc mơ,
Ước ao ngày trước đem cất giữ,
Trái tim rồi đây hóa dại khờ.

Hôm nay mưa rơi đông kín ngõ,
Chút nắng len qua chẳng kịp vàng.
Ta cười, ta khóc, bao cảm xúc
Bỗng nhẹ tuôn trào khi thu sang.

Ta với mùa thu chẳng họ hàng,
Mà sao gắn bó, sao thân thiết:
Khi nào ta khóc, thu cũng khóc,
Khi ta cười, thu vẫn buồn mênh mang.


Vậy là đã hết, cơn mưa ấy.
Lang thang trên phố gió heo may.
Nguyễn Du, hoa sữa, bao giờ nở,
Lại đón em về trong giấc say.

Mưa dai dẳng cho một nỗi lòng sâu lắng

Mưa nhạt nhòa theo dấu những bước chân lê lết.
Nắng điểm vàng thêm điệp khúc buồn thương chẳng của riêng ai.
Những con đường nào phải chỉ để đi về một nơi duy nhất.
Ơi mùa thu sao vội rời xa bỏ quên giấc mộng mặt trời..