Ảo ảnh

Phố xá ướt. Mưa rơi thật nhiều. Em ngồi một góc. Ủ ấm thân mình bằng chiếc áo bông dày. Uống một cốc sữa nóng. Lặng thinh nhìn ra ngoài đường qua lớp kính ngăn. Một chiếc lá vàng rơi se sẽ. Em đưa mắt nhìn. Chiếc lá rơi chạm vỉa hè. Nằm đó mãi. Cho đến tận lúc em quệt váng sữa trên môi và nói muốn ra về. T. cũng về cùng. Mưa chấp chới không ngừng.

Cà phê hòa tan có một vị ám ảnh. Tôi nhìn theo em. Cười lấy lệ và giơ tay chào khi em ngoảnh mặt lại, nói tạm biệt thêm một lần nữa. Có những câu chuyện chẳng bao giờ nên kể. Dù cho chúng là những câu chuyện có thật. Tôi lấy giấy, bút. Tưởng tượng như mình đang ở dưới ánh trăng, còn tiếng mưa là tiếng sóng. Đây là căn lều, được chiếu sáng bởi cây đèn pin vứt góc. Trời đang đêm. Em ở ngoài kia. Chăm chăm ngắm sóng một mình. Không thầm thì mà cũng chẳng suy nghĩ. Còn hắn ở trong lều, váng vất mùi sữa nóng em đã bỏ lại một ít trong chiếc ca nhựa, ngồi tựa mình lên chiếc túi ngủ còn đang cuộn chặt, đọc “Những du khách trên sông Đa-nuýp”. Cuốn truyện thuộc loại bỏ túi, tinh gọn rất vừa tay. Hắn đau đáu với đam mê bất tận của mình trong những trang sách. Chẳng có lấy giây phút nào lo sợ rằng em sẽ bỏ trốn. Đêm đen kịt, lạnh tanh và hung hiểm. Vốn dĩ em đâu có đủ can đảm thế, để chạy trốn hắn vào lúc này cơ chứ. Hắn luôn biết rõ em; và hắn đúng. Khi đã muộn, em trở lại lều, như đêm trước, lấy cho mình chiếc túi ngủ màu xám, co mình vào giấc mơ nào đó em cần phải mơ để quên đi tình trạng lúc này. “Muốn nghe chút tin tức không?”. Hắn nói. “Có thằng điên nào đang tìm em đấy.”. Hắn đẩy chiếc radio cùng tai nghe sang cho em. “Mấy bản tin thì chẳng có phát lại đâu.”. Hắn kết lời, ra vẻ quan tâm. Em quay người lại, chân duỗi ra khi hơi nhổm mình dậy khiến đuôi cái túi ngủ quàng lên che mất chiếc đèn pin cùng toàn bộ ánh sáng trong căn lều. Hắn nhún vai; mất đi nguồn sáng rọi, hắn chẳng đọc được nổi một chữ nào từ quyển sách, liền ngẩng đầu, nhìn em giễu cợt. Cả hai rơi vào im lặng trong một lúc lâu.

Tôi đứng dậy. Ra quầy thanh toán, sau đó về thẳng nhà. Điện bật. Cõi lòng mông lung và ngơ ngác. Rồi thì tiếng dương cầm lanh lảnh, đều đặn nhảy nhót dưới ngón tay. Những con người đi qua tôi, mỗi người để lại một niềm suy nghĩ. Em đi qua tôi; đong đầy khối tâm tư.