Chiều

Chiều nay cà phê 1 mình.
Hà Nội chợt mây chợt nắng.
Hồ Tây xao ánh buồn vương;
Thanh Niên hè lay nỗi nhớ.

Dải lá vàng khô ngơ ngác;
Tiếng chổi lùa bên xác xơ.
Những câu chuyện chẳng nên thơ
Vội theo dòng người biến mất.

Bỏ quên vị đắng ngây ngất
Trôi tuột tận xuống con tim.
Chiều nay, con tim trống vắng;
Chiều nay, ngọn gió bơ vơ.

Lòng bỡ ngỡ; lướt phố êm,
Lướt qua Hồ Gươm – Tháp Rùa xinh xắn.
Những con phố dài, phố ngắn,
Kết dính duyên ai, môi thắm ngẩn ngơ.

Chiều hôm nay, yêu là yêu,
Yêu nàng thiếu nữ bên cây liễu,
Thả nỗi bâng khuâng phủ bóng chiều,
Duyên dáng nét cười buông hồn xiêu.

Chiều hôm nay, Sài Gòn mưa.
Còn Hà Nội nắng, nắng lưa thưa;
Nắng chới với bởi mùa thu vừa tới,
Nắng mênh mang nhưng sao rất nhẹ nhàng.

Chiều hôm nay, Sài Gòn nhớ,
Sài Gòn thương, liên miên rơi lệ.
Cách Mạng Tháng Tám bụi bay ngấn nước;
Nguyễn Thị Minh Khai xuyên suốt cô đơn.

Những dòng kênh cuốn mưa lơ đãng;
Sân ga buồn bỏ mặc vũng chăng.
Đâu vị đêm cay cay đầu lưỡi..
Tiếng chao hàng lạ lẫm ngỡ quen..

Chiều hôm nay, Hà Nội xa,
Hà Nội mơ, nhẩn nha mắt đắm.
Phan Đình Phùng cây đôi bóng ngả
Tràng Thi phai một lối đi về.

Những ngọn đèn vàng ửng sớm lên,
Nền gạch lạnh rảo nghe chân bước,
Tiếng phố phường nhộn nhịp giờ tan,
Nẻo chợ phiên buổi lâu họp nốt.

Chiều nay bện hơi cà phê đắng,
Đắng ngấm hoàng hôn, vị thuốc tàn,
Khói rơi hờ hững bên tay áo,
Phẩy nhẹ quên đi cuộc tình khan.

Separation

You step like you stepped
Far away and forever
Dreams and separations
Turning right, turning left
On the endless circle road
Of a thousand miles in love

I’ve got a perfect sign of hope
But it don’t lead to anywhere I know
I go. I go. Til’ leaves fall yellow
Then I take rest in the rear of peace
Where a river bleeds out its hurt
When the silence swallows all night’s cries

Nỗi nhớ riêng ta

Ta lại trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Nhớ mùa thu buồn lá vàng chớp ngả,
Giọt chiều xa vẹn nguyên luyến tiếc,
Dải mây nghiêng theo ánh mắt xô nghiêng.

Ta không biết phải làm sao với nỗi ưu phiền,
Đành tư lự buông tâm hồn cho cơn mưa đầu tháng.
Mưa cứ rơi, rơi, rơi, ràn rạt kín đầy con ngõ,
Mặc ngọn gió nhòa khẽ khàng luồn mấy nhịp chấn song.

Ta ngẫm cuộc đời qua từng vệt than vẽ trên tường không chán.
Những vết lửa và bụi đỏ hóa tro tàn có thấm mệt đâu;
Vậy mà những chứng tích cháy đen như dấu hằn quá khứ,
Làm ta phút chốc quên mất đi những đốm sáng trong tim.

Ta cứ thế lặng im, rờ rẫm, kệ đôi mắt cho màn đêm chi phối;
Đùn đẩy sự hoang mang kiếm tìm cho hơi thở phập phồng lo sợ;
Chẳng ai có thể hiểu; chẳng ai có thể tin; chẳng ai có lời giải đáp;
Và ta cứ thế tự huyễn hoặc mình trong giới hạn của những mộng mơ.

Ta bỗng nhớ dãy rào xanh lét hắt ánh hoàng hôn tối mờ,
Nơi mệt mỏi đã khiến ta sõng xoài thân thể lên đám cỏ vừa mới ướt sương.
Đất rất ngọt, mùi đất rất thơm, và đâu đó hương dạ lan thoảng qua quyến rũ;
Ta lịm đi, cảm tưởng như một mai chẳng còn có thể lấy lại nụ cười.

Nhưng rồi ta vẫn thức dậy, vẫn sống, vẫn âm thầm lê đôi chân qua những vùng cát.
Vẫn rảo bước bộ hành qua những triền đèo ôm trọn đồi xanh.
Vẫn xin nước uống của đám du lịch khoái dừng xe ngắm cảnh mỗi khi cạn khô khát cháy.
Vẫn không ngừng thảng thốt đếm sao lấp lánh mỗi bận trời khuya không mái che đầu.

Vẫn nồng nhiệt ôm hôn những bụi hoa đang vội khoe sắc.
Và đặc biệt tình tứ với một nàng cánh trắng phớt hồng,
Vốn thản nhiên kiêu kì tách mình đứng riêng một bờ đá rộng,
Nhưng chẳng ngại ngần ra vẻ, luôn sẵn chìa bốn bờ môi xinh.

Ta cũng chẳng ngượng ngùng đứng cạnh mà ngắm nàng say đắm.
Chẳng tiếc chi thời gian bên nàng suốt cả buổi trưa.
Che chở nàng yên bình trong cơn mưa xối nước của sườn Đông nắng gió;
Rồi nghẹn ngào đến lúc tạm biệt.. Ta chỉ biết nói lời tạm biệt mà thôi..

Ta lại trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Thấp thỏm con tim dưới nắng hè oi ả.
Mùi muối mặn chát chua lòng đắng;
Khói thuốc phì phèo cay hận mi ai.

Ta lại trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Ta đi xa là để quên nỗi nhớ.
Duyên hải miền Trung biết bao cồn cát;
Đồng nước miền Nam từng bấy ruộng cày.

Ta lại trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Đây Hà Nội, đây mùa thu tới,
Đây chút vàng lay, bờ xa mời gọi,
Đây hồ Tây tím, nuốt ánh mặt trời.

Ta trở về với nỗi nhớ riêng ta,
Với những góc quen, phố dài đơn lẻ.
Những nỗi niềm thương lặng lẽ trôi đi.
Những kỷ niệm xưa, dĩ vãng quên nhanh.

Ta trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Cứ khi thu về là lòng buồn hơn cả.
Chẳng gì có thể khiến đôi môi vui mừng nữa.
Tình yêu thuở trước ư? Hoa sữa đã hết rồi.

8/3

Chúc các bạn, các nàng phụ nữ đến từ thế giới phồn hoa của nửa quả đất
Những lời chúc có cánh nhằm đưa các bạn lên tận mây xanh
Nơi son môi, mascara, chì kẻ mắt và phấn thoa đang vô cùng thiếu thốn
Hãy ở trên đó và bay lượn
Thỏa thích như khi các bạn vẫn đi dạo phố mỗi chiều chủ nhật
Hãy tô điểm cho bầu trời bằng ngàn sắc hương
Thay cho những hồng đỏ, ly trắng vốn chỉ nở tràn lan mặt đất
Hãy dạy những đám mây biết cách điệu đà
Hãy chỉ cho những vì sao biết cách thẹn thùng chớp nháy
Và cứ thế nhé, giữ nguyên cái vẻ quyến rũ ấy
Như khi các bạn đang hai tay cầm dĩa nếm những món ăn khoái khẩu
Đừng có lườm ai với hàng mi cong dài
Và đừng có cười cái điệu ngu ngốc ấy
Chỉ cần mím môi lại và lạnh lùng vuốt tóc thôi.

Kẻ thất tình

Thôi rồi ta vỡ mộng
Nước mắt vỡ thành sông
Nỗi buồn trào thành bể

Cơn mưa nào nhẹ ướt lòng em
Bóng đêm nào che khuất lối nhỏ
Vỉa hè xa ôm ấp bước chân
Ánh điện vàng hắt hơi sương lạnh giá
Mang cô đơn chìm dần theo tiếng thở
..
… Mảnh trăng đã khuyết đến tận cùng
Thôi giờ hồn ta đành tắt lịm
Trốn trong góc phố
Để mặc cơn mơ

*

Biết nói gì đây nhỉ
Để khỏa lấp nỗi buồn
Em không cần tôi nữa
Nhẹ nhàng bỏ ra đi

Để lại mối tình si
Từ giờ thoi thóp thở
Thôi nô đùa vĩnh viễn
Không nấc nghẹn một lời

Em đã đi thật rồi
Mang theo hết mùa nắng
Và cả những ngày mưa
Cho con tim trống vắng

Buồn ở nơi xa lắm
Ngơ ngác ngắm trời chiều
Em như là xa lắm
Dù vừa ở đây thôi…

*

Chưa có bao giờ buồn như hôm nay
Mây gió xa rồi còn tôi nơi đây
Ngu ngốc dại khờ tìm trong cơn say
Bao nhiêu yêu dấu thôi đã vội bay
Thương tiếc ngổn ngang rơi rớt qua ngày.

Đôi lúc nhớ em

Cuộc đời có mấy khi lòng trống trải
Được xa em và cảm thấy cô đơn.

*

Em,
Là chút nắng hồng nâng niu buổi sớm
Giữa cuộc đời mơ mộng của tôi.

*

Biết bao giờ em mới buồn đây…
Anh sẽ pha cho em một cốc trà thật ấm
Sẽ có hương vị của mùa thu ngọt lắm
Và anh sẽ ngồi bên và chỉ ngắm em thôi.

*

Đôi lúc nhớ em, anh sẽ như thế
Sẽ để em cười, sẽ để em nói không thôi
Sẽ mặc kệ em vui sướng với đời
Chỉ đợi đêm về mới chúc câu ngon giấc

Đôi lúc nhớ em, anh sẽ cứ như thế
Sẽ im lặng, sẽ mộng mị trong cơn tự kỉ với thời gian
Sẽ ôm cây đàn và chặn những nốt buồn xưa cũ
Sẽ dạt dào cảm xúc mà viết mấy vần thơ..
Rằng anh đã nhớ em nhiều, phải thế, thật không?

Con đường nhỏ

Con đường nhỏ
Con đường nhỏ
Bước trên những cánh hoa
Lòng gợn theo cơn gió
Ở đằng xa
Thấp thoáng là nỗi nhớ
Là bóng hình mờ trong làn sương khói phủ
Sớm tinh mơ
Thoảng hơi lạnh đầu mùa
Đông thiếu nắng
Có chăng chỉ thấy chút cô đơn
Mang hiu quạnh rải đều lên từng lát gạch
Vỉa hè xa
Vỉa hè xa
Đượm mỗi gót chân qua
Vẳng lại tiếng lòng của người nhiều tâm sự
Ở bên trong
Ngổn ngang bao bổ đề
Bao học thuyết cho cuộc sống đầy màu hoang tưởng
Khóe mắt nồng
Thấm vị cay của những lần chia tay
Bên bức tường đổ vắng ánh mặt trời
Những vành rêu vằn vện chạm trổ
Những vết nứt hứng trọn niềm an ủi
Cơn mưa hư ảo đầu mùa khô
Đầu mùa khô
Đầu mùa khô
Trên con đường nhỏ
Con đường nhỏ
Có một người
Âm thầm cúi mình nhặt những cánh hoa..

Chỉ vì em

Hiếm có khi nào tôi buồn đến thế,
Chỉ vì em tôi chẳng nói chẳng cười,
Chỉ vì em tôi đứng ngoài cửa lớp,
Cho nỗi buồn hòa với gió xa xôi.

Hiếm có khi nào tôi lặng lẽ đôi môi,
Chẳng thèm cất tiếng hát buồn như trước,
Ngồi một mình trông lá vàng trở biếc,
Một mình tôi ôm nỗi nhớ khôn nguôi.

Tôi nhớ em, tháng ngày dài, dài lắm,
Như mùa xuân chim én chẳng ngừng,
Rồi mùa hè nắng cháy sau lưng,
Mưa dội xuống còn hoa thì nở mãi.

Tưởng chừng như trời cao là vô tận,
Tưởng chừng như biển bao la vô bờ,
Tưởng chừng như gió sẽ không ngừng thổi,
Tưởng chừng như em mãi bên tôi trong phút giây này..

Những con đường dần lộ vẻ thơ ngây
Của mối tình đầu thầm thương, trộm tiếc;
Chỉ vì em, biết bao lời kể xiết
Tôi chôn vùi sâu lắm trong tim.

Khi yêu một người mà chẳng thể nói được

                                            ..bởi vì người ấy luôn yêu ai không phải ta..

 

Có những lúc muốn nói điều muốn nói
Mà sao lại chẳng nói nên lời
Đành trao ánh mắt gửi nụ cười
Mà chỉ thấy một bóng hình xa xăm.

Biết sao được dòng chảy của thời gian
Đang lang thang cùng bông hoa bé nhỏ
Trôi đi, trôi đi, mà trôi mãi
Có ra biển lớn cùng nỗi nhớ vô bờ?