Chẳng biết. Mưa. Tôi chẳng liên quan, và cầu thang thì quá hẹp. (or “A couples of time”)

Mãi mới có cảm xúc để viết một điều gì đó dành cho ai đó.

 

Ngày tháng quả là dài. Một năm đã qua. Một ngày nhìn lại. Một thoáng mộng mơ. Một chốc tỉnh ngộ. Một lúc mới thốt lên được một câu: Đời mình thật vô hồn.

Những cảm xúc là thực, và những câu chuyện là bịa.

Bão đến, rồi tan. Mưa sốc nổi đến theo bão, cũng theo bão mà nhạt dần phố vắng.

Tôi viết tên em lên giấy, mượn những giọt nước vẽ tên em lên tấm kính phủ bàn.

Những cuộc tình vội vã. Ngây thơ hay chính niềm tin đã hướng những tia nắng lọt qua cửa sổ vậy.

Chẳng biết.

Gió đầu mùa đã lạnh…

Hôm nay rẽ nơi góc phố lạ. Bỗng buông tiếng thở dài thườn thượt. Cuộc sống không chờ đợi ai. Nhưng hình như nó đã chờ đợi tôi. Chờ đợi tôi thay đổi. Thay đổi những suy nghĩ ngây dại. Chỉ có tôi, màn đêm và bóng tối. Con đường. Ánh điện dở dang đôi lúc vô tình hắt vội những cô đơn bấy lâu cất giữ xuống nền hè lạnh lắm. Dở hơi đi đếm từng viên gạch bước qua, giống như trước đây đã từng dở hơi đi đếm sao trên trời hòng vượt qua nỗi mất ngủ, để cho đến giờ mắc nợ mối duyên tình với những ngôi sao đến thế. Làm sao để quên đi đây.

Bỏ.

Ta lại đi theo nơi phố dài nối phố,
Xa rời ảo tưởng về mối tình xa xăm,
Nhìn cuộc sống trong màu da thuộc cũ
Đượm hương mùi bác ái thế gian..

Ta ra đi mà lòng không nhỏ lệ.
Nước mắt chỉ buồn rơm rớm ven mi.
Hỡi trái tim đã thề, xin vội bước!
Đừng lưu luyến âm thầm buốt ruột gan.

Ta sẽ đi cùng với trăm gian nan.
Mắt sẽ hướng một đường cong thẳng tắp.
Dù có sa lầy trong niềm vui hạnh phúc
Cũng không làm giảm một chí hướng miên man.

Dù khối óc có phải nghĩ qua ngàn
Dù đôi tay chưa một lần lầy lội
Dù đôi chân bước vài lần đã mỏi

Nhưng yêu thương đâu có cần chờ đợi
Đâu có cần héo mòn cây mới nở hoa!?

Phải không nhỉ.

Thực sự mấy bữa nay thấy lòng rất rối bời. Nửa muốn làm ông già vác cuốc xẻng đi tìm chân lý nơi hầm sâu tăm tối. Nửa muốn làm đứa trẻ con loay hoay xoay sở với chiếc kẹo mút đầu tiên trong đời. Nửa nào cũng đầy hấp dẫn. Đầy những cám dỗ. Thèm thuồng. Tuy có nhiều trái ngược đấy, nhưng chung qui lại, cả hai ý tưởng đều hút hồn đến khó tả.

Biết diễn đạt sao đây.

Quả thực khi chúng ta đã lớn và ngày càng phải suy nghĩ nhiều, chúng ta càng trở nên hâm theo một lối so sánh đáng ngạc nhiên nào đó. Và ai biết được một thằng điên đang nghĩ gì, ấy chính là người nắm bắt được cả thế giới trong tay mình. Ấy là tôi bịa ra thế. Ha ha. Nhưng khoan. Chà.. Ít khi tôi chia sẻ với các bạn nhiều đến vậy. Hãy nói ngay ra đây niềm mong ước nhỏ nhoi của bạn. Thật nhỏ nhoi vào. Điều mà bạn muốn thực hiện sớm nhất có thể. Nhớ là phải nhỏ thôi đấy. Hãy nói ra. Và gắng giữ lấy một khoảnh khắc nhỏ trong tim. Bạn mong chờ điều gì? Phải chăng bạn muốn nắm bắt được cả thế giới trong tay mình?

Không dễ thế đâu.

Mưa xa xôi và mưa mãi đơn côi. Và mỏi mệt khiến ta muốn ngồi nghỉ. Và ngồi nghỉ trong mưa quả thật là một cái thú riêng của từng người. Người ta có thể tìm một gốc cây với tán lá đủ rộng, tầng lá đủ dày để ngăn những giọt mưa làm ướt áo trắng. Hoặc tìm một mái hiên nhà ai nhô đủ xa ra ngoài mà tựa lưng vào tường với hai tay đan chéo sau hông; hay êm ái hơn là được ngồi ở một bậc tam cấp nào đấy, cái tư thế chống cằm ngắm mưa ôi chao mới thật quyến rũ làm sao.

Những hạt mưa…

Tôi không bao giờ đếm những hạt mưa rơi trước mặt. Vì tôi biết mưa không thích người ta đếm trộm cái kho báu đầy ắp của nó. Đủ mọi loại hạt cườm long lanh trong sắc nắng. Chỉ được ngắm nhìn. Có thế thôi.

Những hạt mưa…

Mỗi giọt là mỗi điều ước xa xăm của trăm vạn nghìn người. Đã gửi đi. Và giờ được trả lại. Thấm nhuần, nuôi dưỡng vạn vật buồn thiu nơi này.

Chỉ muốn được hát thôi.


Vắng bóng em con đường tan nát
Ngổn ngang yêu thương rơi vỡ khung trời
Ơi gió đông đang xiết nơi nào hoang dại quá
Nỗi nhớ em vượt thác ghềnh, dậy sóng, rơi ngược cả màn đêm.

Muốn thấy em ở cuối con đường, e ấp sau hàng hoa màu tím,
Đôi mắt tiếc thương cho điều gì đã mất từ lâu
Giá buốt ngoài xa làm con tim khô cứng
Xõa tóc dài che khuất nửa hồn mơ.

Nửa hồn mơ?

Tôi không liên quan quá nhiều đến những gì người ta gọi là thực tế. Lại càng không dính dáng đến những gì được gán mác viển vông. Tôi có thể cho cả thiên hạ một mẻ cười kinh hồn. Nhưng sự thật. Tôi chỉ thích nhìn thiên hạ mà cười một cách kinh tởm không đâu.

Đó là cái giá rất đáng trả. Để có được một cuộc sống bên lề xã hội ta cần phải hi sinh. Hi sinh gì đây. Hi sinh tâm hồn. Hi sinh suy nghĩ. Hi sinh mọi ước ao và thèm muốn. Ném lại những yêu thương.

Nửa hồn mơ?

Đã trôi tận xuống đáy và giờ muốn ngóc đầu lên.

Thời gian không phải là tất cả những gì chúng ta sẽ có. Khoảnh khoắc mới chính là quả cầu pha lê hoàn hảo đủ khả năng để lưu giữ một ngày đầy tuyết trắng sẽ tan chảy ngọt ngào trên đôi bàn tay chúng ta. Hãy tận dụng nó mà làm phiền cuộc sống với tình yêu và nỗi buồn. Tôi sẽ ở đây mà chờ bạn nở một nụ cười rạng rỡ đến hết tuần sau. Hết tuần sau. Hết tuần sau..

Tôi chờ bạn mang đến một giọt nước mắt.

Nửa hồn mơ?

Choáng váng bởi những khuôn mặt bẩn thỉu. Nhưng những đôi mắt lại rất có hồn. Choáng váng bởi cái khí giời và hơi đất đã tạo ra những dáng vẻ đẹp lạ lùng đến thế.

Khi ta không thấy, ta không biết được,
Lũ trẻ nhà bên đáng yêu ra sao,
Khi ta buồn và ta cau có,
Tất cả rồi giống như một lũ giặc con con:

Chúng la hét, bay vèo như máy bay chiến đấu,
Thả những tiếng đinh tai mới ngồ ngộ làm sao,
Ta tức mình hô phòng không tác chiến..
Chúng chỉ cười ngặt nghẽo, mặt nhơn nhơn!

Ta tóm được: “Tù binh là phải đánh!”,
Chúng nó hù: “Đầu hàng không thì quây!”.
Ôi bọn trẻ con bây giờ láo thật,
Người lớn thôi thì chỉ biết hòa với mắng yêu.

Trẻ con.

Đã gần mười năm sống trong nhà tầng. Đã đi mòn cả cầu thang từng ấy thời gian. Chưa bao giờ dập mặt dù đã nhiều lần líu ríu bước chân nọ lọ xọ nhầm bậc sang chân kia. Không hề có một cảm tình nào. Chưa bao giờ dành một sự chú ý.

Cái Tết cuối cùng.

Cà phê Hoa Giấy a còng Nam Ngư phố.

Đôi khi thật lạ lùng khi ta không hiểu được ngay chính con người mình. Giống như việc ta ngày ngày quay tròn quanh một chủ thể là cuộc sống. Ngoài ra, ta còn tự quay quanh chính ta nữa. Mà cái quay đấy. Ta ít khi có thể kiểm soát được. Đành phó mình cho say xỉn.

Bỗng sợ những cơn hoa mắt chóng mặt.

Chúng làm mình mất phương hướng. Sợ cả cái cầu thang gỗ lim với tay vịn lạnh băng màu rượu nho đắng chát. Bước trên nó mà lòng yên ả không thôi. Sợ khung cửa sổ rợp nắng chiếu. Những cành cây đung đưa chói lòa bốc hơi mất bao cảm xúc. Sợ cà phê. Cứ dính hơi là mất ngủ chua lòm cả một đêm.

Sợ quên. Nên lúc nào cũng phải nhớ.

 

Chẳng biết nữa..
Mưa đã ngừng rơi.
Mình thì vốn dĩ chẳng liên quan gì đến cuộc sống,
còn cầu thang nhà mình thì luôn đủ rộng để cho ba người chen nhau…

 

PS: Và đây là những dòng cuối cho cuộc tình đầy thơ mộng: Một cá tính đã thay đổi. Và bạn biết được gì? Những cảm xúc là thật và những câu chuyện là bịa. Có thể sau vài tập nữa sẽ là những cảm xúc là thật và những câu chuyện là thật. Hoặc sẽ là những cảm xúc là bịa, chỉ có những câu chuyện là thật. Hãy tự quay quanh mình và khóc. Những giọt nước mắt nào chạm được đến tim bạn sẽ làm bạn cảm thấy bình yên. Cảm giác lâng lâng của sự phấn khích rồi sẽ qua mau thôi. Hãy quay và giật giải. Hết.

Thiếu

Tôi biết thời gian đang trôi. Tôi không bảo. Nhưng nó vẫn cứ trôi. Nó không nghe lời tôi. Nó chẳng quen tôi. Sao lại phải làm theo những gì tôi nói.

Tôi biết quá khứ đã ở lại. Dù tôi đã gọi, đã nài nỉ, hứa với nó làm bạn với tôi nó sẽ không thiệt gì. Nó rất tốt, nó biết rõ tôi từ khi tôi còn đỏ hỏn trên tay mẹ. Nó đã có thể là người bạn thân thiết của tôi đến hết đời. Nhưng nó đã không muốn. Nó đã ở lại. Tôi làm sao cản được.

Tôi biết một người. Một người tôi vô cùng quí mến. Và tôi biết người đó cũng quí mến tôi. Khi phải xa người ấy, tôi bỗng thấy hụt hẫng, trải qua những ngày mong nhớ và cảm tưởng như mình đã yêu. Nhưng dần dần tôi mới hiểu. Đó không phải tình yêu. Đó là một tình bạn đẹp. Đẹp thật sự. Và tôi xin gửi một lời cảm ơn tới người đó hôm nay. Tôi biết, nếu người đó đọc được những dòng này, cũng sẽ nhận ra. Hoặc cùng lắm tôi gửi lời cảm ơn tới tận tai người đó, là được, chứ gì.

Tôi cũng biết một người. Một người tôi chẳng thể nói nhớ. Một người tôi cũng chẳng thể nói quên. Đó là người đầu tiên. Đã khóc vì tôi. Ngay trước mặt tôi. Đôi mắt đỏ hoe đẫm nước mắt với dòng lệ lăn dài gò má. Người đó chạy. Qua tôi. Vượt tôi. Tôi có thể làm gì. Tôi chẳng thể làm gì. Tôi có thể nói gì. Tôi đã chẳng thể nói gì. Tôi có thể nghĩ gì. Tôi tức giận và rồi chao đảo. Tôi lang thang mọi xó xỉnh, tôi bất cần đời. Kể từ đó tôi sống gần như chẳng biết đến mọi người, dần xa lánh bạn bè và khép kín hơn. Tôi làm một số người giận mình, một số thì là ghét. Và tôi còn giữ bản tính đấy một thời gian dài. Đủ để hình thành một nhân cách như tôi bây giờ. Tôi không thể phủ nhận một điều rằng, khi tôi ghi tên của người đó trong cuốn sổ nhật ký với lời đề tựa về một mối tình đầu thuở 15, chính tay tôi đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi. Nhưng thực ra, khi lần thứ hai thấy người đó khóc và những lần hai ánh mắt gặp nhau, tôi mới biết là không phải chính tay tôi. Chính tay người đó mới đúng.

Tôi biết một người khác. Một người tôi hơi thất vọng. Mà thực sự có nhiều người đã làm tôi thất vọng. Tôi biết, cuộc sống luôn biến chuyển. Nhưng lại không ngờ con người cũng biến chuyển nhanh thế. Tôi chỉ có một khái niệm nho nhỏ rằng: hoặc mọi người thân quen dường như bị sao đó, hoặc dường như tôi bị sao đó. Lúc đầu tôi ngả theo hướng thứ hai. Sau rồi lại nghiêng theo ý thứ nhất. Rốt cục tôi chỉ thấy thất vọng. Thất vọng khi mình vẫn cứ bé con trong khi mọi người đã lớn đầu cả rồi. Thất vọng vì mình chỉ ngồi một góc khi mọi người đã vươn vai dài ra cuộc sống. Thất vọng vì con chim chích chòe con không thể họa hay như khướu. Thất vọng vì những lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói sau rồi quên đi. Thất vọng vì những bí kia xa lắm bí cùng, tuy chung một giống nhưng đâu chung giàn, chung giàn đâu đã chung phường, còn xa nhau lắm than gì bí ơi. Dù thất vọng lắm nhưng chả dám than. Chỉ dám nói miên man mà không dám nói thẳng. Tôi đã đấu tranh vài tiếng chỉ để vòng vo. Và chỉ để có vài câu ý nghĩa thế này. Đừng dở hơi giống tôi mà thôi. Tức là đừng nghĩ nhiều đó.

Tôi còn biết một người nữa. Tuổi bằng đứa em gái mới thi đại học của tôi. Lúc nào cũng gọi tôi trống không là Tuấn Linh. Ngoài ra không gọi là gì khác. Bao năm rồi vẫn vậy. Bạn bè như thế đáng thật.

Tôi biết một người cuối cùng. Phải, là tôi biết em. Tôi biết em không rõ ràng mà cũng chẳng hời hợt. Biết từ khi mới quen cho đến lúc thầm yêu. Người mà tôi đã từng viết cho mấy câu thơ vơ vẩn. “Em ghét anh, thì sao nào, cứ ghét. Ghét hoài rồi biết đâu sẽ yêu anh.” Nhưng ai ngờ chính tôi mới là người yêu em trước. Những cảm xúc vốn cũng bất chợt đến mà thôi. Ấy thế nên chẳng có gì lạ khi tôi bỗng thấy e dè và phải khó khăn lắm mới hoàn toàn chấp nhận rằng những tình cảm của mình là thật. Tôi đã từng có ý định rời xa em. Nhưng cuối cùng cũng không kìm nén được sự thật. Những ngày không được nói chuyện với em là những ngày buồn chán nhất có thể. Những ngày không thấy em là những ngày tôi thấy bất an thế nào ấy. Tôi đã quay lại. Để nói nhiều hơn những gì mình nghĩ. Nhưng em đã một lần nữa chứng tỏ sự cao tay của mình. Em biến mất…

P/S: Hãy biết rằng, thiếu không có nghĩa là ta cần phải đủ, thiếu không có nghĩa là khi nghe người khác bảo ta như thế là ta hết mình nỗ lực cố để mà đủ. Hãy nhớ rằng, những người đã đủ phần này, sẽ lại thấy thiếu phần khác, còn những người đã thiếu mọi bề thì còn thấy gì chứ.

Biết khi nào gặp nhau

Tản mạn mùa thu – Tập viết. Viết cho thời gian trôi…

Tôi đang dần tách mình ra khỏi thế giới bên ngoài. Thực ra việc tôi tách ra khỏi thế giới đó đã khởi sự từ lâu; nhưng khi đó là do nguyên nhân khách quan khiến tôi buộc bị phải thế. Lúc này việc đó xảy đến hoàn toàn là do ý muốn chủ quan thôi thúc tôi thực hiện. Và cũng do ý muốn chủ quan của tự bản thân mà tôi không thể dùng lý trí để ngăn cản, tôi bắt đầu làm những việc mà ai cũng thắc mắc và hoài nghi về mục đích thật sự của những việc đó. Thật sự, chỉ là, tôi thích cái điều mà tôi đã nói ngay từ câu mở đầu: tôi đang dần tách mình ta khỏi thế giới bên ngoài.

Tôi không tiến hành mọi việc một cách nhanh chóng, sẽ là từ từ, không làm gì phải vội vàng. Nếu quá nhanh chóng, mọi người sẽ nhận ra và sẽ đặt nghi vấn; và tôi sẽ gặp tai ương vạ gió, sẽ phải đóng vai một cái tổng đài giải đáp thắc mắc. Tôi không thích mọi người quá quan tâm, cũng như quan tâm đến mình; nhưng lại thích làm ngược lại là quan tâm, cũng như quá quan tâm đến những người mà tôi có cơ hội tiếp xúc. Tôi không biết nữa; tôi giống như một người một mình bơi giữa dòng sông, một người một mình lặn giữa lòng biển cả, thích quan sát cuộc sống của bầy cá, cách di chuyển, kiếm ăn của từng con cũng như tập tính của cả đàn mỗi khi gặp một biến cố to lớn nào đó. Nhưng quả thực tôi không biết bơi, cũng chả biết lặn, thế là cũng đôi lúc gặp khó khăn khi phải đưa ra những nhận định cuối cùng sau bao nhiêu lần hút chết vì sặc nước, để cố tìm lấy được cái hạt cát mà sau này sẽ biến thành một viên ngọc trai đẹp đẽ như mười chín viên ngọc trai, mà tôi đã có dịp chiêm ngưỡng: làm thành một cái vòng ngọc trai bắt mắt lăn xung quanh cổ một người phụ nữ. Quả thực, tôi thích làm mọi việc một mình, và chẳng cần biết ai nghĩ gì, muốn gì; vì quả thực, khi làm một việc gì đó, tôi luôn suy nghĩ thấu đáo hết mọi khả năng ảnh hưởng của nó đến những người xung quanh, và luôn cố tiến hành một cách hiệu quả nhất với cái năng lực hạn chế của tình cảm và khối óc. Quả thực thì tôi thực sự quan tâm đến mọi người hơn mọi người tưởng, rất nhiều, không biết nên nói thế nào; tôi không thể dùng lý trí để ngăn cản mình làm điều đó. Nhưng giờ thì tôi bỏ cuộc.

Tôi vẫn tiến hành mọi thứ theo ý mình, chỉ còn là không cảm thấy nhu cầu muốn biết người khác cảm thấy ra sao; giống như một nhà hoạch định đô thị chất phác, quyết định mở một con đường lớn thằng tắp, dài mười cây số, xuyên qua biết bao khu dân cư, chẳng cần biết là sẽ có hàng chục cái ngã tư nữa sẽ được tạo ra, và những người dân đang ngủ say giữa cái lòng đường vẫn còn trên trang giấy đó sau khi được thực hiện hóa sẽ đi về đâu. Tôi bắt đầu học tiếng Nhật và sống cô đơn. Cũng có thể ví như thể xác tôi vẫn ở đây nhưng lòng tôi thì đã ở mãi chốn xa nào rồi. Tôi bắt đầu hối tiếc vì những rung động gần đây. Khiến tôi bị níu giữ. Nếu không tôi đã bay xa khỏi ánh mặt trời mà chui rúc trong khu rừng già ẩm ướt, tối tăm; ở đó tôi sẽ tự tay cắt bỏ đôi cánh của mình, và xếp đống lông vũ vào ngăn kỷ niệm. Tôi bắt đầu xuất hiện thất thường và biến mất thất thường. Tôi bắt đầu suy nghĩ thất thường khiến người khác phải bối rối mỗi khi tôi mở lời. Tôi bắt đầu kệ xác những thứ tôi hằng mơ ước, mong muốn thực hiện, bỏ qua những tri thức mà tôi sẽ phải vượt qua để đến một chân trời mới, một bản ngã mới của cuộc đời; những thứ đó giờ với tôi chỉ như một tấm màn mù sương không có điểm bám. Tôi bắt đầu đi trên cây cầu khỉ bắc dọc theo con sông Hồng êm đềm cuộn sóng nước đục ngầu. Tôi bắt đầu đi từ đoạn giữa, và mắt thì đã bị mù, tai đã bị điếc, tôi bắt đầu nảy sinh mối ngờ vực là mình đang đi ra biển, tuy vẫn cảm thấy nơi đây ngập tràn hương gió núi chẳng phai nhạt đi kể từ lúc xuất phát. Tôi bắt đầu làm phiền một số người và xa cách một số người. Chẳng vì lý do gì, rất tự nhiên và thành thật, lý trí tôi chẳng thể ngăn cản được những việc tôi bắt đầu làm. Tôi bắt đầu nhấm nháp cái tự do, thoải mái mình vừa tạo ra, cho dù cái tự do ấy có dẫn đến cái chết.

Vậy thì, biết khi nào gặp nhau? Tôi cố tưởng tượng ra cái khoảnh khắc bấy lâu mong chờ. Nhưng tôi, đơn giản là thích thất bại hơn thành công, chẳng muốn phân biệt sự khác nhau khi so cái lối đi giữa một cánh đồng xanh mướt với con đường mòn vết bánh xe đường trường giữa sa mạc đấy cát và đá. Tôi luôn đơn giản trong suy nghĩ; trong khi mọi người luôn coi trọng nó và thần thánh nó. Tôi ít khi tìm tòi, tìm hiểu, bổ sung tri thức, vốn sống cho bản thân; trong khi nhiều người luôn cho rằng thực đáng tự hào khi mình biết hơn người khác, thực hãnh diện khi đạt được điều gì đó mà người khác chưa đạt được. Tôi chỉ có thể giới thiệu mình là một người chuyên đi cắm những cột mốc lẻ loi dọc đường biên giới giữa các quốc gia. Người ta chỉ đâu, tôi sẽ đến đấy để bắt đầu công việc do thám địa hình, tính toán cự ly; sau khi nhất trí được đôi bên, tôi sẽ đánh dấu vị trí, sẽ tiến hành đào móng và dựng bia, rồi khắc chữ. Tôi chẳng để lại được dấu ấn gì của mình ở những vùng núi tôi đặt chân qua, những bãi đất bằng tôi dựng lều nằm ngủ, những cơn bụi cát cũng chỉ suýt nữa khiến tôi quên đường về mà thôi; nhưng những nơi ấy thì lại luôn để lại trong tôi một lòng mong mỏi sâu sắc. Nhưng nào tôi có được quay trở lại, thế là tôi buộc lòng phải nhớ. Tôi vẫn tiếp tục công việc cắm cột mốc biên giới ở những nơi cần đến tôi. Phải, ngành nghề nào cũng có nhiều cạnh tranh. Tôi luôn có đối thủ. Tôi không khéo tay, khắc chữ cũng không được đẹp, nên cũng có nhiều lần bị cướp miếng ăn. Nhưng tôi tự hào là bản thân luôn làm việc hết mình. Sau khi cắm hết các cột mốc trên đất liền, tôi sẽ cắm đến các cột mốc trên biển và ngoài đại dương nữa. Có lẽ tôi nên mua một quyển sách về sinh vật biển và đại dương, tôi sẽ đọc nó sau mỗi buổi học bơi và lặn. Tôi sẽ học cách nói chuyện với cá heo và lái thuyền buồm. Tôi đã sẵn sàng cho mọi sự thay đổi mang tính tiêu cực nhất.

Vậy thì, biết khi nào gặp nhau? Hãy hỏi đi và tôi sẽ trả lời; rằng thì là tôi đã khác xa cái tôi cách đây tầm một tháng, thậm chí khác hẳn, nếu tôi bộc lộ hết mọi quan điểm cá nhân của mình cho mọi người biết. Tôi luôn đi tìm một người bạn, mà đáng lý ra tôi phải có từ lâu rồi mới đúng. Nhưng những tiêu chuẩn của tôi về một người bạn quá giản đơn đến nỗi tôi lại tìm thấy nhiều người bạn hơn mình muốn. Thành thử tôi chỉ biết hoang mang và luôn giữ khoảng cách với họ, một khoảng cách đồng đều đủ để ai muốn cũng có thể với tới tôi bằng một cánh tay. Và đủ để tôi với tới họ cũng chỉ bằng một cánh tay. Nhưng tôi thực sự cần một khoảng cách gần hơn thế, vì không phải lúc nào tôi cũng nghĩ tới việc phải bá vai một ai đó. Tôi luôn tỏ ra xa lánh mọi người hay khó gần tại vài thời điểm. Tôi hầu như không kể với ai những suy nghĩ thật của mình bao giờ. Tôi luôn phủ lên mặt mình những ẩn dụ tinh tế gây lầm tưởng. Tôi thèm được một lần dùng lý trí để điều khiển mọi việc mà tôi làm. Và tôi thèm được nói toạc mọi thứ như lúc này đây.

Vậy thì, biết khi nào gặp nhau? Tôi đang hướng về phương Nam ấm áp, cái điểm hẹn cuối cùng của mọi sự trải nghiệm. Tôi định đi tìm Hằng, người bạn mà tôi đã bỏ rơi từ rất lâu trong tuổi thơ muôn vàn ký ức. Tôi quả thực muốn thoát khỏi cái biên giới mà chính tay tôi đã đặt nhiều tâm huyết để hoàn thành những cột mốc đỏ thắm. Và quả thực, tôi muốn mình thành thạo tiếng Nhật trước khi quá muộn. Trước khi tôi thật sự có thể biết chắc về cái ngày kết thúc cho mọi điều suy đoán.