Khi em đi chơi

Khi chiều hoàng hôn vừa tắt
Và bóng em biến mất phía sau ánh chân trời
Anh biết tình yêu này đã chớm
Nở như vành trăng khuyết xa xôi

 

Ở nơi những hòn đảo đá vôi
Giờ đã là mấy chấm tròn trên đường chia khoảng cách
Những con sóng rậm rì bí bách
Vỗ ầm ào thạch khối ngàn năm

 

Phía bên kia đại dương xa xăm
Lũ ó biển chao lượn và hát khúc ca cuối
Trước khi chúng trở về hang tối
Theo nỗi cô đơn đến hết ngày

 

Giữa anh với em là đêm nay
Khi bầu trời sáng che đi muôn vì tinh tú
Em rồi trở thành quá khứ
Của tình yêu chớm nở đây thôi

 

Cái tình yêu đã khiến mây ngừng trôi
Và thời gian chậm rì như cỏ mọc
Những lời lẽ tuôn dài như mái tóc
Trong đêm đen
Tựa ánh mắt em
Ngay lúc thiếp ngủ giữa bầu trời.

Say what you need to say

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.