Những gì đằng sau nỗi buồn

Nếu như em đã hỏi, thì anh sẽ trả lời là chẳng bao giờ.

_________________

Ban đầu cứ định đặt tiêu đề là “Những gì đằng sau niềm vui”. Vậy là một điều hiển nhiên rõ ràng – thứ câu chữ nền nếp phân li đối nghĩa ấy, rồi sẽ nhanh chóng dẫn dắt thiên hạ nghĩ rằng: “những gì” được viết ra trong này, hẳn là mang giai điệu của một bài thánh ca buồn – tự nhiên bủa vây lấy tâm trí. Đằng sau niềm vui ư? Còn gì ngoài nỗi buồn da diết thương cảm. Vậy là thử đổi thành “Những gì đằng sau nỗi buồn”. Đằng sau nỗi buồn? “Những gì” đó phải chăng vẫn chính là nó, nỗi buồn phiền miên man không bao giờ dứt. Đằng sau nỗi buồn? Liệu có khiến người ta muốn tận hưởng một niềm vui nào đó khôn xiết, phấn khích hơn hết thảy mọi thứ khác trên đời hay không?

_____________________________

Giá như các bạn đang sống ở một nơi xa xôi nào đấy chẳng phải Hà Nội. Vậy là mình có thể miêu tả Hà Nội bằng tất cả những từ ngữ đẹp đẽ, long lanh và bóng bẩy tồn tại mặc nhiên thành những âm vực chói lòa nơi cuống họng. Những lời lẽ cứ thế thỏa sức tôn tạo, ngụy trang nên một lớp sơn với những mảng màu sắc phẳng lặng, hài hòa, ấm áp, nhưng cũng có khi sáng loáng, lung linh, tráng lệ đến khôn cùng, bao phủ khắp các con phố ngập ánh đèn nê-ông vàng lịm buổi tối, thổi bay đám bụi khói đông đúc ồn ào, nhượng lại vẻ thênh thang hút tầm mắt cho đường sá và những cơn gió mùa đông tha hồ quẩn quanh tìm kiếm một mối tình còn hoài năm giấu kín. Có thể khoa trương rằng Hà Nội chẳng khác gì Pa-ri hào hoa. Có thể gian dối rằng Hà Nội cũng có một cái tháp Ép-phen lộng lẫy khoe dáng kiêu kỳ đâu đó. Có thể bóng gió rằng bờ sông Tô Lịch còn tuyệt vời hơn dải sông Xen thơ mộng, êm thắm, mỗi khi dáng chiều ngả rơi trên cả thành phố. Nhưng rồi lại chợt nhớ ra. Như một điều tất yếu chịu ảnh hưởng bởi kỷ nguyên thông tin vốn đang oằn mình cố len sâu vào từng hang cùng ngõ hẻm, thì cho dù có là một kẻ xa lạ ở tận chân trời góc biển, hiển nhiên vẫn luôn có cơ may biết mọi điều về Hà Nội còn hơn cả mình ấy chứ. Hơn đến nỗi nếu ở Hà Nội có một cái tháp Ép-phen cỡ nho nhỏ thôi, kẻ đó cũng hoàn toàn có thể biết rõ ràng rành mạch từng mối hàn, từng đoạn ghép có bao nhiêu cái đinh tán, từng vết han gỉ nắng mưa thế nào. Ôi, chỉ nghĩ đến đấy thôi mà đã thấy bản thân mình bất chợt xa lạ với Hà Nội biết bao nhiêu. Lòng nhộn nhạo và chỉ muốn ôm Hà Nội thuần túy lấy một cái. Những từ ngữ đẹp đẽ, long lanh muốn nói ra ư? Ta cứ chất phác như đám sương mờ, và mặc cho những kẻ rình mò say sưa tự mình lần đường rẽ lối lấy thôi.

_____________________

Mình đã từng đọc ở trong một cuốn sách, là tuyển tập tản văn chứ không phải là tiểu thuyết, rằng tận cùng tất cả là cái chết. Tột cùng tất cả, là cái chết. Những thứ chất chứa sự sống, cứ qua một chu kỳ, sau khoảng thời gian đằng đẵng nhớ mong, lại quay về nơi chốn mà mọi điều tất yếu trở nên vĩnh hằng. Từ con sâu, cái kiến, cho đến tất cả chúng ta, đến tất cả những bông hoa phớt tím nở li ti đan xen qua kẽ những lứa cỏ xanh phùn mùa cũ; tất cả rồi sẽ cùng nhau úa tàn một cách bí ẩn. Ngay cả những gì vô tri vô giác như viên sỏi, hòn đá, cũng phôi pha thân hình theo cát bụi. Ngay cả mặt trời nắng chiếu đỏ lòa trên kia rồi sẽ đến một ngày lụn bại, hóa thành một khối tro tàn hiểm độc, lớn xác và cô độc. Ngay cả những đám mây rồi sẽ đôi lần mất hút khỏi bầu trời xanh thẳm cao vợi. Tất cả mọi vật trên thế gian đều sống, dù nham nhở hay phẳng lì, để rồi rốt cuộc cũng cùng nhau đi đến giây phút tận cùng là cái chết. Nhưng như một mệnh đề vẫn cần phải chứng minh, mình vẫn luôn tự hỏi tận cùng tất cả có phải là cái chết? Cái chết có vẻ siêu nhiên gì mà kết thúc được tất cả như vậy? Chưa từng có ai đi đến giây phút tận cùng ấy, đặt một bước chân quay lại, và nói. Nói ra hết thảy những điều mà người ta muốn biết. Thổ lộ những bí mật đen tối nhất thế gian. Trút hết mối nghi ngờ vô biên không đứt đoạn. Về cái chết. Về những gì đằng sau cái chết. Nếu có. Hãy hóm hỉnh. Và nói về nó như một cuộc phiêu lưu kỳ vĩ nhất trong vũ trụ bao la này. Đừng ngại ngần gian dối một sự thật muôn phần tốt đẹp đến thế chứ.

_____________________

Bất giác lặng nghe hơi thở của cuộc sống.. Nghe sao mà quen. Cái cụm “hơi thở của cuộc sống” ý. Người ta dùng hoài, như một loại chiêm nghiệm, và cần phải chiêm nghiệm, một cách lẩm rẩm và thì thầm như khi học bài học thuộc lòng, thật nhiều nhiều, thì người ta mới dám thốt ra chính xác cái điều tội lỗi ấy; nếu không sẽ rơi vào tình trạng ngắc ngứ không thoải mái. Vậy hóa ra hơi thở của cuộc sống, là một loại tội lỗi? Mình cho là vậy. Thì thầm đi đôi với lén lút mà; lén lút lại hoàn toàn cặp đôi với tội lỗi ngay ở những liên tưởng đầu tiên mà người ta có thể nghĩ. Nó có ghê gớm không vậy? Có chứ. Những gì đại diện cho – hoặc thực hiện theo – phương cách thì thầm hay lén lút rõ ràng là đều ẩn chứa nỗi ghê gớm, tiềm tàng những hệ lụy dài đằng đẵng ta chẳng thể nào ngờ. Hơi thở của cuộc sống đang dần trở thành căn bệnh hú họa của một xã hội rảnh rang đang ngày càng lún sâu vào vực thẳm nghệ thuật vô chiều hướng. Căn bệnh đang lây nhiễm cho ngay cả ta, người lúc nào cũng rảnh rang nhòm ngó những hạt bụi, những viên si-li-cát óng ánh sắc lẻm li ti đính đầy trên những luống gió ban trưa. Thực tại nghiệt ngã nóng hổi chợt làm dòng suy nghĩ xoắn lại, và rớt. Cái gì đang rớt ra ư, ta chẳng thể định nghĩa nổi. Hơi thở của cuộc sống? Không phải, là suy nghĩ, nếu hiểu đúng nghĩa một cách trừu tượng. Từng giọt. Từng giọt. Ta cần cái gì đó để hứng? Không cần. Suy nghĩ của ta đang rơi rớt vô chiều hướng. Và cứ mặc nó đi. Mặc cho nguồn cội của căn bệnh mang tên cuộc sống tuôn trào.

________________________

Nếu như em đã hỏi, thì anh sẽ trả lời là chẳng bao giờ, hay đại loại là chẳng biết đến khi nào. Thời gian là một lớp nhám. Có người muốn nó trong suốt phẳng lì trơn tuột. Có người muốn nó sần sùi thô ráp và bụi bặm. Nhưng đó chỉ là viễn cảnh mà tạo hóa bị bóp méo mông lung bởi những nghệ nhân sảnh sỏi. Vượt lên trên cái viễn cảnh đấy, ở một góc độ hiện thực dù là tàn nhẫn, kể cả thời gian có là một nghệ nhân thành thục điêu luyện đạt độ siêu nhiên vượt bậc, thì nó cũng chẳng thể lượm đâu ra biệt tài gì trong việc gây đôi ba hiềm khích nhỏ nhoi lên quá khứ hay lên nỗi nhớ cả. Những gì tồn tại vẫn cứ tồn tại và ủ ê suốt năm tháng. Những thân cây trơ hốc hứng mưa ngập đầy thân rỗng. Những lá mơn mởn xanh vỗ về cưng chịu đám chồi non nấp hoài ngượng nghịu. Mùa lúa đã qua; cánh đồng ngập nước; những thân rạ phạt ngang nhuốm đất xổi bật rễ cháy đen. Màng bọt bèo phì nhiêu béo ngậy leo lét hắt sáng trong đục. Làng xóm quê hương muôn trùng nhỏ bé. Lớp lớp hiu hắt bài ca. Cửa sổ phai ánh nhòa. Đường đi vội. Em đã ở đầu. Chẳng thiết đến nơi. Mùa đông đang khác. Tháng hai đi, tháng ba đến, bỏ quên mưa phùn thấm ướt những con phố ngoài khơi.

___________________________

Ta bước qua những ngày đông dạn dĩ,
Và tự hỏi có mang chúng theo cùng..
Rồi điều gì sẽ đến khi mùa thu quay gót:
Những phố buồn sẽ vẫn làm mờ đắm con tim?

Ta lặng yên khi tháng Ba vừa đến,
Giấu nét cười sau làn mưa bụi bay.
Đem yêu thương hóa cơn mơ dài che nỗi nhớ
Vùi muộn phiền bên lối hè quen lắng sương đêm.

LANA-YA (or “A reason for my memory”)

Viết cho ngày hôm qua.

***

Hôm nay..

Hà Nội mưa lả rả mãi thôi. Những giọt mưa cứ như chùm lá thu vàng mọng treo vắt vẻo trên bầu trời, chờ mỗi đợt gió qua là líu ríu rụng từng đám. Từng đàn. Từng đợt. Man mác. Man mát.

Vàng..

Mùa thu vẫn đẹp và thật mộng mơ. Miết ngón tay qua bức tường rịn lớp vôi bám rêu, cảm nhận từng lứa cát bụi xì xèo xậm xị bỏng rát; làm như thể có điều gì đang hối thúc ta theo một cung cách nồng cháy lắm ý. Chỉ là cái miết ngón tay vô nghĩa mà thời gian vô tận vậy cũng chỉ như khoảnh khắc. Ở đó, ta có thể cảm nhận được mùa thu ẩm ương biết nhường nào. Những vết rêu nhòa xanh ngoằn ngoèo. Những vảy vữa cạn khô nắng hè, chẳng còn trắng phới, le lói nhuốm màu thu nhè nhẹ. Những vệt mưa lắng bụi bám khan từ mùa cũ, lâu lắm rồi – ta còn nhớ gì đâu, dần tac tác, tỏa khói phẩy phây, co cuộn, lãng vãng.

***

Lãng vãng.

Anh vẫn hằng muốn chưa bao giờ ngừng viết về em. Giống như một lời đề tựa anh đã dùng cho tất cả các bài viết của mình trong suốt một dạo nào đó anh cũng không còn nhớ, anh đã quên mất bài đầu tiên nó như thế nào, và bài cuối cùng anh cũng để lạc dấu – Phải, cái ý muốn đó thật đơn lẻ và có phần cô độc, ấy là “Cứ lặng lẽ yêu em cho đến hết tháng ngày”. Dù cho những gì anh viết chẳng liên quan đến cái lời lẽ ngây thơ đấy, thì nó, âm thầm và khắc nghiệt như mối duyên tiền kiếp, vẫn nằm đấy, luôn là câu in nghiêng mở đầu cho mọi cảm xúc thăng trầm trong lòng anh. Dù vui, dù buồn. Dù là về chính em, hiển nhiên rồi, hay kể cả có là về người khác.

Nhưng như em thấy đấy, lời đề tựa in nghiêng của ngày hôm nay đã không còn vậy nữa. Nó đã trở thành “Viết cho ngày hôm qua”. Anh cũng đã vội viết lại tất cả những lời đề tựa trong các ngày khác có bóng dáng em ở đấy. Không, không phải cứ lặp lại cái ngày hôm qua trải dài suốt quá khứ như thế. Anh đã tìm được một lời hay hơn, phỏng từ một lời bài hát, nếu cứ đơn thuần dịch ra ngôn ngữ trẻ con thì nó sẽ là: “Và mọi thứ anh làm.. Ừ, tất cả chúng đều có màu vàng!!”. Vậy là anh sẽ ngừng viết về em ư? Sẽ vứt bỏ nỗi hằng vẫn muốn như vậy ư? Có điều gì bỗng làm anh định quên em ư? Không. Anh chỉ muốn nói rằng, màu vàng đó không phải thứ màu vàng ám ảnh của sự lãng quên đáng sợ. Mà là thứ màu vàng sơ úa của kỷ niệm, lơ đãng nhưng vẫn điểm xuyến những giọt óng ánh chiều hôm.

Anh đã yêu thứ màu vàng đó từ thuở nào rồi ý. Mỗi mùa thu. Đổ dồn và chất đống bao tâm trạng xuyến xao, bồi hồi. Những kỷ niệm phơi vàng cả dải phố. Ta cứ lim dim chậm bước, tha hồ tìm kiếm, nhặt nhạnh. Khi đã thoải mái với đống của cải thu lượm được, ta hoàn toàn có thể tựa lưng vào thân cây nào đó và ngây ngất ngắm lá vàng rơi. Không có nỗi buồn nào êm đềm hơn nỗi buồn xảy ra vào mùa thu. Tiếng xao xác tung tẩy của đám lá khô trên nền hè theo làn gió hiu hiu vương cái lạnh sơm sớm se se thổi là quá đủ để ngăn cho nỗi buồn của bất cứ ai cũng không thể đi được đến tận cùng. Thành thử tất cả chúng, những nỗi buồn trong mùa thu vàng óng, cứ quanh quẩn ở cái điểm không đầu không cuối. Man mác. Lãng vãng. Như cái cách mà những vệt bụi khan gây nên bởi những giọt mưa in dấu trên tường vỡ vụn mỗi khi có ngón tay người miết qua. Chúng co cuộn, lòa xòa, không bám đuổi mà cũng chẳng chịu tan đi.

Vậy đó, khi sắp xếp những ý nghĩ để viết về ngày hôm nay, anh không nghĩ là sẽ nhắc tới em nhiều đến thế. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là anh đang nhắc tới em ngày hôm qua – ở thì quá khứ mất rồi. Còn hôm nay, ở thì hiện tại, anh không biết anh đang lãng vãng hay em đang lãng vãng nữa. Là anh không chịu tan đi hay em không chịu tan đi? Và như vậy cũng có nghĩa là anh đang đạt được điều mình muốn là chưa bao giờ ngừng viết về em. Phải không thế, mùa thu đang dần sơ úa của anh?

Viết cho nỗi buồn trào ra hết (Hidden)

Chỉ là một cách để nghĩ.

**

Mình biết có một Hà Nội xưa đẹp lắm.
Nơi quán cóc, chợ chiều rủ nhau bình yên quên đi vội vã.
Nơi phố phường không tấp nập mặc bọn trẻ con thỏa sức nô đùa.
Nơi có tiếng xích lô leng keng reo vang trong ngày ngợp nắng.
 
Mình biết có một Hà Nội xưa thật lắm.
Giản dị mùa thu đưa hương cốm ngát thơm trong gói lá sen.
Những gánh hàng rong quây quần các mẹ, các em xì xụp bên nồi chè, nồi cháo.
Những ngôi nhà nghiêng nghiêng nóc đỏ, chờ mỗi dịp Tết đến lại rực rỡ cờ hoa.
 
Mình biết có một Hà Nội xưa lạ lắm…

**

Chia tay. Một lần. Hai lần. Phải chăng còn có thể chia tay nhiều lần nữa.

Kết thúc. Một lần. Phải chăng chỉ cần một lần kết thúc là hết được tất cả.

Nếu như những điều trên là đúng, nếu hết thảy chúng ta gật đầu đồng ý, và nếu chúng ta ai cũng nghĩ như thế và đã sống trong ý nghĩ như thế; thì phải chăng cuộc đời này, tất cả chúng ta cứ thế yêu yêu yêu, và cứ thế một cách tự nhiên người nào cũng với tới được sự hoàn mỹ cuối cùng là chết chết chết.

**

Em là gì chứ mà khiến tôi như vậy.

Chỉ là một nàng tiên bé nhỏ mà tôi bỗng dưng có cơ hội được quen biết trong đời.

**

Tôi từng có một quá khứ thơ ngây để làm bạn. Nhưng nó đã mặc tôi lẻ loi trong cuộc hành trình đến tương lai. Và ở đó tôi chẳng quen ai. Nói đúng hơn tôi chẳng quen được ai để làm bạn, giống như quá khứ đã từng.

Tôi từng ước; ước gì cuộc sống không phũ phàng đến thế; ước gì con người ta không phì nhiêu trong tình cảm đến thế. Và ước gì thế giới không có cõi lãng quên.

**

A, tôi không thể trách những con thuyền. Chúng cứ phiêu du giữa những hòn đảo, chen chân qua những dải đá ngầm vô vị, nỗi bâng quơ làm cánh buồm no gió, và cứ thế những mũi thuyền cô đơn rẽ sóng, chẳng có lúc nào dừng.

Tôi không thể trách chúng, những con thuyền, đều đặn hòa nhịp trên hải đồ nối giấc mơ với giấc mơ, liên kết những gì xa lắm với những gì gần lắm.

Tôi không ghét, nhưng cũng không bao giờ yêu.

Tôi tạo ra bầu trời trong xanh có gợn mây trắng bóc, in bóng xuống mặt nước đại dương sâu thẳm, nơi chằng chịt những cuộc hành trình phi mục đích vẫn hàng ngày được dùng tới.

Tôi tạo ra các vì sao lấp lánh, nhưng không phải để chỉ đường.

Tôi tạo ra các vì sao, chỉ để những con thuyền biết giới hạn của mình, không tham lam vượt quá đường chân trời, làm tiêu tan khát vọng làm chủ dải ngân hà mà chúng vẫn hằng năm ấp ủ.

**

Bước ba bước và rồi biến mất,
Hỏi rằng gió có nhớ ta không?
..
Tạm biệt nhé những con đường hoa sữa.
Tạm biệt nhé những quán nước ngày đông.
Ta tạm xa chiều hồ Tây sương tím,
Lặng lẽ phai nhòa trong một thoáng tháng ____________.

**

Tôi quyết định bỏ rơi tất cả.

Rất có thể đây là những dòng tâm sự cuối cùng của một tâm hồn sẽ dần bị lãng quên.

Tôi thực sự không thích bị kìm kẹp. Và thực sự tôi đang thấy mình bị kìm kẹp.

Tôi thực sự không thích bị gắn chặt với một nghĩa vụ nào cả. ________________________________________. Tôi cảm thấy bị áp lực. Đè nén. Và thế là tôi đặt dấu chấm hết cho một cuộc đời có vẻ ngoan đạo. Như nó đã bao năm như thế. Đã từng như thế.

Ai cũng có một ____________. __________________________. Tôi thực sự không biết. Tôi cần một trải nghiệm. Sự hòa hợp cần thời gian. Sự tiếc nuối cần thời gian. Sự nhớ mong cần thời gian. Sự sâu đậm cũng cần thời gian.

**

Người nào cho rằng tôi chẳng đáng tin cậy. Người đó nói đúng.

Tôi đại diện cho đầu óc tôi. Không ngại ngần phát biểu rằng nó hoàn toàn rỗng tuếch, và trong thời đại của giải trí gần đây, có thể gọi nó là đầu óc của một cô nàng tóc vàng hoe.

Tôi vẫn thường tự hỏi, những cô nàng tóc vàng hoe, có đáng để luôn là nguồn cội của một câu chuyện đáng nực cười nào đó không.

Tôi luôn tự ti khi thấy ai hơn mình. Nhưng lại luôn thiếu niềm khao khát làm điều gì đó để được bằng họ. Nói đúng hơn, tôi có khao khát, nhưng chỉ trong ý nghĩ. Tôi thiếu sự chủ động, thông qua tay chân và con mắt để thực hiện bất cứ khả năng nào trong suy nghĩ mà tôi đã mường tượng ra.

Và điều đó làm tôi càng tự ti. Nhút nhát càng làm tôi thấy mình yếu kém.

Tôi làm nhiều việc giữa chừng. Và rồi bỏ dở chúng.

Và chúng cứ nằm ì ở đấy. Không kết thúc..

Chán nản. Tôi vứt hết mọi thứ. Tôi để gần như tất cả mọi thứ ở lại.

**

Nhưng tôi lại không hề có ý định tiến lên phía trước.

**

______________.

________________. Nhưng có vẻ tôi không thể sống chan hòa trong đó. Tôi thực sự không biết nữa. __________, _________________. Nhưng thực sự trong trái tim tôi có khoảng cách.

Và một lần nữa, nếu người nào nói tôi khó gần. Người đó lại đúng.

Có một chút hạt sạn, vương đâu đó; giống như khi ăn cơm, vô tình nhai phải một hạt sạn, chúng ta sẽ đề phòng cảnh giác trong những lần nhai tiếp theo; tôi cũng thế, không thể tiếp tục trong sáng nữa, một khi tôi đã biết cái gì đúng và cái gì sai.

Và có lẽ tôi còn là một người thù dai, nên tôi không thể tha thứ cho những gì đã nằm lại như những hạt sạn trong quá khứ.

Khi viết tới đây, tôi cũng đang tự hỏi mình có là một người luôn luôn đúng.

**

Tôi luôn đúng.

Cho dù người ta có nghĩ thế nào đi chăng nữa. ___________________, ___________________, _______________________, _________________________. _________________________ với những quy định và quy tắc đã từ lâu không còn phù hợp với một thứ có cá tính nửa vời như tôi.

_____________. _________________________________.

________________. ____________________________________.

_______________________________.

Còn tôi luôn ghét mọi thứ giới hạn. Tôi cũng tự đặt mình vào vị trí thách thức, tất nhiên là ở phía đối lập _________________________.

**

Có phải vì tôi quá khó gần.

Tôi cho rằng cuộc đời mỗi người luôn là một phép màu kì diệu của sự sống. Và tại sao ta không thể tự do sống ích kỷ chỉ vì bản thân dưới ánh nắng vĩnh hằng kia. Ta sống mà không có bổn phận và nghĩa vụ gì hết.

Nếu mà tôi hét những lời trên vào vách núi, dám chắc những lời phản lại sẽ là: “Vậy thì ngươi sống để làm gì? Ngươi quả là tảng đá vô tri vô giác chỉ biết lăn lóc từ đỉnh đồi xuống chân đồi rồi cứ thế nằm chết lặng tại một gốc cây nào đó mà thôi. Vậy thì ngươi còn muốn sống để làm gì chứ!”. A, vậy mà tôi cứ tưởng kể là hòn đá vô tri vô giác thì vẫn có sự sống chứ, tôi đã từng nghe ở đâu đó như thế: Tất cả mọi thứ trên thế giới này đều sống.

**

Đam mê của tôi là sống mồ côi, gàn dở, và viết lách một chút về những tháng ngày u tối. Có lẽ tôi phải tham gia một chuyến lang thang lớn. Chưa biết nó sẽ hữu ích gì. Tôi hẵng còn quá trẻ và mọi thứ tôi muốn vẫn còn là phù phiếm.

Có thể ban đầu tôi thích thú. Rồi khi quen dần tôi sẽ lại chán nản. Giống như bản tính tôi vẫn vậy. Không có gì là bền vững trong trái tim.

Tôi hoàn toàn có thể yêu sâu đậm một người. Và cũng dễ dàng như lúc mới đầu cảm thấy yêu người đó, tôi hoàn toàn có thể hất cẳng và thay thế chỗ khuyết trong tim bằng hình ảnh một người khác.

Luôn có một lúc nào đó để tôi làm mới lại bản thân bằng những ý nghĩ điên rồ và cực kỳ bẩn tính. Những lúc như thế trên mặt tôi sẽ hiển hiện tất cả. Đừng động vào, hãy cứ để tôi tự do lo lắng cho phần đời còn lại của mình. Hoặc là tất cả sẽ ổn, hoặc là sẽ chẳng ổn chút nào.

Đừng do dự. Hãy quát vào mặt tôi: “Đồ tồi. Đồ bẩn. Thằng điên.” khi cảm thấy không thể chịu đựng tôi hơn được nữa.

**

Tôi nghĩ chúng ta có thể trở thành bạn bè thân thiết.

Hãy viết thư cho tôi khi bạn cảm thấy nhớ. Hay những lúc cảm thấy buồn và cần một người lắng nghe. Tôi luôn có tất cả mọi mặt xấu của con người tồn tại trong tim, nhưng tôi luôn biết kiềm chế nó. Tôi tự hào vì có một trái tim như thế, thay vì uất ức vì mọi điều muốn xổ ra mà lại bị thắt chặt bởi mái vòm ý chí, nó lại nhu mì điềm đạm chịu đựng, có sức cảm thông lại kỳ trước những lời nói gây yêu thương đến từ một con tim khác.

Thực ra..

**

Thực ra viết là một cách để bộc lộ suy nghĩ. Cũng giống như nói. Nhưng viết thường chỉn chu hơn. Khi viết người ta bịa giỏi hơn là khi nói. Vì đầu óc có thời gian để suy nghĩ và tưởng tượng. Và hơn hết là ta có thời gian rà soát lại những nguy cơ tiềm ẩn trước khi những lời lẽ được đưa tới một thế giới suy nghĩ và tưởng tượng khác.

Viết thì đỡ nguy hiểm hơn là nói.

Vì ta có thể hoàn toàn cho những lời văn ý thơ bằng nét mực đen trên giấy trắng là một câu chuyện thần tiên. Nửa phần hư cấu, nửa phần tưởng tượng. Nói trắng ra là những thứ bịa đặt có tính toán hòng lôi người đọc vào một thế giới gương; thế giới với những hình ảnh phản chiếu y hệt thế giới thật, nhưng các sự việc xảy ra trong đó thì hoàn toàn là do vị thần của những giấc mơ cai trị.

**

Thực ra tôi thích làm các bạn quay mòng giữa sự thật và mọi điều gian trá.

Có thế các bạn mới không có cơ hội để nắm bắt được tâm can tôi. Tôi ghét người khác nắm bắt được ý nghĩ của mình. Tôi chỉ cần người ta hiểu. Và thế là đủ.

Không biết sao nữa. Tôi đang nhớ về một cái entry cũ mình đã từng viết. Ở đó. Cũng giống như ở đây. Tôi sống trong thế giới của riêng mình. Cho riêng mình. Một cuộc sống ích kỷ.

Cuộc sống có 30 phần ư. Tôi chiếm trọn sự vô dụng của bản thân đến 31 phần rồi.

Phải không, _______ nhỉ?!

**

“31/30
Liệu có quá không
Dù anh thừa nhận nhưng em không tin đâu
Em biết
Anh là người sống vì người khác hơn bản thân mình
Vậy nên {…}
[Suta♥]”

Những dòng cuối cùng

Mình đang định viết những dòng cuối cùng cho cuộc đời tự kỷ của bản thân. Và sẽ là thế.

Lúc này đã sang ngày mới. 12 tháng 9. Hai hôm trước mình đi ngủ khá sớm. Và lại còn dành thời gian rỗi để đọc lại Gỗ mun của Ryszard Kapuściński nữa chứ. Mình rất ít khi viết cảm nhận về những cuốn tiểu thuyết mình đã đọc. Bởi vì mình luôn sợ những lời văn hoa đấy sẽ ảnh hưởng không lành mạnh, sẽ chi phối đến tình cảm tự nhiên của những người chưa bao giờ đọc chúng. Cũng chính bởi thế. Mình cũng rất ít khi đọc những dòng đề tựa nằm ngoài một cuốn sách bất kỳ. Thường thì mình sẽ đọc một, hai, hoặc đôi lúc là sơ qua cả chục trang đầu trước. Nếu thấy thích thú bởi giọng văn, mình sẽ lật lại mấy trang bìa để xem người ta mô tả hay đánh giá về cuốn sách như thế nào. Ưng là mua. Ưng là vác về. Mọi việc diễn ra đơn giản nhưng thường cũng ngốn tới mấy chục phút ngó nghiêng khắp các ngăn trên các kệ ở hiệu sách. Chẳng cần phải xem trước từ nhà xem quyển nào hay, quyển nào nổi tiếng hiện giờ. Thèm đọc là lại ra Fahasa ngay Xã Đàn; hay như bây giờ ham rẻ là lên Nhã Nam chỗ Đỗ Quang đằng Trần Duy Hưng – tuy hơi xa nhưng được cái chất lượng chính hãng và giá cả được khuyến mại tới 25%. Nguyễn Xí, Đinh Lễ cũng là một địa điểm khá lý tưởng cho dân mọt sách có-nhu-cầu-tiết-kiệm-hầu-bao ở Hà Nội. Nhưng thực sự chỗ đấy là một nơi hơi tạp nham. Mình không thích lắm.

Mình mua Gỗ mun ở Fahasa Xã Đàn; cùng với cả quyển Henderson, ông hoàng mưa nữa. Cả hai quyển đều nói về Châu Phi – lục địa đen của thế giới. Cả hai đều cuốn hút mình ngay từ những trang đầu tiên. Và dù thực tế lần đó chỉ định lấy một, băn khoăn dữ lắm, nhưng rồi cuối cùng cũng dốc hết ví để lôi hai em ý về. Về mặt cá nhân, khi đọc xong cả hai cuốn, nếu để nhận xét thì mình sẽ dành nhiều sự ưu ái cho Gỗ mun hơn. Nó thực sự đang dần trở thành một tác phẩm bất hủ gắn liền với tâm hồn mình, nối gót tiếp theo những Giết con chim nhạiCuốn theo chiều gióScarlettKafka bên bờ biểnBiên niên ký chim vặn dây cótKhu vườn bí mật. Mình từng bị ám ảnh nặng nề về mặt lý tưởng sống bởi Kafka bên bờ biển và Biên niên ký chim vặn dây cót, từng khóc thực sự bởi tình cảm con người trong Giết con chim nhại, từng xúc động đến cảm phục bởi tình yêu, tình cảm gia đình đẹp đẽ và tự nhiên trong Cuốn theo chiều gióScarlett hay Khu vườn bí mật và cả trong Giết con chim nhại nữa. Còn riêng Gỗ mun lại khiến mình cảm thấy một cái gì đó khác trái ngược hẳn những cảm xúc trên. Dường như là nhiệt huyết đối với cuộc sống, đối với xã hội. Mình chắc vậy. Nhưng nó không phải một dạng sục sôi đầy máu lửa. Mà chỉ kiểu một dòng chảy. Một kiểu nhiệt huyết mang tâm lý “nước chảy đá mòn”. Đúng với bản chất của con người mình. Đúng “kiểu” của mình. Lặng lẽ và âm thầm ghi nhận mọi điều xảy ra trong cuộc sống. Nhưng không vì thế mà yên ắng tứ bề. Cũng không phải là đến thời điểm nó sẽ bùng nổ như miệng núi lửa lúc phun trào. Mình thích ví nhiệt huyết ấy với những cơn sóng xô bờ cát hơn. Đều đều tràn lên rồi lại giả vờ như bị ai đó kéo tụt xuống. Khi tới khi lui. Khi dâng đầy khi cạn khô. Khi phơi phới rạng ngời khi tủi hổ sầu bi. Nhưng cái nhiệt huyết trồi xụt mà mình hằng ấp ủ đó. Phải. Nó là một chuỗi liên tục. Chứ không bị ngắt quãng. Đấy mới chính là điều đáng ghi nhận. Và nên được ghi nhận.

Mình có một tâm hồn trẻ con không vướng bận suy nghĩ. Đôi lúc hay bị ngơ và cứ chửi thẳng như mấy thằng bạn thân mình thì là ngu. Chúng nó cứ bình phẩm về độ ngu của mình như cơm bữa. Và đôi lúc thực sự mình cảm thấy không được tôn trọng ở mức đúng nghĩa bạn bè. Mình tỏ thái độ không đồng tình với chúng nó thì lại bị kêu là dỗi này dỗi nọ. Mình chỉ xin nói một điều là mình chẳng bao giờ thèm giận dỗi ai không thân thiết với mình cả. Nhất là khi ở trong cái hoàn cảnh làm cứ việc gì không đúng đắn, không phù hợp theo số đông mà bị chúng nó biết được thì cái điệp khúc về ngu dành cho mình cứ gọi là xác định kéo dài mãi mãi. Nhưng chẳng thằng nào hiểu cho. Và mình thì vẫn nhẫn nại mặc kệ bọn nó chửi. Mình không biết nữa. Nó cũng không phải là một điều tệ hại gì lắm. Mình chỉ không thích thế. Xã hội vốn đầy thị phi. Và có lẽ con người hiện đại giờ đây chỉ còn biết tìm thú vui qua những màn rủa xả nhau khi lê la ngoài đường, khi túm tụm ở một góc ti-vi hay khi tụ tập kín mít trong phòng họp báo. Những lời nhắn nhủ chân thành dành cho nhau đang dần bị mất đi. Sống chui lủi hay tuyệt chủng hẳn, mình cũng không dám chắc. Hãy cứ nhìn xã hội thời nay khi phát hiện thấy điểm tiêu cực của một sự việc. Thật đúng là số con rệp mới đứng ở hàng ngũ mắc sai phạm. Sẽ chẳng có cơ hội nào để ngóc đầu lên. Người ta cứ thế đào đào đào. Ngày trước, khi cơ giới hóa còn thấp, vẫn phải bới bằng tay. Giờ công cụ sẵn có, chỉ cần vài giây là có thể đào một cái hố sâu tỷ dặm, và nếu muốn nó còn có thể ngoằn nghèo sang cả bên Cuba nữa cơ. Một xã hội chỉ biết đả kích. Vùi dập. Chỉ biết nhìn nhận những mặt xấu của một vấn đề. Chỉ quan tâm quảng bá những gì được coi là tâm điểm đáng lên án. Là một xã hội thụt lùi và tha hóa. Thậm chí ích kỷ vô cùng. Một xã hội thoi thóp, sống dở chết dở và dường như chẳng còn việc gì khác để làm hơn là luồn lách trong cái mê cung xoắn quẩy tự mình tạo ra. Thay vì khám phá và sáng tạo, nó đang thui chột và tự mắc kẹt mình ở khắp hang cùng ngõ hẹp. Cứ xem cách chúng ta ứng xử khi gặp một thứ gì đấy không vừa ý thì biết. Sẽ là chửi. Sẽ là đay nghiến. Cứ xem cách chúng ta ước mơ một thứ gì đó trong cuộc sống là biết. Hoặc là chẳng có gì. Hoặc là hoàn toàn phù phiếm. Chúng ta đang ngày càng sống cá nhân một cách tột độ chẳng thèm kiêng nể ai. Nhưng điều kinh khủng nhất là chúng ta dù không sống cho xã hội, cho cộng đồng nhưng lại mắc bệnh tập thể và chịu ảnh hưởng không-thể-giải-thích-được bởi tâm lý đám đông đến tột cùng. Phải chăng tiếng nói của sự thấu hiểu mang âm điệu của một bài thơ lại khó bày tỏ vậy sao. Phải chăng những lời thóa mạ thấp hèn có điều gì đẹp đẽ quý giá hơn hẳn nên mới được người ta sử dụng nhiều đến vậy. Văn hóa văn minh chẳng được ai học tập. Văn hóa phi văn minh thì lại có sức lan tỏa rộng lớn. Mình sẽ chẳng phí thời gian để đặt một câu hỏi nào nữa ở đây. Mình nghĩ nếu đặt câu hỏi. Mình rồi sẽ tự viết câu trả lời. Rồi sẽ lại châm chọc và lải nhải về một đống rác rưởi nào đấy. Rồi tự mình sẽ chôn vùi bản thân mất thôi. Không mình ở đây sẽ chỉ để nói thêm mấy điều.

Rằng mình đã đôi lúc thấy được những điều rất tốt ở những thằng bạn thân của mình. Mình cũng không ngờ đâu. Nhưng những gì bọn nó làm đúng với bản chất của chúng nó thì thật sự là ý nghĩa, thậm chí còn xúc động đến nỗi làm mình thay đổi hẳn quan điểm về bọn nó. Và mình tin là bản chất cái xã hội này cũng thế. Mình mong và hi vọng không sớm thì muốn nó sẽ biết cách thảo bỏ lớp vỏ ương ngạnh gàn dở xù xì này đi. Hãy để những giá trị tốt đẹp lên ngôi. Hãy biết đóng góp và xây dựng một cách tích cực chứ không phải là cứ rầm rộ chê bai nhiếc móc. Hãy tập thốt ra những lời chuẩn mực và chín chắn. Hãy là người trong cuộc sâu sắc trước mọi vấn đề. Hãy là diễn viên chân thành, và dù có ngu, nhưng cũng phải gợi cảm. Chúng ta đang làm việc với nhau như một ê-kíp. Hãy sống vì điều đó chứ không phải vì sự nổi tiếng hay vấn đề giàu có cá nhân. Mình thì vốn dĩ chẳng quan tâm lắm. Mình là nhà viết kịch bản và bộ phim nào cũng phải theo ý mình hết. Và sẽ là như thế.

The ending day of the world 3 (or “We’ll never know”)

If you read the part 1 and 2, then you should be happy now, ‘cause this is part 3 from series of mine: {The ending day of the world}.

You could read old parts (in Vietnamese) at:
– Part 1: The ending day of the world (1)
– Part 2: The ending day of the world 2 (or “Never-ending stories”)

Glad to write this in English. But that’s no problem. I’m practicing my ability itself.

***

It’s so long from the first time when I wrote `your` name softly on a white paper, smiling as if it (called “love”) would never happen to me once again – specially that if it were caused by `you`. “Ooh, it’s just something.. only something strange.. `Love`, isn’t a right word to describe my feeling.. but no other suitable words are found..”. “Maybe `you`?? No!!”. “Will I love `you` like this way? Sure that no.”. I started to get `you` outta my head, like the way the ocean waves do, to erase footprints on the shore; but I was not as fully strong as them; I was really not heartless enough, or (I’m sure that!!) `you` weren’t sand. Oh, I could not be as a cold cold wind, blowing through everywhere, from north to south, east to west, bringing winter onto lands, making snowflakes fall down on fields and gardens, then leaving, suddenly; all things melted into water; nothing left to remain. “Oops! I must be crazy. Or a bit like crazy. Call me a dreamy night.”. But by the way, I couldn’t stop talking to `you` everyday, as well as kept caring and worrying about `you` everytime.

Then now, “I love `you`. And it’s true.”..

It’s so long from the day I was born in Hanoi. I’m always happy with being born and living my whole life here. But it’s not the reason why I love this city, for ever. Two years ago, a big anniversary was celebrated when Hanoi got 1000 years of age. “`It’s gonna be an ancient town soon` – I completely agree with my idea, as time still goes by fast like a super rocket now.” But that’s still not the reason I wanna mention. Yeah..

I sometimes walked in the rain of Hanoi, with no hats, no raincoats or umbrellas, felt the sadness running down on my cheeks. Actually, I didn’t hate rain as much as I usually said. I liked the way it made me wet and get heavy, and helped me to join the rhythm of the most natural things in this world. I liked the way it rained carresingly on Sunday. I also liked the way it rained in the afternoon, so gently; millions of droplets of water were sparkling under the shimmer of the sun. And when it rained at night, I liked stepping lonely in the dark. Just to know everything I had done was right. Not to grow up like plants. I liked seeing neon lights blurring in my eyes. Then, scenes in front of me were like being backward to the past, or like being forward to the future. Hey, I couldn’t reach them. They were real, but also seemed to be unreal. I got confused. And as it was in a fairy-tale,  I always imagined that something magical would occur at the end of the road I was walking on, when the rain disappeared entirely into its rest. But exactly what was ‘something’? I never did this expectation carefully. Might be `you`? I wondered.

I sometimes sat with my friends, or even with myself – I preferred this – at any familiar small corners in Hanoi; and drank coffee – a glass of coffee mixed with a little condensed milk. I often had nothing much to speak, to them – my friends in case they were there, and nearly fell into state of silence immediately. In fact, I didn’t care people’s talking; I didn’t mind any conversations which did not relate to me directly. I liked acting as a stone, lying in peace and musing upon the distant void. Well, it was better for me to keep my mind as empty as possible, or it would explode due to thousands of ideas born per second within; and only bitter-sweet caffeine could do this unseenable task. I liked using spoon to slowly stir my glass of coffee many times till coffee and milk twisted into steady circles before drinking any from it. While noises were still around, I was very supposed to hear nothing and there seemed that no sound of any words rolling in the air could affect me. “Am I losing deeply in somewhere?” I used to ask myself this question. I guessed I was on the path to a place named “The Eternity of Balance” – where my overflowing thoughts could be converted into nutritive foods which then served as a delicious supper for my screaming stomach at night. Was I fantasizing? I wondered.

I’m trynna catch the moment escaping from my fingers. It goes so fast. My memories are corroding in every minutes. And I’m forgetting what I need remembering. I can’t control the blink of every neurons in my brain. They are now working for their own happiness, not mine. So, what’s up? My mind considers itself a funny miscellaneous massive mess. It causes a huge problem of operating and co-operating what I see, what I hear, what I smell, .., then to what I think. I wanna save some voices. But I’m not allowed to do it. Permissions are firing somewhere out of my hands. And with no new useful introductions for this unkown condition, I stand there, don’t know what to do, see everything fading away, little by little. Yeah, I can wish something. But wishes won’t make any changes. So I give up and aim to sleep. Dream a dream.

Well, where we are coming at? At where our hearts are jumping to. Don’t fear anything. Do what you need to do. Correct what you did wrong. Stand up soon right after you fell. You only live once. Live it best with no regrets; then readily welcome you to the death. Just smiling. Death never harms you. He’s only a friend coming up next after your previous friend (known as ‘life’) is gone forever and ever. And he will take care of you till the last. The last? What do I mean? I have no point of view about it. And you should have, too. Oh no, I’m not saying that we are all coming at death. I referred that we had better come at where ours hearts jump to. Is it done? I’ll never know.

I’ll never know anything, but something I have known or did know. And I did know for so long that I’m loving `you` so much, loving `you` best with no regrets. I’m not readily loving `you` while smiling to the death; so it sounds better to know that I’m loving `you` at anywhere my heart’s jumping to.

I rarely dreamed about `you`. But when I did, the dreams always caused me to wake up scarely. I had no permits to complain of my stupid mind – it did its own private work as usual – but, it was only that I hated facing to the darkness at midnight and hated to feel missing `you` instead of every stars twinkling up high above the poetic sky. I hated the way `you` runned away and got dangers in every dreams of mine. And there was like no chances for me to catch `you` stopping, or more correctly was, to catch my mind stopping its foolish action of madness. Oh it’s surprisingly, I still remembered `you` and `your` charming voice. Clearly to now.

Clearly. I’m riding on my bicycle round Sword Lake in Hanoi. It’s crowded here, there and everywhere. On streets, on lakeside, on pavements, in Ly Thai To Flower Garden, at Dong Kinh Nghia Thuc Square, people enjoy shouting, laughing, walking, sightseeing, talking, jogging, driving. They’re all happy. Aren’t they?! I’m sure that they are. If not, they don’t come here to dissolve themselves in so much damn fucking noises and in many dull yellow lights from streets’ lamps, halls’ lamps or restaurants’ lamps. It’s funny when I’m here, too; hiding all my sadness behind my `blue` eyes, just to join the city’s daily social living. It’s funny when I’d rather be alone at where people show up their animation without any splendid shame. I wanna feel the spiritedness from them; then get it back in my letters. For me, humans are worth great creatures that need to survey and research minutely. I like to work on them whenever having free time. Mindfully, I’m drawing their actions, their smiles, their cheers, their jokes into the wrinkled part of irresolution of my brain. And later, at several amazed moments, I will remember them, feel their emotions like those are mine. Then write something about life, death, devotion and sacrifice. In some backgrounds that only I know.

I’m wondering how to end up all. We don’t usually know how to end up everything, and give out questions of it. But it seems that nothing of all needs to be ended.

I’m drinking coffee – a glass of coffee stirred steadily with a little condensed milk – at the top of my house. It’s windy and the scenery is immense. Night covers all with his shadow of dark. There’s still the moon and a few stars hanging on the sky’s curtain. But they shine slowly. The air sometimes keeps silent, then breezes have their opportunities to come after and give my ears some whishpers from so-far lands where the autum has begun from the start. The hot weather falls to cool down. Everything is in a good mood. But I feel lacking the rain. Rain will make everything better. And better.

Cause I’m missing `you` tonight. And I wanna..

Listen to the rhythm of the falling rain.
Telling me just what a fool I’ve been.
I wish that it would go and let me cry in vain.
And let me be alone again.
The only girl I care about has gone away.
Looking for a brand new start.
But little does she know.
That when she left that day.
Along with her she took my heart..

23.5

Đôi khi “nửa” (hay “rưỡi”) cũng có cái hay của nó.

***

Không biết tự bao giờ tôi bắt đầu thích kỷ niệm cái nửa chừng con dốc hay nôm na là cái tuổi rưỡi của mình.

***

Đôi khi không biết phải nói sao, khi Hà Nội hôm nay nắng mưa bất chợt đến vậy. Loa kèn nở trắng ngần trong những ngày tháng Tư vội vã chuyển mùa. Ta ở nhà đón nắng, ta ở trong phòng nghe tiếng mưa rơi rào rạt ngoài hiên. Ta lặng lẽ nhấm nháp tình yêu khi Hà Nội chuyển mình giữa hai thái cực êm ả của đất trời. Một chút, ta bỗng thấy cuộc đời của mình dần trở nên bình dị hơn bao giờ hết.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi anh yêu em nhiều đến thế. Chỉ là một tình yêu đơn giản bắt nguồn từ lời nói đến trái tim. Từ những sự quan tâm giản dị diễn ra hằng ngày, rồi đến những quãng thời gian xa cách đến không ngờ, mà anh cá là tạo hóa đã cố tình chen vào giữa cuộc sống vốn bình thường trôi đi đó, để khiến anh dần nhận ra chút gì đó đặc biệt nơi em. Và rồi anh chỉ biết suy nghĩ, đắn đo trong những cảm xúc mới có. Đâu ngờ chút gì đó đặc biệt kia vẫn cứ lớn lên mạnh mẽ thành hai tiếng “hạnh phúc” mà anh không bao giờ muốn mất đi nữa. Anh đã đôi lúc nhớ em. Và giờ thì anh đã yêu em được mấy mươi lúc cũng khá lâu rồi. Thế đấy. Trời ơi.

***

Đôi khi không biết phải nói sao, khi hôm nay trái khoáy đến lạ. Viết rất dài như thường lệ rồi xóa hết, chỉ để lại hai mẩu bắt đầu nằm trong đống hoa thị, và thay thế cho đống lê thê bị xóa là một đống cà chớn “đôi khi không biết phải nói sao” ngay tiếp sau đây. Ít nhất là ngắn hơn và dễ đọc hơn. Vậy đó. Trời ơi.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi sắp tới sẽ có nhiều thay đổi. Ta thấy tốt hơn nên giấu kín tất cả. Nơi đây để bắt đầu. Ở nơi nào đó sẽ có phần kết thúc.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi ta đang ăn caramen mẹ làm. Nói chung là quá ngọt. Và ta thực sự không thích ăn những đồ ngọt quá. Nhưng mà vẫn phải ăn hết.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi em luôn khiến ta phải bận tâm lo lắng. Đang thi cử mà thuốc thang quanh người. Ta đâu uống thuốc hộ được. Vậy là kệ thôi.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi lục lọi về những kỷ niệm cũ. Những khuôn mặt bạn bè ở mỗi chặng đường ngày trước vốn thân thiết. Chỉ biết lặng cười khi tất cả đã quá xa.

Đôi khi không biết phải nói sao, khi giấc mơ xưa giờ đã đủ lớn để ta thực hiện. Liệu rằng ta sẽ bước những bước khởi đầu, biến điều ấp ủ trong tim trở thành kỳ vĩ.

Đôi khi không biết phải nói sao, nên đành lảm nhảm lấy vài cái đôi khi như thế. Riết rồi cũng chán. Vậy là ta chấm hết.

Viết cho @Jenny (đọc)

Chưa viết xong (thực sự đây mới chỉ là phần đầu khá ngắn). Chưa có lời đề tựa. Đặng Dương Tố Linh aka Jenny. Post này có mặt trên đời là do 1 lời hứa và sẽ sớm có bản full trên FB.

***

Đôi lúc gió bạt cánh chim chao liệng tự do trên trời. Đôi lúc gió tạt những tán lá cây nằm thu mình trong yên ả. Và tôi thì cô đơn giữa bộn bề tiếng gió. Gần như không ai bầu bạn, và gần như không ai hiểu…

Cũng như bao nhiêu vạn vật khác, tôi chỉ là một cá thể nhỏ bé, được bao bọc bởi một xã hội, mà một khi đã nhỏ bé thì tất nhiên sẽ thấy nó rộng lớn biết nhường nào. Và cũng giống như nhiều vạn vật khác, tôi còn đơn thuần là một cá thể riêng biệt. Cái ý niệm về sự riêng biệt ấy thật chẳng có gì bàn cãi, tôi không giống một ai hay một cái gì khác ngoài bản thân mình; và ngoài chính tôi ra, khó mà tìm cho được ai, hay cái gì, làm được điều bất khả là đội lốt xác tôi mà đi lừa người khác.

A, tôi là thế. Khi cần phỉnh phờ cuộc sống và lãng mạn hóa sự việc, tôi lại đâm ra chán nản và muốn tìm một người bạn. Có thể thực ra không hẳn là một người bạn; tôi không đi lừa một người bạn bao giờ. Những người bạn, họ gắn mác e dè và khiến tôi nhụt chí, nhìn thấy họ là như nhìn thấy thú dữ, tuy đã giảm bớt thú tính nhưng hẵng còn nguy hiểm lắm; không, tôi thích hơn cái việc nhìn thấy họ êm đềm và yêu thương, nằm trong cũi, biết kêu lên khi đói và tất nhiên là tôi sẽ cho họ ăn, nếu họ biết nhiều về giới hạn độ ồn trong phòng khách. Những người bạn; a, không, ở trong số đó chắc chắn không có người tôi muốn tìm.

Hãy tự giữ lấy sự thanh thản trong tim và tóm vào khoảng không phía trước khi hai mắt vẫn còn nhắm. Bạn có muốn cảm nhận điều gì không? Tôi cần bạn hiểu rằng điều đó là rất quan trọng; đừng cười cợt và nghĩ này nghĩ khác: Hãy tự giữ lấy sự thanh thản trong tim và tóm vào khoảng không phía trước khi hai mắt vẫn còn nhắm. Bạn có muốn cảm nhận điều gì không? Có thể tôi sẽ viết thêm trăm dòng nữa như thế, ha ha, nhưng đâu cần; tôi sẽ bị kiệt sức trước khi nhìn thấy bạn bị mắc lỡm mất. Hoặc chính tôi sẽ bị mắc lỡm khi bạn là người chẳng bao giờ muốn cảm nhận một điều gì đó thực sự. Ừ, vậy thôi, hãy tự giữ lấy sự thanh thản trong tim, và lúc nào muốn cảm nhận sự trìu mến từ tình cảm của tôi dành cho bạn, nhớ tóm vào khoảng không phía trước khi hai mắt vẫn còn nhắm, nhé.

***

Gửi Jen,

Anh bắt đầu viết cho em khi ngồi gần hơn về phía đuôi của một đoàn tàu xa xứ. Quả là anh chẳng có khả năng bàn luận chính trị hay nói câu yêu thương. Thật đấy. Anh chỉ có thể nghe một điều gì đó rồi nhắc lại nó ở mức độ nên thơ hơn. Và vì thế, anh ở đây, khi mắt đã nhìn và tai đã thấy, anh sẽ sáng tạo ra mọi lời tuyệt đẹp; hay có lẽ là cả những lời trơ trẽn buồn bã đến không đâu.

Em biết không,

Rằng mùa nắng đã đến trên miền núi cao và lạc cả vào những nẻo đường ẩm thấp. Những đám mây trắng muốt yên bình dần nhường chỗ cho khoảng trời xanh trong ló dạng xuống nhân gian. Và choán hết tầm mắt của những con người đang thả hồn qua song sắt cửa sổ nằm trên vách của những toa tàu là dải vàng óng đến bạt ngàn của lúa. Những cánh đồng đang thẹn thùng chờ đến ngày gặt, rạng lên một vẻ đẹp phơi phới ngời yêu thương. Một biển nắng.

Đắm mình trog một biển nắng.

Người ta còn trông chờ gì nữa chứ.

Chờ anh buông ngòi bút châm biếm của mình mà sống thật với đời chăng?

Sống thật thế nào chứ. Chẳng lẽ phải nói với em rằng anh đang rất cô đơn. Trầm ngâm và lạc lõng, và buồn không thể tả. Không, anh không thích thế. Anh thích nhìn ra ngoài kia. Xa rời chốn ồn ào thị phi nơi toa tàu chật ních những cục thịt biết nhả khói, những viên sỏi biết choành chọe nhau và những bà hàng nước bán mắm tôm kèm chanh và ớt. Anh đã xuất phát một mình, đã ra đi một mình, đã ở đây một mình từ giây phút đầu tiên. Nhưng toa tàu cũng giống như một xã hội thu nhỏ. Nó buộc chúng ta phải chấp nhận. Và ném vào mặt ta bao mối quan hệ. Phức tạp, rối rắm. Chết tiệt. Mọi thứ.

Jenny ơi,

Thật hay vì anh có em làm bạn suốt cuộc hành trình này. Vì nếu không như thế, thì anh sẽ lại chỉ viết cho anh đọc. Câu chữ sẽ lại xoắn xít và chỉ mình anh hiểu. Vậy là thế nhé, em hãy ở đây. Để làm cho mọi thứ thật giản đơn.

***

Con tàu đang ì ạch lăn bánh qua vùng đất đỏ quạch vì sắt. Những ngọn đồi nham nhở, phô ra biết bao hàng cọ đen thẫm trong nắng. Ở đây, nắng không kết thành chùm mà vương vãi lộn xộn trong không khí trước khi rơi xuống mặt đất bóng nhẫy phía dưới. Ở đó, có những rặng sắn đang độ tốt tươi, sửng sốt vươn dài những đầu ngọn, xòe vội những ngón lá của mình mà hứng lấy những giọt trời cho. Ở đó còn có những lùm, và bụi, và cỏ dại đua nhau sống chằng chịt trên da thịt của đất; bắt chước con người, cũng tạo ra những thành thị hay làng mạc, với phố xá đông đúc cho riêng mình..

May thay vẫn còn thấy những hàng rào, những hơi thở của cuộc sống trong buổi ban trưa oằn mình sau ngọn hồng bì hay hồng xiêm đã già cỗi ở xa. Không thì..

Những ngôi nhà dường như bị xếp xó. Chúng lẩn quất, tự thấy nên sợ sệt mà trốn đi trước cái nhìn tò mò của anh. Hay là chúng giả bộ như thế. Anh cũng không biết. Anh chỉ tò mò. Chứ không tìm kiếm chúng. Hay có ý định nói với chúng điều gì.

Anh chỉ đang nghĩ. Rằng có tốt hơn khi ta sống ở đây? Khi ta yêu ai đó và chọn cách sống xa rời người đó. Vì những lý tưởng và lý do chỉ mình ta biết và chỉ mình ta thấu. Nỗi cô đơn sẽ khiến ta điên cuồng đào xới đất đai mất thôi. Rồi ta được gì chứ, ngoài những gỉ sét đã ăn sâu dưới mấy tầng sỏi đá.

Rằng, có tốt hơn khi ta sống ở đây? Khi ta chán ghét tất cả mọi người và chọn cách sống nằm ngoài xã hội. Vì ta cảm thấy như một người dưng, như một ngụm nước lã xa lạ với cổ họng của thế giới quanh mình.

Rằng, có tốt hơn khi ta sống ở đây? Khi ta đã bỏ những suy nghĩ ở lại. Cảnh vật đẫm nắng chiều đã mất hút đằng xa.

***

Jenny ơi,

Anh quen em như thế nào nhỉ?

Và chúng ta thì biết gì về nhau chứ?

Sự thật thì chúng ta chẳng biết gì về nhau cả, ngoài những lời trăng trối viết đầy lên màn hình máy tính. Ta cũng có trao nhau một vài tình thương mến. Để rồi sẽ có những lúc ta lãng quên chúng. Sau này.

Bởi vì khoảng cách vật lý giữa anh với em có khi nào là gần đâu chứ. Ta lưu giữ chúng. Để làm gì?

Phải thừa nhận, lúc đầu biết em, anh có đôi chút không thích em. Em quá vô tư, em quá hồn nhiên. Đôi lúc làm phiền anh đến khó tả. Anh muốn nhắc nhở, rồi lại thôi, đành tìm cách tránh né cho đẹp chuyện. Nhưng cuối cùng cũng phải dối lòng mà coi em như đứa em gái nhiễu sự nhất vậy.

Đừng ghét anh khi anh lúc nào cũng buông câu châm chọc em. Nhé.

Em dễ thương.

Còn anh đâu phải người tốt.

Chúng ta không là ruột thịt. Anh nói những lời thùy mị nết na với em làm gì. Định tán tỉnh em hay muốn tỏ ra là một người anh trên cả tuyệt vời? Để người yêu em và những người bà con của em tự tay thực hiện những điều đấy đi. Anh chỉ là người bên đường, có thấy em ngã cũng làm lơ thôi. Cuộc sống là thế mà; ích kỷ và xí hổ vẫn còn tồn tại nhiều lắm. Anh không dám đỡ em đâu. Còn nếu vẫn muốn anh đỡ, trước khi ngã hãy gọi tên anh; anh sẽ hướng dẫn em tận tình cách ngã như thế nào cho phải phép và ít đau đớn. Ngã xong, nếu có xước xát chảy máu, anh sẽ băng bó cho.

Rất chi là thật đấy.

***

Ối giời, dạo này tôi bị hâm ạ. Ngày ngày vác máy đi rồi vác máy về mà chẳng làm được cái gì nên hồn. Cứ như là tôi đang bị bao phủ bởi cả một đống lá vàng mùa thu vậy. Ấy thế mà bây giờ đã là thu thật rồi ấy chứ. Có thể mới đầu thu thôi, lá vàng chưa có, nắng hè chưa phai. Nhưng mà nghe trong gió, trong gió ấy, cái khoảng không gian bao la biết dịch chuyển ấy, có, là có tiếng nói cười. Có tiếng nói cười thướt tha.

Trong tôi có rất nhiều ý tưởng, nhiều lắm, nhưng tôi chẳng bao giờ biến chúng thành hiện thực. Vì chúng khá lộn xộn và khá bành trướng về thời gian, nên chỉ thỉnh thoảng, tôi mới để ý đến một, hai cái. Ấy là việc duy nhất tôi có thể làm cho chúng – Để ý. Ngoài ra, không có gì hơn. Hàng tuần, tôi đều thực hiện những chuyến tản bộ nho nhỏ, quanh thành phố tôi sinh sống, hi vọng sự thảnh thơi có thể khuấy đều được cái dung dịch lạo nhạo đầy chất xám đó. Nếu thiếu vắng nhịp điệu toòng teng nơi cẳng chân, hẳn là lũ ý tưởng đã phát triển thành những cái tổ kén, tổ nhền nhện, tổ chim cúc cu, tổ đại bàng, .. và vô số các loại tổ khác trong đầu tôi rồi.

Mà nói về tản bộ, nó không thể nào gọi là dạo mát được. Dạo mát là hướng tới thiên nhiên, con người, những cá thể ở xung quanh ta; ơ, còn tản bộ là hướng tới nội tâm, tìm về với sự tĩnh tại trong tâm hồn. Tôi đi tản bộ trên những nền hè, ấy là khi tôi đang muốn nén nỗi lòng. Tôi tản bộ dưới lòng đường, tức là tôi đang muốn cảm nhận một điều gì đó vô cùng sâu kín. Tôi tản bộ qua những chứng tích lịch sử, mong mỏi cảm xúc tồn tại trong lòng tự biết lấy điểm dừng mà không quá chứa chan. Tôi tản bộ trong khuôn viên những đình-chùa, miếu mạo, hòng tìm nơi chốn cho con tim mình đang đập quá nhanh vì cuộc sống thăng trầm.

Ôi thôi, có lẽ môi hôn không còn thắm đượm trong chiều nay nắng sát gần kề. Những mảng tường ngã theo vết nắng không chút xấu hổ, khiến cho những cái ôm của vạn con người trở nên ngượng ngùng hơn bao giờ hết.

Tôi ngoảnh mặt lại, nhìn về phía sau, để thấy cuộc sống trôi chậm đi. Nó đang trôi chậm đi, từng khoảnh khắc một đang trôi chậm đi. Tôi thinh lặng trong một lúc. Rồi bị giật mình bởi những giấc mơ xưa cũ. Chúng ngỡ ngàng hiện ra, đầy đủ khung viền và đường nét, nhưng liền sau đó thì tan tác ngay thành những đám bụi tàn nhẹ chớp đỏ lòa rồi biến mất.

***

Gửi Jen,

Anh viết tiếp cho em khi đang ngẩn ngơ đôi mắt ngắm biển khơi, từ một hòn đảo đá vôi lạnh lẽo ngày đêm nghe sóng vỗ không ngừng nghỉ.

Anh nghĩ rằng cả anh và hòn đảo đều đang chung một nỗi trăn trở, một thứ bận tâm. Có lẽ Nỗi Nhớ Không Nguôi đã ngự trị nơi này từ muôn thuở trước. Và sẽ đốn ngã bất cứ ai dám đặt dấu chân lên những vách đá, dám đưa bàn tay chà sát lên những hoang dại nguyên sơ đã thuộc quyền sở hữu vô vàn của Đấng Sáng Tạo toàn năng.

Em có biết,

Đôi lúc, trong một vài cuộc tản bộ ven các vực đá sát biển, anh bỗng muốn vứt quách cuộc đời vào tiếng rầm rì của màn đêm đen kịt. Để mặc tâm hồn tan trong khối gió lồng lộng. Sẽ thế nào đây? Đôi mắt trũng sâu của anh chỉ biết hướng xuống vũng đá lởm chởm ở xa dưới kia mà hỏi. Và những mỏm đá vô tri ấy đâu có thể trả lời một cách tường tận chứ. Chúng chỉ biết chồm hỗm chĩa những mũi dùi nhọn hoắt lên trên mặt biển. Chờ mồi.

Luôn có những bữa tiệc. Dù là ở nơi tận cùng thế giới. Không cần quá phô trương. Anh cần chút ánh sáng, và thế là cả ngàn sao lấp lánh xuất hiện kì ảo giữa tầng không. Anh cần chút nhạc điệu, và thế là hợp ca của những rặng cây rì rào với tiếng sóng biển ầm ào cất lên réo rắt. Thiên nhiên thật lạ mà con người cũng thật lạ. Chúng ta chi phối và dựa dẫm vào nhau. Mê mệt và đắm đuối. Ấy vậy mà chúng ta lại không hề biết. Chúng ta chưa từng rõ. Rằng luôn có một đỗi thân tình đáng xưng ngợi là thế.

Jenny à,

Anh chẳng là gì giữa một thế giới bao la đến vậy. Anh cảm thấy thế khi không còn ngắm quả địa cầu bé tý bằng quả bóng nhựa trên cái bàn học đã lâu anh không còn ngồi đến nữa. Mà thay vào đó, anh chăm chú vào vòm trời đầy thứ mực tàu loang lổ. Anh nghĩ nhiều đến cái ác. Tâm trí anh cũng vụt qua mọi điều tốt đẹp. Anh nhận ra bản thân mình hóa ra nhỏ bé đi rất nhiều khi thực sự trưởng thành. Còn mọi thứ xung quanh vốn ngày trước chẳng là gì đối với anh, thì nay bỗng nở bung ra, to lớn thêm và hàng ngày cứ trở nên vĩ đại theo lối không biết đâu là điểm dừng. Anh trầm mình trong những mối suy tư, mà mỗi một mảnh trong đó, không ngừng liên kết với nhau, nảy sinh ra nhau, cuốn rối lấy nhau. Nhưng khi cơ thể anh đã biến đổi thành tí hon, thì chúng cũng tự co chặt lại. Bị đông đặc. Chúng vón cục, án ngữ lấy lối thoát của nỗi sợ hãi.

Anh đã sợ, Jenny ơi, sợ mình sẽ chẳng là gì giữa thế giới bao la ấy. Chỉ như một mũi sóng yếu ớt lang thang giữa lòng biển cả không một tiếng vọng, chỉ là một hòn đất yên ắng vô lo dưới mép đồi trơ trống. Anh luôn sợ rằng cuộc đời mình sẽ không có ý nghĩa. Nó sẽ kết thúc mà không thể có nổi một ý nghĩa gì – điều đó luôn ám ảnh anh, khiến anh phải bận tâm tới mọi thứ. Anh ngập trong băn khoăn, những lý thuyết, những mường tượng, khả năng soi xét, sự yêu thương, và lòng vị kỷ.

Cái ý nghĩa về cuộc sống ấy – làm anh chết lặng, làm anh thẫn thờ. Nó thực sự khó nhằn. Nó không phải dạng “hiền hiện” như những giấc mơ anh từng thực hiện ở quãng trước của cuộc đời.

Những giấc mơ, thật dễ dàng để định nghĩa ra, tóm gọn lấy, điều chỉnh lại chúng.

Còn thứ ý nghĩa kia, nó vô hình vô ngôn, buộc anh phải nai lưng ra mà kiếm tìm khắp muôn nơi. Anh luôn làm vậy kể từ lúc anh biết mình phải làm vậy. Giữ cho mình luôn bận rộn với việc khám phá đây đó, để ý tất cả sự việc theo nhiều chiều và thức tỉnh. Đôi lúc anh quên chúng đi, những lúc anh cảm thấy mệt mỏi hay ngột ngạt căng thẳng. Nhưng rồi anh sẽ muốn trở về, anh sẽ muốn tiếp tục. Công việc kiếm tìm đó – thâm tâm anh chưa bao giờ có ý định dừng lại. Cho đến khi nào nó chưa được công bố như một sự thật hiển nhiên. Anh sẽ chẳng có lý do gì để dừng. Điều đó dần biến anh thành ra xa cách, với thế giới xung quanh, với mọi người. Anh như một người khác loại. Như một cái cây, hướng phần chồi non xuống phía dưới nền đất, sục sạo tận đến gốc rễ của mình.

***

Jenny,

Thật lạ là ta chưa gặp nhau bao giờ. Phải không?

Anh cứ nghĩ rằng mình đã gặp em rồi. Vì ta đã thân thiết đến vậy. Vì em đã ra Hà Nội trong mấy lần. Vì anh đã từng biết rằng em chỉ cách anh có mấy cây số đường sá. Ấy vậy mà điều cứ nghĩ ấy lại thành ra không đúng.

Chúng ta chưa gặp nhau lấy được một chút nào cả. Giữa hương thơm mùa thu thơm lừng này. Thật là một thiếu sót đáng kể của chuỗi những việc ngẫu nhiên và tình cờ vẫn hàng thập kỷ nay xảy ra, đeo bám toàn bộ bề mặt Trái Đất.

***

Hắn ngồi đó, trũng thân hình trên khung hàng rào gỗ duy nhất sót lại, mà cùng với nó, có hàng trăm mớ dây kẽm gai uốn vòng, đan xen chằng chịt, hợp thành một vành đai cao gần mét rưỡi bao quanh lấy khu đất nông trại rộng tới ba ngàn mẫu, ngăn cách nó với vùng đất hoang rõ ràng là còn trù phú hơn về diện tích, ở bên ngoài. Phía sau lưng hắn, cánh đồng ngô vừa thu hoạch hết bắp, như mất hết sức sống, lả đi, chỉ chờ nắng làm cháy khô hết mấy đám lá xanh nữa thôi, là cả cánh đồng sẽ hoàn toàn khịu xuống, trở thành miếng mồi ngon béo bở cho một đám lửa đỏ và lớp đất mỡ.

Hannibal tự cuốn cho mình một điếu thuốc lá. Hắn cắn nghiến một đầu trong khi đang dở tay tìm diêm quẹt. Hơi rít đầu tiên làm hắn quặn phổi. Mồ hôi và khói thuốc bết lấy mớ tóc đã ngả hoa tiêu. Chiếc mũ cricket kiểu Úc-đại-lợi trên đầu hắn ỉu xìu, thấm nhẫy hơi mồ hôi. Nó trở nên nặng hơn, trườn xuống, càng lúc càng bám chặt lấy bộ óc mà hắn hằng cho là ưu việt so với hết thảy đám đông mà hắn biết. Điếu thuốc rơi tàn được một nửa, não hắn trở nên chuếnh choáng bởi hàm lượng ni-cô-tin đã quá nhiều. Nó rỉn ra một thứ dầu đặc có mùi hắc ín xuyên qua lớp da đầu, phết lên phần lót của chiếc mũ đang đội một lớp đen xì nhớp nháp.

[Vẫn còn nữa]

 

[Kỷ niệm] Người bạn mình quý nhất cấp Ba

Hôm qua chợt vào forum lớp cũ, kiếm lại được bài này trong mục “Tình yêu – Tình bạn”, bỗng dạt dào nhớ lại những kỷ niệm xưa. Đọc lại những dòng do chính tay mình viết dành cho cô bạn thân hồi đấy, rồi ràn rụa nước mắt vì buồn cười ở cái đoạn đớp ruồi =) Đúng là sẽ có những kỷ niệm ta chẳng bao giờ quên.

Lôi nó về đây, không để cho nó im lìm tàn lụi cùng năm tháng. Gửi tặng Nguyễn Thu Huyền, cùng vài lời thương mến. Chúc bạn luôn vui vẻ và hạnh phúc.

***

“Đố biết ai là người tớ quý nhất trong lớp mình đấy? Hé, là con trai thì tất nhiên là phải quý con gái rồi. Còn ai nữa nhỷ, ngoài người bạn gái đầu tiên mà tớ quen trong lớp, là người mà tớ được cô Châu chỉ định (hẳn hoi nhá) ngồi cùng trong suốt năm lớp 10 (với chút ngày tháng ít ỏi lớp 11 nữa). Hồi đấy, mặc cho thiên hạ thi nhau đổi chỗ, tớ với bạn ấy chưa bao h rời xa cái bàn 2 thân iu lần nào. Nhớ bao giờ học nói chuyện cười đùa, thỉnh thoảng lại giảng giải cho bạn chút về bài tập. Lúc có bài kiểm tra thì.. hớ, tớ thik bạn ý nhất ở điểm này, ko làm phiền đến tớ cho đến khi tớ làm bài xong, và tất nhiên là lúc nào tớ cũng cố làm bài nhanh cho xong hoặc làm đến độ vừa đủ để có thời gian giúp đỡ bạn chút nếu bạn cần ^^.”

“Ấn tượng đầu tiên của tớ về bạn ấy là: “Trời ơi, con gái!!”. Lúc đầu tưởng có vẻ khó gần. Bạn ấy đeo quả kính trông dày dày, người nhỏ nhỏ, nhìn giống dân suốt ngày chỉ biết căm cúi vào sách vở. Vì hồi đấy mình nghĩ vào Kim Liên thì toàn học sinh chăm ngoan mờ. Mà mình lại hem có cảm tình với những ng` như thế mặc dù hồi đấy mình cũng gần giống như thế . Nhưng thời gian cứ lặng lẽ trôi, trái đất cứ lặng lẽ quay, ko nhớ chính xác là sau bao lâu ngồi cạnh, tớ với bạn ấy cũng dần dần quen nhau và trở nên thân thiết. Tớ thấy bạn ấy cực dễ gần, nói chuyện cực hay, và là 1 người bạn cực tốt, biết quan tâm và chia sẻ. Tớ với bạn ấy đã share cho nhau biết bao chuyện, kể cả chuyện tình củm của cả tớ và bạn ấy hồi đấy.”

“Mà chẳng nhớ là vào thời gian nào bạn bị gán cho cái biệt danh Huyền s_x, chỉ nhớ là liền sau đấy thằng nào độc mùm độc miệng chế tên mình thành Linh d_m. Hix, đúng là bạn bè gắn bó. Hồi đấy tớ cũng đã từng băn khoăn ko biết Huyền có để ý chuyện đó ko nhưng thấy mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường. (Chắc tại mấy nik name đó nghe mỹ miều quá chăng?? Hok? dám đâu. H vẫn cảnh giác cao độ thằng nào léng phéng réo tên mình kèm chữ d_m ở nơi đông ng` lắm.) Hé, và tớ với Huyền với mấy cái biệt danh đóa vẫn tồn tại cho đến ngày nay. Hix hix.”

“Thân nhau thế nhưng mờ suốt mấy năm học hầu như tớ chẳng mở mồm khen Huyền câu nào. Đây là nhược điểm mà tớ luôn bị bạn ý bắt thóp. Nên về cuối tớ cố gắng ít chê bạn ý càng nhiều càng càng tút. Chuyển sang khen điêu nhưng mà vừa lòng bạn 1 tý. Tớ cũng vẫn nhớ là dù ngồi ngay sát nút, nhưng sn Huyền vào năm lớp 10 tớ lại ko biết để tặng quà bạn, lên lớp 11, rồi 12, cũng ko. Nói chung cả 3 năm học chưa tặng Huyền 1 cái j` cho xứng với tình bạn hùi đó -> nghĩ lại thấy mình cũng thật vô tâm, vô duyên. May mà cuối năm lớp 12 chính Huyền lại là người gỡ cho mình chút thể diện đó. Thế là mình tự tay gói quá từ y đến z, rùi còn mất cả buổi tối đi chọn thiệp, tấm thiệp đẹp nhất luôn, nhớ mang máng là có 1 lọ hoa bé bé xinh xinh dán nổi trên nền có vô số trái tim hồng hồng thì phải. Chỉ tội cho mình là hôm sau mang quà đến thì Huyền nghỉ học báo hại mình mang đi rồi lại mang về rồi hôm sau lại mang đi mới trao được đến tay. Bật mí chút là đối với Huyền, đó được coi là món quà may mắn mà bạn ý muốn nhận được từ tớ và nhất thiết phải có thiệp đi cùng, còn đối với tớ thì đó là món quà của tình bạn, mang một tình cảm đặc biệt dành cho cô bạn gái thân nhất của mình. Hé, chẳng thế mà trong thiệp tớ viết kín ko thừa 1 chỗ trống nào đấy ^^ ;-b”

“Hùi đấy ko hỉu sao quý bạn ý lắm. Đã rất vui khi được viết lưu bút cho Huyền, và càng vui hơn nữa khi cũng có lưu bút của bạn ý. Cái nét chữ ko thể lẫn vào đâu được, ko biết bây h đã thay đổi chưa.”

“Mà lâu lắm ko gặp Huyền rồi. h Huyền đã mổ mặt cận, ko bít trông ở ngoài ra sao. Hùi trước tớ với thằng Thắng đã từng cười vỡ bụng khi nhiều lần chộp đc cảnh Huyền chăm chú nghe bài, chếch chếch cặp kính về phía bảng, cái mùm không biết có nghe giảng cùng ko chỉ biết nó cứ há ra chầu chực cái j` đó, mong là ko phải đớp ruồi àh nha. Há há.. sr vì đã.. há há.. nhớ lại ko nhịn nổi cười.. Chắc h hết đeo kính thì cũng bỏ luôn cái tật ấy đi rồi nhỉ ). Cũng tiếc cho cái lần thi chung kết Miss Genetic tổ chức ở C2, mình ko biết là có Huyền tham gia, công nhận tiếc thật, hic mình ngồi ngay đó mà mắt cứ láo liên đi đâu, chỉ giỏi tán chuyện chẳng chú ý lên sân khấu lỡ mất dịp hay. Lại còn về sớm nữa chứ. Thành ra hok? có thấy mặt Huyền. Thành ra hok có dịp cổ vũ cho bạn. Hik tiếc hùi hụi luôn.”

“Ah mà h cũng biết là Huyền thik đọc Doraemon, hẹn bạn ý bao h bạn ý có cả đống nhiều nhiều thì qua mượn rùi héhé…..”

“Cất giữ tình bạn vào trong kỉ niệm
Chờ một ngày trái tim lôi ra
Nỗi nhớ hòa với mực trên giấy trắng
Có nắng vàng tươi nhẹ của mùa thu.”

“Ngóng trông cơn gió mang tiếng thì thầm
Đợi khi chiếc lá đầu tiên vừa ngả úa
Trong mắt bỗng dưng muốn thấy lại
Một nụ cười xa, mái tóc huyền.”

***

Một chút chia sẻ: Vắn tắt về mình hồi cấp 3 – dân Kim Liên (PTTH Kim Liên, HN) khóa 2003-2006, thuộc dạng quen-biết-nhiều (đến lớp nào cùng khối cũng quen một vài đứa) nhưng tính tình khá-im-lìm nên nói chung ở phạm vi trường thì không có cái-quái-gì nổi-bật. Từ 10 đến 12 đều gắn mác A12, và trong lớp cũng chỉ được nể nang vì có chút thành tích thuộc lĩnh vực học tập, ngoài ra thì nhạt. Nhạt đến nỗi chắc chả ai còn nhớ chức Lớp-phó-học-tập mình đảm đương hai năm 10, 11. Và chắc bọn con trai cũng chỉ nhớ mang máng đến cái danh Lớp-trưởng-lớp-học-nghề mình tại vị suốt 3 năm giời. Thế đấy.

Vài điều chưa nói: Huyền từng tiếc vì đã không phải là người đầu tiên viết trong cuốn sổ lưu bút năm cuối cấp của mình. Nhưng thực ra mình cố tình dành vị trí là-người-thứ-7-viết-sổ cho Huyền. Số 7 – số may mắn của mình, tất nhiên người-thứ-7 sẽ là thần may mắn của mình rồi. Ít ra thì mình cũng giành được cú đúp trong kỳ thi đại học sau đó. Còn nghi ngờ gì nữa?

Một chút thi vị: Đoạn thứ 3 – Thiếu là dành cho Huyền.

Chẳng biết. Mưa. Tôi chẳng liên quan, và cầu thang thì quá hẹp. (or “A couples of time”)

Mãi mới có cảm xúc để viết một điều gì đó dành cho ai đó.

 

Ngày tháng quả là dài. Một năm đã qua. Một ngày nhìn lại. Một thoáng mộng mơ. Một chốc tỉnh ngộ. Một lúc mới thốt lên được một câu: Đời mình thật vô hồn.

Những cảm xúc là thực, và những câu chuyện là bịa.

Bão đến, rồi tan. Mưa sốc nổi đến theo bão, cũng theo bão mà nhạt dần phố vắng.

Tôi viết tên em lên giấy, mượn những giọt nước vẽ tên em lên tấm kính phủ bàn.

Những cuộc tình vội vã. Ngây thơ hay chính niềm tin đã hướng những tia nắng lọt qua cửa sổ vậy.

Chẳng biết.

Gió đầu mùa đã lạnh…

Hôm nay rẽ nơi góc phố lạ. Bỗng buông tiếng thở dài thườn thượt. Cuộc sống không chờ đợi ai. Nhưng hình như nó đã chờ đợi tôi. Chờ đợi tôi thay đổi. Thay đổi những suy nghĩ ngây dại. Chỉ có tôi, màn đêm và bóng tối. Con đường. Ánh điện dở dang đôi lúc vô tình hắt vội những cô đơn bấy lâu cất giữ xuống nền hè lạnh lắm. Dở hơi đi đếm từng viên gạch bước qua, giống như trước đây đã từng dở hơi đi đếm sao trên trời hòng vượt qua nỗi mất ngủ, để cho đến giờ mắc nợ mối duyên tình với những ngôi sao đến thế. Làm sao để quên đi đây.

Bỏ.

Ta lại đi theo nơi phố dài nối phố,
Xa rời ảo tưởng về mối tình xa xăm,
Nhìn cuộc sống trong màu da thuộc cũ
Đượm hương mùi bác ái thế gian..

Ta ra đi mà lòng không nhỏ lệ.
Nước mắt chỉ buồn rơm rớm ven mi.
Hỡi trái tim đã thề, xin vội bước!
Đừng lưu luyến âm thầm buốt ruột gan.

Ta sẽ đi cùng với trăm gian nan.
Mắt sẽ hướng một đường cong thẳng tắp.
Dù có sa lầy trong niềm vui hạnh phúc
Cũng không làm giảm một chí hướng miên man.

Dù khối óc có phải nghĩ qua ngàn
Dù đôi tay chưa một lần lầy lội
Dù đôi chân bước vài lần đã mỏi

Nhưng yêu thương đâu có cần chờ đợi
Đâu có cần héo mòn cây mới nở hoa!?

Phải không nhỉ.

Thực sự mấy bữa nay thấy lòng rất rối bời. Nửa muốn làm ông già vác cuốc xẻng đi tìm chân lý nơi hầm sâu tăm tối. Nửa muốn làm đứa trẻ con loay hoay xoay sở với chiếc kẹo mút đầu tiên trong đời. Nửa nào cũng đầy hấp dẫn. Đầy những cám dỗ. Thèm thuồng. Tuy có nhiều trái ngược đấy, nhưng chung qui lại, cả hai ý tưởng đều hút hồn đến khó tả.

Biết diễn đạt sao đây.

Quả thực khi chúng ta đã lớn và ngày càng phải suy nghĩ nhiều, chúng ta càng trở nên hâm theo một lối so sánh đáng ngạc nhiên nào đó. Và ai biết được một thằng điên đang nghĩ gì, ấy chính là người nắm bắt được cả thế giới trong tay mình. Ấy là tôi bịa ra thế. Ha ha. Nhưng khoan. Chà.. Ít khi tôi chia sẻ với các bạn nhiều đến vậy. Hãy nói ngay ra đây niềm mong ước nhỏ nhoi của bạn. Thật nhỏ nhoi vào. Điều mà bạn muốn thực hiện sớm nhất có thể. Nhớ là phải nhỏ thôi đấy. Hãy nói ra. Và gắng giữ lấy một khoảnh khắc nhỏ trong tim. Bạn mong chờ điều gì? Phải chăng bạn muốn nắm bắt được cả thế giới trong tay mình?

Không dễ thế đâu.

Mưa xa xôi và mưa mãi đơn côi. Và mỏi mệt khiến ta muốn ngồi nghỉ. Và ngồi nghỉ trong mưa quả thật là một cái thú riêng của từng người. Người ta có thể tìm một gốc cây với tán lá đủ rộng, tầng lá đủ dày để ngăn những giọt mưa làm ướt áo trắng. Hoặc tìm một mái hiên nhà ai nhô đủ xa ra ngoài mà tựa lưng vào tường với hai tay đan chéo sau hông; hay êm ái hơn là được ngồi ở một bậc tam cấp nào đấy, cái tư thế chống cằm ngắm mưa ôi chao mới thật quyến rũ làm sao.

Những hạt mưa…

Tôi không bao giờ đếm những hạt mưa rơi trước mặt. Vì tôi biết mưa không thích người ta đếm trộm cái kho báu đầy ắp của nó. Đủ mọi loại hạt cườm long lanh trong sắc nắng. Chỉ được ngắm nhìn. Có thế thôi.

Những hạt mưa…

Mỗi giọt là mỗi điều ước xa xăm của trăm vạn nghìn người. Đã gửi đi. Và giờ được trả lại. Thấm nhuần, nuôi dưỡng vạn vật buồn thiu nơi này.

Chỉ muốn được hát thôi.


Vắng bóng em con đường tan nát
Ngổn ngang yêu thương rơi vỡ khung trời
Ơi gió đông đang xiết nơi nào hoang dại quá
Nỗi nhớ em vượt thác ghềnh, dậy sóng, rơi ngược cả màn đêm.

Muốn thấy em ở cuối con đường, e ấp sau hàng hoa màu tím,
Đôi mắt tiếc thương cho điều gì đã mất từ lâu
Giá buốt ngoài xa làm con tim khô cứng
Xõa tóc dài che khuất nửa hồn mơ.

Nửa hồn mơ?

Tôi không liên quan quá nhiều đến những gì người ta gọi là thực tế. Lại càng không dính dáng đến những gì được gán mác viển vông. Tôi có thể cho cả thiên hạ một mẻ cười kinh hồn. Nhưng sự thật. Tôi chỉ thích nhìn thiên hạ mà cười một cách kinh tởm không đâu.

Đó là cái giá rất đáng trả. Để có được một cuộc sống bên lề xã hội ta cần phải hi sinh. Hi sinh gì đây. Hi sinh tâm hồn. Hi sinh suy nghĩ. Hi sinh mọi ước ao và thèm muốn. Ném lại những yêu thương.

Nửa hồn mơ?

Đã trôi tận xuống đáy và giờ muốn ngóc đầu lên.

Thời gian không phải là tất cả những gì chúng ta sẽ có. Khoảnh khoắc mới chính là quả cầu pha lê hoàn hảo đủ khả năng để lưu giữ một ngày đầy tuyết trắng sẽ tan chảy ngọt ngào trên đôi bàn tay chúng ta. Hãy tận dụng nó mà làm phiền cuộc sống với tình yêu và nỗi buồn. Tôi sẽ ở đây mà chờ bạn nở một nụ cười rạng rỡ đến hết tuần sau. Hết tuần sau. Hết tuần sau..

Tôi chờ bạn mang đến một giọt nước mắt.

Nửa hồn mơ?

Choáng váng bởi những khuôn mặt bẩn thỉu. Nhưng những đôi mắt lại rất có hồn. Choáng váng bởi cái khí giời và hơi đất đã tạo ra những dáng vẻ đẹp lạ lùng đến thế.

Khi ta không thấy, ta không biết được,
Lũ trẻ nhà bên đáng yêu ra sao,
Khi ta buồn và ta cau có,
Tất cả rồi giống như một lũ giặc con con:

Chúng la hét, bay vèo như máy bay chiến đấu,
Thả những tiếng đinh tai mới ngồ ngộ làm sao,
Ta tức mình hô phòng không tác chiến..
Chúng chỉ cười ngặt nghẽo, mặt nhơn nhơn!

Ta tóm được: “Tù binh là phải đánh!”,
Chúng nó hù: “Đầu hàng không thì quây!”.
Ôi bọn trẻ con bây giờ láo thật,
Người lớn thôi thì chỉ biết hòa với mắng yêu.

Trẻ con.

Đã gần mười năm sống trong nhà tầng. Đã đi mòn cả cầu thang từng ấy thời gian. Chưa bao giờ dập mặt dù đã nhiều lần líu ríu bước chân nọ lọ xọ nhầm bậc sang chân kia. Không hề có một cảm tình nào. Chưa bao giờ dành một sự chú ý.

Cái Tết cuối cùng.

Cà phê Hoa Giấy a còng Nam Ngư phố.

Đôi khi thật lạ lùng khi ta không hiểu được ngay chính con người mình. Giống như việc ta ngày ngày quay tròn quanh một chủ thể là cuộc sống. Ngoài ra, ta còn tự quay quanh chính ta nữa. Mà cái quay đấy. Ta ít khi có thể kiểm soát được. Đành phó mình cho say xỉn.

Bỗng sợ những cơn hoa mắt chóng mặt.

Chúng làm mình mất phương hướng. Sợ cả cái cầu thang gỗ lim với tay vịn lạnh băng màu rượu nho đắng chát. Bước trên nó mà lòng yên ả không thôi. Sợ khung cửa sổ rợp nắng chiếu. Những cành cây đung đưa chói lòa bốc hơi mất bao cảm xúc. Sợ cà phê. Cứ dính hơi là mất ngủ chua lòm cả một đêm.

Sợ quên. Nên lúc nào cũng phải nhớ.

 

Chẳng biết nữa..
Mưa đã ngừng rơi.
Mình thì vốn dĩ chẳng liên quan gì đến cuộc sống,
còn cầu thang nhà mình thì luôn đủ rộng để cho ba người chen nhau…

 

PS: Và đây là những dòng cuối cho cuộc tình đầy thơ mộng: Một cá tính đã thay đổi. Và bạn biết được gì? Những cảm xúc là thật và những câu chuyện là bịa. Có thể sau vài tập nữa sẽ là những cảm xúc là thật và những câu chuyện là thật. Hoặc sẽ là những cảm xúc là bịa, chỉ có những câu chuyện là thật. Hãy tự quay quanh mình và khóc. Những giọt nước mắt nào chạm được đến tim bạn sẽ làm bạn cảm thấy bình yên. Cảm giác lâng lâng của sự phấn khích rồi sẽ qua mau thôi. Hãy quay và giật giải. Hết.

Thiếu

Tôi biết thời gian đang trôi. Tôi không bảo. Nhưng nó vẫn cứ trôi. Nó không nghe lời tôi. Nó chẳng quen tôi. Sao lại phải làm theo những gì tôi nói.

Tôi biết quá khứ đã ở lại. Dù tôi đã gọi, đã nài nỉ, hứa với nó làm bạn với tôi nó sẽ không thiệt gì. Nó rất tốt, nó biết rõ tôi từ khi tôi còn đỏ hỏn trên tay mẹ. Nó đã có thể là người bạn thân thiết của tôi đến hết đời. Nhưng nó đã không muốn. Nó đã ở lại. Tôi làm sao cản được.

Tôi biết một người. Một người tôi vô cùng quí mến. Và tôi biết người đó cũng quí mến tôi. Khi phải xa người ấy, tôi bỗng thấy hụt hẫng, trải qua những ngày mong nhớ và cảm tưởng như mình đã yêu. Nhưng dần dần tôi mới hiểu. Đó không phải tình yêu. Đó là một tình bạn đẹp. Đẹp thật sự. Và tôi xin gửi một lời cảm ơn tới người đó hôm nay. Tôi biết, nếu người đó đọc được những dòng này, cũng sẽ nhận ra. Hoặc cùng lắm tôi gửi lời cảm ơn tới tận tai người đó, là được, chứ gì.

Tôi cũng biết một người. Một người tôi chẳng thể nói nhớ. Một người tôi cũng chẳng thể nói quên. Đó là người đầu tiên. Đã khóc vì tôi. Ngay trước mặt tôi. Đôi mắt đỏ hoe đẫm nước mắt với dòng lệ lăn dài gò má. Người đó chạy. Qua tôi. Vượt tôi. Tôi có thể làm gì. Tôi chẳng thể làm gì. Tôi có thể nói gì. Tôi đã chẳng thể nói gì. Tôi có thể nghĩ gì. Tôi tức giận và rồi chao đảo. Tôi lang thang mọi xó xỉnh, tôi bất cần đời. Kể từ đó tôi sống gần như chẳng biết đến mọi người, dần xa lánh bạn bè và khép kín hơn. Tôi làm một số người giận mình, một số thì là ghét. Và tôi còn giữ bản tính đấy một thời gian dài. Đủ để hình thành một nhân cách như tôi bây giờ. Tôi không thể phủ nhận một điều rằng, khi tôi ghi tên của người đó trong cuốn sổ nhật ký với lời đề tựa về một mối tình đầu thuở 15, chính tay tôi đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi. Nhưng thực ra, khi lần thứ hai thấy người đó khóc và những lần hai ánh mắt gặp nhau, tôi mới biết là không phải chính tay tôi. Chính tay người đó mới đúng.

Tôi biết một người khác. Một người tôi hơi thất vọng. Mà thực sự có nhiều người đã làm tôi thất vọng. Tôi biết, cuộc sống luôn biến chuyển. Nhưng lại không ngờ con người cũng biến chuyển nhanh thế. Tôi chỉ có một khái niệm nho nhỏ rằng: hoặc mọi người thân quen dường như bị sao đó, hoặc dường như tôi bị sao đó. Lúc đầu tôi ngả theo hướng thứ hai. Sau rồi lại nghiêng theo ý thứ nhất. Rốt cục tôi chỉ thấy thất vọng. Thất vọng khi mình vẫn cứ bé con trong khi mọi người đã lớn đầu cả rồi. Thất vọng vì mình chỉ ngồi một góc khi mọi người đã vươn vai dài ra cuộc sống. Thất vọng vì con chim chích chòe con không thể họa hay như khướu. Thất vọng vì những lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói sau rồi quên đi. Thất vọng vì những bí kia xa lắm bí cùng, tuy chung một giống nhưng đâu chung giàn, chung giàn đâu đã chung phường, còn xa nhau lắm than gì bí ơi. Dù thất vọng lắm nhưng chả dám than. Chỉ dám nói miên man mà không dám nói thẳng. Tôi đã đấu tranh vài tiếng chỉ để vòng vo. Và chỉ để có vài câu ý nghĩa thế này. Đừng dở hơi giống tôi mà thôi. Tức là đừng nghĩ nhiều đó.

Tôi còn biết một người nữa. Tuổi bằng đứa em gái mới thi đại học của tôi. Lúc nào cũng gọi tôi trống không là Tuấn Linh. Ngoài ra không gọi là gì khác. Bao năm rồi vẫn vậy. Bạn bè như thế đáng thật.

Tôi biết một người cuối cùng. Phải, là tôi biết em. Tôi biết em không rõ ràng mà cũng chẳng hời hợt. Biết từ khi mới quen cho đến lúc thầm yêu. Người mà tôi đã từng viết cho mấy câu thơ vơ vẩn. “Em ghét anh, thì sao nào, cứ ghét. Ghét hoài rồi biết đâu sẽ yêu anh.” Nhưng ai ngờ chính tôi mới là người yêu em trước. Những cảm xúc vốn cũng bất chợt đến mà thôi. Ấy thế nên chẳng có gì lạ khi tôi bỗng thấy e dè và phải khó khăn lắm mới hoàn toàn chấp nhận rằng những tình cảm của mình là thật. Tôi đã từng có ý định rời xa em. Nhưng cuối cùng cũng không kìm nén được sự thật. Những ngày không được nói chuyện với em là những ngày buồn chán nhất có thể. Những ngày không thấy em là những ngày tôi thấy bất an thế nào ấy. Tôi đã quay lại. Để nói nhiều hơn những gì mình nghĩ. Nhưng em đã một lần nữa chứng tỏ sự cao tay của mình. Em biến mất…

P/S: Hãy biết rằng, thiếu không có nghĩa là ta cần phải đủ, thiếu không có nghĩa là khi nghe người khác bảo ta như thế là ta hết mình nỗ lực cố để mà đủ. Hãy nhớ rằng, những người đã đủ phần này, sẽ lại thấy thiếu phần khác, còn những người đã thiếu mọi bề thì còn thấy gì chứ.