Fog

Found your face in my brain
Mouth spoke words said by cain
Vengeance bore a sword-cut
On the heart being drained

Paths ran through thirsty soil
Cracked the scene of life’s coil
Poor shy God planted seeds
Orc devils brought up dreams

I put scare deep in throat
Swapped my tongue for ship’s wheel
Sea monsters casted storms
Sunk my fate; ends my race.

Where I am. Who am I?
Heard a murder. Here’s a knife.
On its blade, blood went dry.
Reflects sin on sky curve.

History came from kills.
And lasts when all the eyes shut.
Tell me softly you’re a proof.
Of a willing love was died.

Long

I felt that I was old.
But heart still quickly beats as she touches love.
Love is everywhere;
Is there, is here, growing up as long as my hair can be,
So much beautiful like your smile you gave to me.

You’re young, ‘neath the stars but above the waving leaves on the top of woods.
Always be the furthest horizon I wanna paint.
I wanna draw some lines and a circle,
And colorize ’em with red, orange, yellow and violet.
A piece of poem I will make aside.
Drops of rainfall will blur your eyes.
Faces will go evanescing behind forgotten walls.
Figures will be engraved into ghostly winds.
Voices will melt like southern ices.
But colors of memories last forever.
And strokes of love round ever.
Smoothly as sands.
Glossily as bubbles.
In the sunbeam.

Something’s gone

Nothing’s gone.. Nothing’s gone..
Sometimes asking myself for what I desire the most.
It’s not the life I’m living in.
It’s not the raising way of truth I did.
It’s not the responsibility I got inside.
A calm-down heart was tied by blood.
A ruggy road I must go on.
People said what I’ll do.
People do what I never heard.
All oceans are hiding on hills.
Store fishes’ minds in holes of death.
Where struggle for existing is not worthwhile.
How did shores lose their beauties in sands.
Stars lost the mirror of justice; badness blooms.
Evils will be waking up at the trench of Mariana.
And handing on the dignity of my earth.
Nothing’s gone.. Nothing’s gone..

Hà Nội, em

Hà Nội những ngày heo hút không hồn nắng,
Buông lơi dây đàn trong giấc ngủ mùa đông.
Mùa đông! Phải chăng cái mùa của niềm nhớ?
Khiến chân ta lần hồi nhịp bước ngày xưa.

Hà Nội những ngày heo hút con phố vắng,
Mưa để lại gì trên cánh hoa chiều nay?
Nỗi buồn! Là nỗi buồn biết đâu nói hết
Theo ta mãi thôi bất kể tháng ngày dài.

Chiều

Chiều nay cà phê 1 mình.
Hà Nội chợt mây chợt nắng.
Hồ Tây xao ánh buồn vương;
Thanh Niên hè lay nỗi nhớ.

Dải lá vàng khô ngơ ngác;
Tiếng chổi lùa bên xác xơ.
Những câu chuyện chẳng nên thơ
Vội theo dòng người biến mất.

Bỏ quên vị đắng ngây ngất
Trôi tuột tận xuống con tim.
Chiều nay, con tim trống vắng;
Chiều nay, ngọn gió bơ vơ.

Lòng bỡ ngỡ; lướt phố êm,
Lướt qua Hồ Gươm – Tháp Rùa xinh xắn.
Những con phố dài, phố ngắn,
Kết dính duyên ai, môi thắm ngẩn ngơ.

Chiều hôm nay, yêu là yêu,
Yêu nàng thiếu nữ bên cây liễu,
Thả nỗi bâng khuâng phủ bóng chiều,
Duyên dáng nét cười buông hồn xiêu.

Chiều hôm nay, Sài Gòn mưa.
Còn Hà Nội nắng, nắng lưa thưa;
Nắng chới với bởi mùa thu vừa tới,
Nắng mênh mang nhưng sao rất nhẹ nhàng.

Chiều hôm nay, Sài Gòn nhớ,
Sài Gòn thương, liên miên rơi lệ.
Cách Mạng Tháng Tám bụi bay ngấn nước;
Nguyễn Thị Minh Khai xuyên suốt cô đơn.

Những dòng kênh cuốn mưa lơ đãng;
Sân ga buồn bỏ mặc vũng chăng.
Đâu vị đêm cay cay đầu lưỡi..
Tiếng chao hàng lạ lẫm ngỡ quen..

Chiều hôm nay, Hà Nội xa,
Hà Nội mơ, nhẩn nha mắt đắm.
Phan Đình Phùng cây đôi bóng ngả
Tràng Thi phai một lối đi về.

Những ngọn đèn vàng ửng sớm lên,
Nền gạch lạnh rảo nghe chân bước,
Tiếng phố phường nhộn nhịp giờ tan,
Nẻo chợ phiên buổi lâu họp nốt.

Chiều nay bện hơi cà phê đắng,
Đắng ngấm hoàng hôn, vị thuốc tàn,
Khói rơi hờ hững bên tay áo,
Phẩy nhẹ quên đi cuộc tình khan.

Separation

You step like you stepped
Far away and forever
Dreams and separations
Turning right, turning left
On the endless circle road
Of a thousand miles in love

I’ve got a perfect sign of hope
But it don’t lead to anywhere I know
I go. I go. Til’ leaves fall yellow
Then I take rest in the rear of peace
Where a river bleeds out its hurt
When the silence swallows all night’s cries

Nỗi nhớ riêng ta

Ta lại trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Nhớ mùa thu buồn lá vàng chớp ngả,
Giọt chiều xa vẹn nguyên luyến tiếc,
Dải mây nghiêng theo ánh mắt xô nghiêng.

Ta không biết phải làm sao với nỗi ưu phiền,
Đành tư lự buông tâm hồn cho cơn mưa đầu tháng.
Mưa cứ rơi, rơi, rơi, ràn rạt kín đầy con ngõ,
Mặc ngọn gió nhòa khẽ khàng luồn mấy nhịp chấn song.

Ta ngẫm cuộc đời qua từng vệt than vẽ trên tường không chán.
Những vết lửa và bụi đỏ hóa tro tàn có thấm mệt đâu;
Vậy mà những chứng tích cháy đen như dấu hằn quá khứ,
Làm ta phút chốc quên mất đi những đốm sáng trong tim.

Ta cứ thế lặng im, rờ rẫm, kệ đôi mắt cho màn đêm chi phối;
Đùn đẩy sự hoang mang kiếm tìm cho hơi thở phập phồng lo sợ;
Chẳng ai có thể hiểu; chẳng ai có thể tin; chẳng ai có lời giải đáp;
Và ta cứ thế tự huyễn hoặc mình trong giới hạn của những mộng mơ.

Ta bỗng nhớ dãy rào xanh lét hắt ánh hoàng hôn tối mờ,
Nơi mệt mỏi đã khiến ta sõng xoài thân thể lên đám cỏ vừa mới ướt sương.
Đất rất ngọt, mùi đất rất thơm, và đâu đó hương dạ lan thoảng qua quyến rũ;
Ta lịm đi, cảm tưởng như một mai chẳng còn có thể lấy lại nụ cười.

Nhưng rồi ta vẫn thức dậy, vẫn sống, vẫn âm thầm lê đôi chân qua những vùng cát.
Vẫn rảo bước bộ hành qua những triền đèo ôm trọn đồi xanh.
Vẫn xin nước uống của đám du lịch khoái dừng xe ngắm cảnh mỗi khi cạn khô khát cháy.
Vẫn không ngừng thảng thốt đếm sao lấp lánh mỗi bận trời khuya không mái che đầu.

Vẫn nồng nhiệt ôm hôn những bụi hoa đang vội khoe sắc.
Và đặc biệt tình tứ với một nàng cánh trắng phớt hồng,
Vốn thản nhiên kiêu kì tách mình đứng riêng một bờ đá rộng,
Nhưng chẳng ngại ngần ra vẻ, luôn sẵn chìa bốn bờ môi xinh.

Ta cũng chẳng ngượng ngùng đứng cạnh mà ngắm nàng say đắm.
Chẳng tiếc chi thời gian bên nàng suốt cả buổi trưa.
Che chở nàng yên bình trong cơn mưa xối nước của sườn Đông nắng gió;
Rồi nghẹn ngào đến lúc tạm biệt.. Ta chỉ biết nói lời tạm biệt mà thôi..

Ta lại trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Thấp thỏm con tim dưới nắng hè oi ả.
Mùi muối mặn chát chua lòng đắng;
Khói thuốc phì phèo cay hận mi ai.

Ta lại trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Ta đi xa là để quên nỗi nhớ.
Duyên hải miền Trung biết bao cồn cát;
Đồng nước miền Nam từng bấy ruộng cày.

Ta lại trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Đây Hà Nội, đây mùa thu tới,
Đây chút vàng lay, bờ xa mời gọi,
Đây hồ Tây tím, nuốt ánh mặt trời.

Ta trở về với nỗi nhớ riêng ta,
Với những góc quen, phố dài đơn lẻ.
Những nỗi niềm thương lặng lẽ trôi đi.
Những kỷ niệm xưa, dĩ vãng quên nhanh.

Ta trở về với nỗi nhớ riêng ta.
Cứ khi thu về là lòng buồn hơn cả.
Chẳng gì có thể khiến đôi môi vui mừng nữa.
Tình yêu thuở trước ư? Hoa sữa đã hết rồi.

Thứ 7

Thứ 7 ngày phiêu diêu
Ta nhớ em thật nhiều
Nhớ ngày nào nắng chiếu
Bên em lòng liêu xiêu

Thứ 7 ngày còn yêu
Còn tang và còn điếu
Còn bao điều thấy thiếu
Còn muốn nói mà kiêu

Giữ mãi trong lòng ý
Chẳng chịu nói ra đi
Rồi buồn, rồi thấy chán
Rồi ngậm ngùi trên mi

Thứ 7 ngày điện li
Của trời và của đất
Của con tim, trí óc
Chia hai lối giận, thương

Thứ 7 ngày vấn vương
Ngày gió thổi trên đường
Lướt tóc em thật khẽ
Làm lòng ta chợt ghen

Thứ 7 này dần quen
Với chút buồn còn lại
Theo mùa thu vàng mãi
Nỗi cô đơn còn hoài.

Rồi anh sẽ quên được em thôi

Này nhé cuộc đời, chôn chặt nhé:
Điệp khúc tình yêu chẳng ai nghe.
Buồn ơi cũng thế, nhanh tay giấu:
Cho khỏi lụy ai những đêm hè.

Rồi ta sẽ sống trong niềm nhớ,
Ký ức đong đầy mỗi giấc mơ,
Ước ao ngày trước đem cất giữ,
Trái tim rồi đây hóa dại khờ.

Hôm nay mưa rơi đông kín ngõ,
Chút nắng len qua chẳng kịp vàng.
Ta cười, ta khóc, bao cảm xúc
Bỗng nhẹ tuôn trào khi thu sang.

Ta với mùa thu chẳng họ hàng,
Mà sao gắn bó, sao thân thiết:
Khi nào ta khóc, thu cũng khóc,
Khi ta cười, thu vẫn buồn mênh mang.


Vậy là đã hết, cơn mưa ấy.
Lang thang trên phố gió heo may.
Nguyễn Du, hoa sữa, bao giờ nở,
Lại đón em về trong giấc say.